Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Dứt lời, ông liền phất tay thúc ngựa.

Dẫn theo các tướng sĩ phía sau lao v.út đi , bóng dáng họ dần khuất sau làn cát bụi mịt mù.

Nghiêm Cẩm Phù đứng nhìn theo rất lâu, thần sắc có chút thẫn thờ, trống rỗng.

Ta tiến lại gần bên cạnh bà, nhẹ giọng:

"Từ nhỏ nữ nhi đã biết phụ thân là người tốt , là một vị tướng quân chính trực, mẫu thân chẳng phải cũng vì năm xưa được phụ thân cứu mạng khỏi tay bọn sơn tặc nên mới nguyện ý gả cho ông sao ?"

"Ai... Ai mà thèm nhìn trúng ông ấy chứ, tuổi tác thì lớn như vậy ."

Nghiêm Cẩm Phù ấp úng chống chế, rồi hứ một tiếng.

"Dù sao chuyến này ông ấy mà không giúp Cảnh vương, ta nhất định sẽ hòa ly với ông ấy ."

Nói đoạn, bà giậm chân bành bành, ấm ức nghĩ trong lòng:

"Vừa rồi sao mình lại quên khuấy mất việc dùng chuyện hòa ly để uy h.i.ế.p ông ấy nhỉ, làm cho màn chia tay chẳng có chút khí thế nào cả."

Thế rồi bà đùng đùng quay người chạy thẳng vào trong phủ.

"Mẫu thân , người định đi đâu thế?"

"Ta đi viết thư từ phu cho cha con, ta và ông ấy bất đồng quan điểm, ly hôn cho xong."

Bà vừa đi thoăn thoắt vừa bực dọc nói lớn.

Sau khi phụ thân rời đi , mối quan hệ giữa ta và Nghiêm Cẩm Phù ngày càng trở nên khăng khít, gắn bó.

Ta đã suy nghĩ rất lâu.

Nhưng cuối cùng vẫn quyết định không nói cho bà biết bí mật về việc mình có thể nghe được tiếng lòng của bà.

Nữ t.ử này không giống với ta .

Bà là một linh hồn tự do tự tại, không chịu bất kỳ sự câu thúc nào.

Chỉ cần bà không muốn thì ngay cả phụ thân cũng chẳng thể ép buộc được bà.

Ta sợ nếu bà biết chuyện này , cuộc sống sau này sẽ chẳng còn được tự nhiên, tự tại như trước nữa.

Ta thầm thề với lòng mình , sẽ vĩnh viễn chôn giấu bí mật của bà.

Tuyệt đối không hé răng cho người thứ hai biết .

Mỗi đêm, bà thường xuyên sang phòng ngủ cùng ta .

Bắt đầu kể cho ta nghe về tất cả những gì bà biết được từ quyển sách kia .

Bà bảo kẻ mà bà thấu hiểu nhất chính là Tư Diệc Ngạn.

Hắn là kẻ có tâm tư vô cùng đa nghi, vì đạt được mục đích mà chưa bao giờ từ thủ đoạn.

Năm xưa, hắn có thể vì muốn đoạt lấy ngai vàng mà chấp nhận ẩn nhẫn suốt mấy năm trời.

Diễn cảnh phụ t.ử nghĩa tình, quần thần hòa hợp với các vị đại thần.

Hiện tại khi đã ngồi lên vị trí chí tôn, nắm giữ quyền lực tối cao trong tay, hắn liền không coi bất kỳ ai ra gì nữa.

Nếu không phải lúc này chính hắn cũng đang ốc còn không mang nổi mình ốc, hắn chắc chắn sẽ không bao giờ buông tha cho ta .

Nghiêm Cẩm Phù kể, kiếp trước hắn quả thực đã động chân tình với ta .

Nhưng sau khi ta và hắn hoàn toàn ly tâm, hắn biết bản thân vĩnh viễn không thể có được trái tim ta nữa.

Dải lụa trắng ta dùng để treo cổ tự vẫn trong lãnh cung năm ấy , thực chất là do chính hắn sai thái gian âm thầm bỏ vào .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.

com/la-nu-chinh-trong-tieu-thuyet-cau-huyet-ta-nghe-duoc-tieng-long-cua-ke-mau/chuong-10.html.]

Nghe đến đó, sống lưng ta bỗng chốc lạnh toát, đêm hôm ấy liền bị những cơn ác mộng bủa vây.

Ta mơ thấy kiếp trước mình đang nằm trên nền gạch lạnh lẽo nơi lãnh cung, trên cổ hằn lên một vệt m.á.u dài thâm tím.

Tư Diệc Ngạn đẩy cửa bước vào , hắn ngồi xổm xuống trước mặt ta .

Đăm đăm nhìn vào cái xác không còn hơi ấm rồi bỗng nhiên bật cười điên dại.

"Vãn Ngưng, trẫm vẫn thích dáng vẻ trước kia của ngươi hơn, thật đáng tiếc, Vãn Ngưng của ngày xưa đã sớm c.h.ế.t rồi ."

Hắn vươn tay vuốt ve khuôn mặt lạnh ngắt của ta , thầm thì.

"Trẫm không thích bộ dạng oán hận độc địa này của ngươi bây giờ, vậy nên trẫm phải tự tay hủy hoại ngươi, có như thế trẫm mới có thể vĩnh viễn nhớ về dáng vẻ thuần khiết trước đây của ngươi..."

Hắn cứ vừa nói vừa cười , hệt như một kẻ điên cuồng mất trí.

Trước mắt ta bỗng chốc bùng lên một trận hỏa hoạn dữ dội.

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Bên tai vang vọng tiếng la hét thất thanh đi dập lửa của đám cung nữ và thái giám.

Cảnh tượng trước mắt ngày một mờ căm.

Ta chợt nhận ra kiếp trước của mình thực sự sống quá bất hạnh, không đáng giá chút nào.

Trong cơn mê sảng, ta đột nhiên nhớ tới câu nói của Tư Dật Cảnh.

Chàng bảo chàng quyết không nhận mệnh, bởi vì điều đó hoàn toàn xứng đáng.

Giữa lúc ấy , tai ta mơ hồ nghe thấy một chuỗi tiếng bước chân đang chậm rãi tiến lại gần.

Kèm theo tiếng bàn tán xầm xì rất nhỏ.

"Nhìn kìa, sắp sửa tới kinh thành rồi , vị cô nương này không phải đã c.h.ế.t dọc đường rồi chứ?"

"Đừng có nói bậy, vị này chính là quý nhân đấy, nàng mà có mệnh hệ gì thì cái đầu trên cổ ngươi cũng khó mà giữ nổi, nàng chỉ là bị đ.á.n.h t.h.u.ố.c mê thôi."

Ta nặng nề mở mắt ra , cảm giác dưới thân có chút tròng trành, lắc lư.

Sau khi lấy lại thần trí mới nhận ra bản thân hiện tại đang ở trên một chiếc thuyền.

"Mẫu thân ..."

Ta yếu ớt thốt lên, nhưng chữ " thân " còn chưa kịp ra khỏi miệng.

Ta đã bị nha hoàn trước mặt thô bạo đổ thẳng một chén t.h.u.ố.c đắng ngắt vào họng.

Lập tức lịm đi , không còn biết trời đất gì nữa.

Đến khi tỉnh lại một lần nữa, ta phát hiện mình đã bị bắt trở về kinh thành.

Ta mở mắt, trong căn phòng ngập tràn hương son phấn nồng nặc, xen lẫn với một mùi Long Diên Hương quen thuộc...

Ta khẽ nghiêng đầu sang một bên, liền nhìn thấy Tư Diệc Ngạn đang chống tay bên bàn, thong thả uống rượu.

Thấy ta động đậy, hắn bỗng chốc bật cười thành tiếng:

"Thái y nói hôm nay nàng sẽ tỉnh, quả nhiên không sai."

Ta chật vật ngồi dậy, nhìn quanh một lượt cách bài trí diễm lệ, xa hoa đến mức dung tục của căn phòng, khàn giọng nói :

"Nơi này ... không phải là hoàng cung."

"Thông minh lắm."

Hắn xách bầu rượu rảo bước tiến về phía mép giường, ghé mắt nhìn xuống ta , chậm rãi nói .

"Nơi này chính là địa phương mà bất kỳ nam nhân nào trên đời này cũng đều yêu thích, Hồng Trần các."

Ba chữ "Hồng Trần các" vừa lọt vào tai, thân hình ta không tự chủ được mà khẽ chao đảo.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...