Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tư Diệc Ngạn đột ngột vươn tay bóp c.h.ặ.t lấy cằm ta , ép ta phải nhìn hắn :
"Quả nhiên là một đại mỹ nhân, trẫm ngay từ cái nhìn đầu tiên đã vô cùng thích nàng, mà Tư Dật Cảnh kia cũng vậy ... Nàng nói xem, một kẻ từ nhỏ đã bị chúng ta lăng nhục đủ đường như hắn chưa từng hạ mình cầu xin Bắc Phiên vương lấy một lời, vậy mà kẻ có khúc xương gối cứng cỏi như hắn lại chịu quỳ rạp giữa trời tuyết suốt ba ngày ba đêm là vì cái gì?"
Ta cố đè nén những suy nghĩ hỗn loạn trong lòng, ép bản thân phải giữ vẻ trấn định, hỏi ngược lại hắn :
"Tại sao ta lại ở Hồng Trần các? Tại sao người không đưa ta vào cung?"
"Nàng còn phải hỏi vì sao nữa sao ?"
Tư Diệc Ngạn bật cười đầy vẻ khinh miệt.
"Tư Dật Cảnh chẳng phải rất muốn lấy mạng trẫm đó sao ? Thật đáng tiếc, kẻ đang ngồi trên ngai vàng trong hoàng cung kia hiện tại lại không phải là trẫm."
"Đây là bẫy rập ngươi giăng sẵn để hại chàng ?"
Giọng ta run lên bần bật.
Sắc mặt Tư Diệc Ngạn lập tức sa sầm xuống, hắn nghiến răng kèn kẹt đầy oán hận:
"Loạn thần tặc t.ử, dẫu có lăng trì cắt thịt cũng là còn quá nhẹ nhàng cho hắn , trẫm muốn hắn phải nếm trải cảm giác sống không bằng c.h.ế.t."
Ta nhắm nghiền mắt lại , nỗi sợ hãi tột cùng bóp nghẹt lấy l.ồ.ng n.g.ự.c, toàn thân không ngừng run rẩy.
"Vãn Ngưng, nàng trốn đến Giang Nam là vì không muốn tiến cung sao ? Nàng không muốn ở bên cạnh trẫm đến thế à ?"
Giọng nói của Tư Diệc Ngạn văng vẳng bên tai.
Ta mở bừng mắt, gằn từng chữ:
"Phải, ta không muốn ."
"Được, đây là con đường do chính nàng lựa chọn."
Tư Diệc Ngạn cười lạnh một tiếng rồi đứng phắt dậy, ý cười nơi đáy mắt hoàn toàn biến mất.
"Nếu đã không muốn vào cung làm quý nhân, vậy thì cứ ở lại nơi này làm nữ t.ử chốn phong trần đi ."
Hắn quay sang nhìn tên thị vệ bên cạnh, nhẫn tâm ra lệnh:
"Tìm người hảo hảo dạy dỗ nàng ta cho trẫm, trẫm muốn tận mắt chứng kiến vị thế gia thiên kim cao quý khi biến thành thanh lâu nữ t.ử thì sẽ có dáng vẻ ra sao ."
Ta như rơi vào một vũng bùn, cả người lạnh toát, chỉ biết ngơ ngác nhìn hắn .
Hắn quay người đi , đôi mắt tàn nhẫn độc địa, nhưng ngữ khí lại nhẹ nhàng đến đáng sợ:
"Đến lúc đó, trẫm cũng sẽ để Cảnh vương trong lúc sống không bằng c.h.ế.t được chiêm ngưỡng bộ dạng này của nàng, hắn chẳng phải là thích nàng lắm sao ?"
Ngay sau đó, trong cơn mê muội , ta bị hai vị nha hoàn thô bạo áp giải ra khỏi phòng.
Phía sau lưng văng vẳng tiếng đàn tỳ bà bắt đầu trỗi lên.
Ta bị dìm vào trong một thau tắm lớn.
Mấy ả nha hoàn vây quanh vừa tắm rửa vừa chải chuốt, trang điểm cho ta .
Không lâu
sau
, cửa phòng khẽ vang lên tiếng gõ.
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Ta ngoảnh đầu nhìn lại , người bước vào chính là Nhan Hải Đường, hoa khôi của Hồng Trần các.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/la-nu-chinh-trong-tieu-thuyet-cau-huyet-ta-nghe-duoc-tieng-long-cua-ke-mau/chuong-11.html.]
Cũng phải , với một vị khách quý có thân phận như Tư Diệc Ngạn.
Hắn đương nhiên sẽ chọn người tài giỏi nhất để đến giáo huấn ta .
Nhan Hải Đường chậm rãi bước đến phía sau ta , cầm chiếc lược lên chải tóc, nhu hòa lên tiếng:
"Cô nương không cần phải căng thẳng, thực ra chuyện này cũng chẳng có gì to tát cả."
Ta nhìn nàng ta qua tấm gương đồng mờ ảo, trên gương mặt nàng ta tuy treo nụ cười quen thuộc.
Nhưng đôi mắt đa tình kia lại lạnh ngắt như tiền.
"Ta trước kia từng nghe qua tiếng đàn tỳ bà của Nhan cô nương, gảy rất hay , bất quá dây đàn khi ấy bị đứt làm cô nương vô cùng buồn bã. Sợi dây đó phải dùng tơ tằm thượng hạng mới dệt lại được , cực kỳ khó sửa..."
Nàng ta đột ngột dừng động tác.
Ngước mắt nhìn ta đầy kinh ngạc, ta cũng nhìn thẳng vào mắt nàng ta , để nàng ta đọc hiểu ẩn ý trong ánh mắt mình .
Rồi nàng ta quay đầu ra hiệu cho đám nha hoàn phía sau .
"Các ngươi lui ra xa một chút đi , vị cô nương này da mặt mỏng, đang thẹn thùng rồi ."
Mấy ả nha hoàn nghe vậy liền thức thời lùi lại phía sau vài bước.
Ta khẽ thở dài, nói tiếp:
"Nhan cô nương từng nói muốn đích thân đàn tấu cho ta một khúc để tạ ơn, đáng tiếc là ta e rằng mình không có cơ hội được thưởng thức nữa rồi ."
Nhan Hải Đường kín đáo nhìn quanh một lượt, rồi ghé sát vào tai ta , nói rất nhỏ:
"Nơi này từ trong ra ngoài đều là tai mắt của hắn , ta không cách nào đưa cô nương trốn xuất đi được ."
"Ta không muốn nhận mệnh, ta muốn liều mạng một phen đ.á.n.h cược cá c.h.ế.t lưới rách."
Ta lặng lẽ ngước mắt, tầm mắt dừng lại trên mái tóc của nàng ta .
"Chiếc bạc thoa trên đầu Nhan cô nương trông thật nhỏ nhắn, tinh tế, đẹp đẽ vô cùng."
Nhan Hải Đường ngẩn người ra một khắc, ngay sau đó nàng ta nhanh tay rút chiếc bạc trên tóc xuống.
Nhân lúc đám người phía sau không chú ý, lặng lẽ cắm sâu vào trong b.úi tóc của ta để giấu đi .
Xong xuôi, nàng ta lại tiếp tục thản nhiên chải tóc cho ta .
Bắt đầu cao giọng nói về những quy tắc giống như đang thực sự dạy dỗ ta vậy .
Khi hoàng hôn buông xuống, Tư Diệc Ngạn đẩy cửa bước vào , người trong phòng liền thức thời lui hết ra ngoài.
Ta chỉ mặc một lớp y phục mỏng manh, im lặng ngồi bên mép giường.
Hắn nhìn ta , ánh mắt tối tăm, khó đoán:
"Mỹ nhân không cần son phấn vẫn cứ là mỹ nhân, những điều cần dạy nàng đã học thuộc cả chưa ?"
Ta vờ như ngoan ngoãn, dịu dàng, khẽ " vâng " một tiếng nhỏ nhẹ.
Hắn bật cười thành tiếng, sải bước tiến lên:
"Vậy trẫm chính là vị khách đầu tiên của nàng."
Chaporia
Bình Luận (0)