Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ta ngước đầu nhìn hắn ngày một tiến lại gần, trong lòng ngược lại chẳng còn sợ hãi như ta từng tưởng tượng nữa.

Mọi người đều khuyên ta đừng cam chịu số phận, lần này ta quyết không nhận mệnh.

Ta đứng dậy, cũng bước từng bước về phía hắn .

Ta đặt tay lên vai, chậm rãi cởi bỏ lớp y phục bên ngoài xuống.

Đáy mắt Tư Diệc Ngạn loé lên một tia d.ụ.c vọng, hắn giơ tay đặt lên bờ vai ta .

Ta nở một nụ cười vũ mị với hắn , giống hệt như những gì Nhan Hải Đường đã chỉ dạy.

Khóe môi Tư Diệc Ngạn càng mở rộng, hắn cũng cười theo ta .

Ngay khoảnh khắc ấy , ta dứt khoát hất thẳng nắm t.h.u.ố.c bột trong tay vào mắt hắn .

Thuốc bột này vốn được Nhan Hải Đường giấu trong ngăn kéo bí mật dưới đáy hộp trang điểm để phòng thân .

Tư Diệc Ngạn đau đớn nhắm c.h.ặ.t mắt, lảo đảo lùi lại một bước.

Ta lập tức rút chiếc bạc thoa giấu trên tóc, dốc toàn lực đ.â.m mạnh vào mắt hắn .

Chiếc bạc thoa quá nhỏ, ta không cách nào lấy mạng hắn ngay được .

Sau một tiếng gầm rú t.h.ả.m thiết đầy đau đớn của Tư Diệc Ngạn.

Trước mắt ta chỉ còn lại một màu m.á.u đỏ rực.

Trước khi đám hộ vệ ngoài cửa kịp đẩy cửa xông vào .

Ta ra sức lao về phía cửa sổ, dùng hết chút sức tàn nhảy thẳng từ lầu hai xuống.

Khoang mũi ta tràn ngập mùi m.á.u tanh nồng.

Nơi ống chân truyền đến một trận đau đớn kịch liệt.

Ta ngước mắt nhìn lên lầu, thế mà lại không thấy có ai đuổi theo.

Đám người đó giờ này chắc đều đang cuống cuồng cứu chữa cho Tư Diệc Ngạn rồi .

Từ phía cách đó không xa bỗng vang lên tiếng vó ngựa dồn dập.

Ngay sau đó, ta nghe thấy tiếng lòng quen thuộc.

"Vãn Ngưng không bị tên cẩu hoàng đế kia bắt vào cung, vậy thì nàng có thể đi đâu được chứ?"

Là Nghiêm Cẩm Phù.

Chính trong khoảnh khắc ấy , ta đã nhìn thấy một tia sinh cơ, liền gượng chút tàn lực bò về phía chiếc xe ngựa.

"G.i.ế.c ả ta mau! Đi g.i.ế.c ả độc phụ kia cho ta !" Trên lầu cao của Hồng Trần các truyền đến một trận gầm vang điên cuồng.

Ngay sau đó, vài bóng người từ trên lầu nhảy phắt xuống, mũi kiếm trên tay bọn họ phản chiếu những ánh hàn quang đáng sợ dưới ánh trăng.

Trước khi ngất đi , ta mơ hồ nghe thấy tiếng ngựa hí vang trời, rồi tiếng Nghiêm Cẩm Phù và phụ thân hốt hoảng gọi tên ta .

Kế đó là thanh âm binh khí va chạm vào nhau loảng xoảng.

Trong cơn mê man, ta được Nghiêm Cẩm Phù ôm c.h.ặ.t vào lòng.

Ngồi trên chiếc xe ngựa đang xóc nảy liên hồi.

"Đừng để Tư Dật Cảnh vào cung... Tất cả đều là bẫy rập... Tư Diệc Ngạn đang ở Hồng Trần các..."

Nghiêm Cẩm Phù liên tục lên tiếng trấn an ta .

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Ngửi mùi hương hoa nhài thoang thoảng dễ chịu trên người bà.

Ta mới từ từ chìm vào bóng tối.

Đến khi tỉnh lại một lần nữa, người đầu tiên ta nhìn thấy vẫn là bà.

Bộ y phục nồng nặc mùi phong trần trên người ta đã được thay ra .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/la-nu-chinh-trong-tieu-thuyet-cau-huyet-ta-nghe-duoc-tieng-long-cua-ke-mau/chuong-12.html.]

Bà nắm lấy tay ta , khẽ nói :

"Kết thúc rồi , tất cả đều kết thúc rồi ."

Bà kể cho ta nghe , mắt của Tư Diệc Ngạn đã bị đ.â.m mù.

Chỉ trong vòng vài ngày ngắn ngủi, thiên hạ đã hoàn toàn đổi chủ.

Đương kim bệ hạ hiện tại là Tư Vân Diệp, một tiểu hài t.ử vừa tròn sáu tuổi.

Là cốt nhục của Tư Diệc Ngạn và một cung nữ.

Tư Diệc Ngạn vốn khinh rẻ xuất thân thấp kém của Tư Vân Diệp nên bấy lâu nay luôn ném đứa trẻ này ở lãnh cung không thèm ngó ngàng tới.

Nghiêm Cẩm Phù từng nói , kiếp trước Tư Vân Diệp chính là con nuôi của ta .

Sau khi Tư Diệc Ngạn băng hà, nó đăng cơ thành tân đế.

Nó biết ta hận Tư Diệc Ngạn, nên sau khi ta mất đã không táng ta vào hoàng lăng.

Mà để ta an nghỉ ở vùng Giang Nam quanh năm hoa nở ấm áp.

Ta chờ mãi mà không nghe thấy Nghiêm Cẩm Phù nhắc đến tên Tư Dật Cảnh.

Trong lòng không khỏi hoảng loạn, khàn giọng hỏi:

"Chàng đâu rồi ? Chàng vẫn bình an vô sự chứ?"

"Hắn á..."

Nghiêm Cẩm Phù nheo nheo mắt, cười đáp.

"Người ta giờ đây đã là Nhiếp chính vương thân phận cao quý rồi ."

Ta thở phào nhẹ nhõm, lẩm bẩm:

"Chàng vẫn bình an là tốt rồi ..."

Nghiêm Cẩm Phù xoa xoa tóc ta , ôn nhu an ủi:

"Kiếp này hai đứa đều đã được sống thật tốt rồi ."

Ta ngước mắt nhìn vào đôi mắt cười cong cong của bà:

"Mẫu thân , người kể tiếp đi ... Trong quyển sách kia nói Tư Dật Cảnh một mình vào cung sao ?"

Nghiêm Cẩm Phù gật đầu, ánh mắt sáng lấp lánh:

"Phải, hắn một mình xông thẳng vào tẩm cung của tên cẩu hoàng đế, tuốt kiếm đ.â.m thẳng vào l.ồ.ng n.g.ự.c hắn ..."

Bà còn chưa kịp nói hết câu, ngoài cửa phòng bỗng truyền đến một trận tiếng động ồn ào.

"Có chuyện gì thế ạ?" Ta hỏi.

"Còn không phải là phụ thân cổ hủ của con sao ."

Nghiêm Cẩm Phù có chút ngập ngừng.

Thế nhưng, vế câu tiếp theo của bà, ta đã nghe mồn một từ trong tiếng lòng:

[Danh tiết của con bị vấy bẩn, lão Thẩm sợ con vì chuyện này mà bị Tư Dật Cảnh ghét bỏ rồi đau lòng, nên nhất quyết không cho Tư Dật Cảnh vào gặp con...]

[Thật là cổ hủ hết chỗ nói , mấy cái thứ xiềng xích đó có gì quan trọng chứ? Hai đứa tụi nó lưỡng tình tương duyệt không phải là đủ rồi sao ...]

[ Nhưng mà, lúc Thẩm Phục Chi tuyên bố sẽ nuôi Vãn Ngưng cả đời trông cũng oai phong lắm...]

[Dáng vẻ đi tìm tên cẩu hoàng đế báo thù cũng rất soái khí...]

Ta khẽ ho một tiếng, cắt ngang dòng suy nghĩ đang bay đi quá xa của bà.

"Nữ nhi muốn gặp chàng ."

Nghiêm Cẩm Phù lập tức đứng dậy, cười hớn hở:

"Được, để ta ra lệnh cho cha con thả hắn vào ."

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...