Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
"Mẫu thân , những vết bầm tím trên người nữ nhi là do lúc nhảy từ trên lầu xuống bị ngã thôi, làm phiền người nói lại với cha..."
Lời ta còn chưa dứt, Nghiêm Cẩm Phù đã nhanh nhảu chạy biến ra ngoài.
Một lát sau , Tư Dật Cảnh đẩy cửa bước vào , trên bờ vai chàng vẫn còn vương chút hơi lạnh của gió tuyết bên ngoài, nhưng ngay sau đó, lòng bàn tay ấm áp của chàng đã áp lên trán ta .
Thanh âm trầm thấp, ôn nhu vang lên:
"Nàng không sao chứ?"
Ta mỉm cười nhìn chàng :
"Không sao , vẫn còn sống tốt lắm."
Chàng đăm đăm nhìn ta một hồi lâu, trong phòng chỉ còn vang lên tiếng than củi nổ lách tách khe khẽ.
Chàng nắm c.h.ặ.t lấy tay ta , tàn lửa đỏ hồng phản chiếu nơi đáy mắt đen thẳm của chàng , từng chút từng chút sáng rực lên:
"Nếu đã sống tốt , vậy thì ta cưới nàng."
"Chàng..." Ta há miệng, đột nhiên nghẹn lời.
"Ta không màng đến những điều đó, nàng đã vô cùng dũng cảm rồi ."
Chàng có chút cuống quýt.
"Có thể cưới nàng làm thê, chính là đại hạnh trong cuộc đời này của ta ."
Chàng siết c.h.ặ.t lấy tay ta , đầu ngón tay khẽ run rẩy.
Dường như đang vô cùng sợ hãi sẽ nghe thấy lời từ chối từ miệng ta .
Ta nhìn thẳng vào mắt chàng , bật cười :
"Khi ở Giang Nam, ta nghe nói chàng quỳ trước phủ Bắc Phiên vương suốt ba ngày ba đêm, lúc đó ta còn nghĩ, Cảnh vương lợi hại như thế, sao không một thân một mình xông vào hoàng cung lấy thủ cấp của tên cẩu hoàng đế cho xong."
Thấy ta cười , chân mày chàng cũng dịu đi rất nhiều, chàng giơ tay khẽ véo mũi ta :
"Một thân một mình xông vào cung sao ? Ta còn phải giữ mạng để về cưới nàng, việc gì phải đi chịu c.h.ế.t?"
Nhìn vào đôi mắt đen sâu thẳm như màn đêm của chàng .
Trong một khoảnh khắc ngỡ ngàng, ta như nhìn thấy dáng vẻ của chàng ở kiếp trước .
Nam nhân vận huyết y, tay cầm bảo kiếm, lúc g.i.ế.c Tư Diệc Ngạn quả thực chỉ có một thân một mình ...
Bởi vì khi ấy chàng đã không còn muốn sống nữa, nên mới cô độc một mình bước đi ...
Ta nhào vào lòng chàng , khóc đến mức toàn thân run rẩy.
"Làm sao vậy ? Đừng khóc mà."
Chàng có chút cuống cuồng dỗ dành.
"Để phụ thân nàng nhìn thấy lại tưởng ta bắt nạt nàng, ông ấy lại càng không chịu gả nàng cho ta nữa."
"Lần này ... chàng không phải một mình nữa rồi ... Chàng còn có ta ..."
Ta nghẹn ngào, nói năng lộn xộn.
Chàng cúi đầu, đặt một nụ hôn lên trán ta , rồi dời xuống bên má... dịu dàng và đầy luyến lưu...
Ta nép vào l.ồ.ng n.g.ự.c chàng không biết đã khóc bao lâu, mãi đến khi tiếng gõ cửa quy củ vang lên.
Chàng mới lưu luyến buông ta ra .
Sắc môi của phụ thân có chút tái nhợt, ông nghiêm nghị bước vào phòng.
Nghiêm Cẩm Phù lại đầy mặt ý cười , rảo bước đi ngay phía sau ông.
Phụ thân trầm giọng hỏi:
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
"Ngưng nhi, con đã suy nghĩ kỹ chưa , thật sự muốn gả cho hắn ?"
Ta kiên định gật đầu.
Phụ thân chuyển tầm mắt nhìn sang Tư Dật Cảnh:
"Ta chính là tự tay cứu Ngưng nhi ra từ trong Hồng Trần các, Nhiếp chính vương thực sự nguyện ý cưới nó?"
Tư Dật Cảnh đứng bật dậy, hướng về phía phụ thân cung kính hành một lễ của vãn bối:
"Ta nhất định sẽ dốc lòng đối đãi tốt với Vãn Ngưng, mong đại tướng quân thành toàn ."
Nghiêm Cẩm Phù nhìn phụ thân , che miệng cười khúc khích:
"Đã bảo với ông từ sớm rồi , hai đứa nó chính là chân ái..."
Phụ thân phóng một ánh mắt sắc lạnh như d.a.o về phía bà, cắt ngang lời bà định nói tiếp.
"Hai tiếng đại tướng quân này của Nhiếp chính vương, Thẩm mỗ không dám nhận. Ngưng nhi là nữ nhi của ta , trên người nó tốt xấu gì cũng thừa hưởng vài phần kiêu dũng, đ.â.m mù mắt Tư Diệc Ngạn rồi còn có thể toàn thân lui về, cưới được nó là phúc khí của ngài."
Nghiêm Cẩm Phù cười tủm tỉm nhìn Tư Dật Cảnh, tiếng lòng lại đắc ý vang lên:
"Lão Thẩm đây là đang gián tiếp giải thích cho ngươi biết , con gái ông ấy vẫn còn vẹn nguyên trong sạch, hiểu chưa ? Chậc chậc, đôi trẻ ta dốc lòng ghép cặp quả nhiên vẫn là lưỡng tình tương duyệt, vô cùng hoàn mỹ."
Tư Dật Cảnh quay người nhìn ta , khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười rạng rỡ:
"Vãn Ngưng lợi hại như thế, có thể cưới được nàng quả thực là phúc khí lớn nhất đời ta ."
Nghiên Cẩm Phù - Phiên ngoại:
Ta thế mà lại xuyên thư.
Người khác xuyên không đều thành nữ chính nghịch thiên cải mệnh.
Còn
ta
lại
biến thành bà
mẹ
kế độc ác của nữ chính.
Trong nguyên tác, mụ ta vô cùng ghen ghét nữ chính.
Không chịu nổi việc nàng có nửa điểm tốt đẹp .
Năm lần bảy lượt tìm mọi cách cản trở nàng tiến cung.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/la-nu-chinh-trong-tieu-thuyet-cau-huyet-ta-nghe-duoc-tieng-long-cua-ke-mau/chuong-13-het.html.]
Thời điểm ta xuyên qua tới, ta ở thế giới thực đã cận kề cái c.h.ế.t.
Mà nguyên chủ trong sách vào đúng lúc này đáng lẽ cũng phải hương tiêu ngọc vẫn.
Thế là ta liền thay thế mụ ta mà tiếp tục sống sót.
Ta và mụ ta tuy làm một việc giống nhau là cản trở nữ chính vào cung.
Nhưng ta lại là vì muốn tốt cho nàng.
Kiếp trước khi vào cung nàng đã phải sống một đời quá đỗi khổ cực.
Ta không nhẫn tâm đứng nhìn bi kịch ấy lặp lại lần thứ hai.
Nói thật, vừa trở thành mẹ kế của nữ chính là ta đã thấy rầu thối ruột rồi .
Dù sao thì ta đây vẫn còn rất trẻ trung mơn mởn mà.
Bất quá sau đó ta liền không còn đau lòng nữa.
Ta phát hiện tuổi tác của nguyên chủ thực ra bằng tuổi ta ở kiếp trước , dung mạo cũng thuộc hàng mỹ nhân sắc sảo.
Chỉ là mụ ta từ trước đến nay luôn thích ăn mặc già nua như bà cụ non.
Lúc nào cũng cố gồng mình lên bưng cái giá của tướng quân phu nhân.
Thành thử trông già hơn tuổi thật rất nhiều.
Sau khi ta thẳng tay vứt bỏ đống xiêm y già khú đế kia đi , ánh mắt Thẩm Phục Chi nhìn ta hình như cũng hoàn toàn thay đổi.
Ta không giống như nguyên chủ suốt ngày chỉ biết xoay quanh ông ấy .
Trái lại ông ấy cứ chốc chốc lại vụng trộm liếc nhìn ta thêm vài cái.
À, nam nhân ấy mà, không đúng, phi, cái lão nam nhân này .
Bất quá, sau này ta mới phát hiện Thẩm Phục Chi dường như cũng không già đến mức ấy .
Ông ấy năm nay còn chưa tới bốn mươi tuổi.
Tính ra chỉ là một đại thúc trưởng thành, phong độ hơn ta vài tuổi mà thôi.
Ngay khi ý nghĩ này vừa xẹt qua trong đầu.
Ta liền tự biết bản thân có lẽ sắp sửa "xong đời" thật rồi .
Thẩm Phục Chi vốn chán ghét nguyên chủ là vì mụ ta luôn tìm cách khắt khe với con gái ruột của ông.
Ông cảm thấy mụ ta tâm địa bất chính, không hề lương thiện.
Nhưng ta lại đối xử với nữ nhi của ông cực kỳ tốt .
Thế nên thái độ của ông đối với ta mới dần dần xoay chuyển.
Có điều, ta tình nguyện lưu lại trong phủ này hoàn toàn là vì muốn giúp đỡ Vãn Ngưng, chẳng liên can gì tới ông cả.
Ta vốn đã định bụng sau khi mọi chuyện kết thúc ổn thỏa sẽ lập tức cùng ông hòa ly.
Thế nhưng, vào cái đêm Vãn Ngưng dũng cảm nhảy từ lầu hai của Hồng Trần các xuống.
Ông ấy đã bất chấp tất cả chắn ngay trước người ta .
Lấy chính thân mình làm lá chắn vững chãi để bảo vệ ta .
Hắn vội vã đẩy ta và Vãn Ngưng lên xe ngựa.
Còn bản thân thì quay đầu lao vào hiểm cảnh để ngăn cản toán truy binh hung hãn phía sau .
Đêm đó, ông bị trọng thương, nằm thoi thóp trên giường bệnh.
Gương mặt không còn lấy một giọt m.á.u.
Nhìn dáng vẻ suy nhược của ông, trong đầu ta đột nhiên nảy ra hai chữ "tiền t.ử tuất".
Bàn tay lạnh ngắt của ông nắm c.h.ặ.t lấy tay ta .
Ta khẽ khàng bảo ông rằng Vãn Ngưng hiện tại đã bình an vô sự rồi .
Ông lại thều thào nói với ta , ông biết ta thích vàng bạc châu báu.
Trong ngăn kéo bí mật ở thư phòng ông còn cất giấu rất nhiều ngân phiếu.
Bất luận lần này ông có giữ được mạng sống hay không thì toàn bộ tiền tài của Thẩm phủ đều sẽ thuộc về một mình ta .
Ta bỗng bật cười , cứ như vậy mà động lòng trước một người thô lậu, tục tằng.
Năm sau , Vãn Ngưng thuận lợi sinh hạ một tiểu hoàng t.ử.
Tư Dật Cảnh đích thân đặt tên cho đứa trẻ là Tư Mộ Ninh.
Tư Dật Cảnh ái mộ Thẩm Vãn Ngưng, ý tứ rõ ràng như thế đấy.
Mỗi lần ta đến thăm nàng, ta cứ luôn cảm thấy ánh mắt nàng nhìn ta có gì đó rất kỳ quái.
Đến lúc ta hồi phủ, nàng còn chu đáo sai người chuẩn bị một lượng lớn đồ đại bổ mang về cho ta .
Ta ngồi trong xe ngựa, bàn tay khẽ vuốt ve phần bụng dưới vẫn còn bằng phẳng của mình .
Đứa cháu đích tôn thế mà lại lớn tuổi hơn cả con ruột của mình .
Thẩm Phục Chi cảm thấy mất mặt c.h.ế.t đi được , ta tất nhiên cũng thấy ngượng ngùng vô cùng.
Thế nên chuyện m.a.n.g t.h.a.i này ta vẫn chưa từng hé răng nửa lời với bất kỳ ai.
Ta nhìn đống đồ đại bổ xếp chật kín cả xe ngựa, không khỏi rơi vào trầm tư.
Hơn nữa, hôm nay ta cố tình chọn một bộ y phục vô cùng rộng rãi.
Hoàn toàn không hề lộ chút dáng vẻ bầu bì nào cả.
Cái con bé Thẩm Vãn Ngưng này rốt cuộc là làm sao mà biết được chứ?
Nàng chẳng lẽ biết đọc tâm thuật thật sao ?
Chaporia
Bình Luận (0)