Mùa xuân muộn/Chương 1C. 1
20px

1

[ Bây giờ không còn thịnh hành chuyện hôn nhân sắp đặt nữa đâu , cô Mạc. ]

[ Tôi nghe nói cô vừa trở về Hải Thành. Nóng lòng muốn tìm người để gả đến vậy sao ? ]

[ Rất tiếc, tôi không thích kiểu người bệnh tật lúc nào cũng vương mùi t.h.u.ố.c Đông y. ]

Tôi khựng lại một chút, mở vòng bạn bè của mình ra .

Tôi chỉ đăng duy nhất một bài.

Một bát t.h.u.ố.c Đông y đen sì, kèm dòng trạng thái: Đắng quá.

Tôi quay lại khung chat, kiên nhẫn gửi cho anh ta một đoạn ghi âm:

“Là bố mẹ tôi nói rằng giữa hai nhà có hôn ước. Nếu anh không chấp nhận, phiền anh báo với phụ huynh hai bên một tiếng. Bởi vì bố mẹ tôi rất coi trọng cuộc hôn nhân này .”

Bên kia cũng gửi lại một đoạn ghi âm.

Giọng nói trầm thấp, lười nhác đầy từ tính, nhưng lại pha chút mất kiên nhẫn:

“Cô nghĩ cô đáng để tôi tốn thời gian làm việc đó sao ?”

“Cô Mạc, cô nói bố mẹ cô rất coi trọng hôn ước này à ?”

“Bố mẹ cô coi trọng nhiều thứ thật đấy.”

Lời châm chọc hời hợt ấy khiến tôi cụp mắt xuống.

Bởi vì đây đã là lần thứ ba tôi bị từ hôn.

Tôi vẫn nhẹ nhàng tiếp lời:

“ Tôi tôn trọng lựa chọn của anh , nhưng tôi cũng bị bố mẹ ép buộc...”

Đang nói , tôi không kiềm được mà ho khẽ hai tiếng.

Đoạn ghi âm mới nói được một nửa cứ thế gửi đi .

[ ? ]

[ Lại giả vờ yếu đuối à ? ]

[ Chậc, biết là sức khỏe cô không tốt rồi , nhưng có cần cố tình ép giọng đến mức này không ? Nghe mà nổi hết da gà. ]

Tôi mím môi, không trả lời nữa.

Muốn buộc tội thì thiếu gì lý do.

Đám bình luận lập tức bay ra chế giễu tôi :

[ Nữ phụ à , cô thấy nam chính thèm để ý cô không ? ]

[ Nhưng mà phải công nhận nhé, vì sức khỏe không tốt nên giọng nữ phụ mềm mềm yếu yếu, nghe cũng khá có hương vị đấy. ]

[ Kết hợp với gương mặt đó thì càng tuyệt hơn. ]

[ Mấy người trên đúng là đói quá rồi . ]

Đúng lúc ấy .

Tin nhắn của mẹ hiện lên: [Con và cậu nhà họ Chu nói chuyện thế nào rồi ? Đứa bé đó không tệ đâu , hai đứa hẹn gặp mặt đi .]

Tôi c.ắ.n môi, lại gọi một cuộc gọi WeChat cho người bên kia .

Ngoài dự liệu, anh ta nghe máy.

Nhưng sau khi nghe đề nghị của tôi , anh ta lập tức nói :

“Không cần gặp mặt.”

Người đàn ông uống một ngụm nước, hơi thở còn mang theo chút gấp gáp như vừa vận động xong.

Anh ta cười khẩy:

“Chúng ta không hợp.”

Không đợi tôi lên tiếng, anh ta lại cười cà lơ phất phơ:

“Biết không hợp ở đâu không ?”

“Với cái cơ thể của cô, hơi mệt một chút là ngất đi được rồi nhỉ?”

“Đến lúc đó chẳng phải mất hết hứng sao ?”

Tôi hiểu ý anh ta .

Anh ta không chỉ dứt khoát phản đối hôn ước này , mà còn mang đầy ác ý s.ỉ n.h.ụ.c tôi .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/mua-xuan-muon/chuong-1.html.

]

Tôi nhắn lại cho mẹ :

[ Anh ta từ chối gặp mặt con, hay là thôi vậy . ]

Mẹ không trả lời tôi .

2

Rùa

Sáng hôm sau , lúc xuống lầu.

Em gái tôi đang trò chuyện với dì Trương trong bếp.

Khung chat nhóm trên WeChat của em ấy đang mở toang trên mặt bàn.

Vốn dĩ tôi không định nhìn trộm chuyện riêng tư của em gái, nhưng lại vô tình thấy tên mình .

[ Chị cậu đã bị từ hôn ba lần rồi à ? Mất mặt quá đi . ]

[ Nghe nói Mạc Xuân đi một bước phải thở ba hơi , thật hay giả vậy ? ]

[ Trông thế nào? Từ nhỏ chị cậu đã ra nước ngoài dưỡng bệnh, bọn tớ còn chưa gặp bao giờ. Có đẹp bằng cậu không ? ]

Em gái tôi trả lời:

[ Chị tớ từ nhỏ sức khỏe không tốt , chuyện này đâu phải lỗi của chị ấy . Chị ấy cũng rất xinh đẹp . ]

[ Ồ… Đẹp đến mức nào? Có ảnh không ? ]

[ Nhưng hôn ước với vị thái t.ử gia nhà họ Chu không phải đã chuyển cho cậu rồi sao ? Nghe nói sau khi đổi từ Mạc Xuân sang cậu , anh ta lập tức không từ chối nữa. ]

[ Cũng bình thường thôi mà, dù sao Nhị tiểu thư nhà họ Mạc của chúng ta cũng đáng yêu và được lòng người như thế. ]

Em gái tôi gửi một biểu cảm toát mồ hôi đầy ngượng ngùng.

Sau đó, trên bàn cơm tối.

Bố mẹ tuyên bố chuyện hôn ước của em gái và ngày tổ chức lễ đính hôn.

Tôi lặng lẽ gắp thức ăn ăn cơm.

Em gái cũng không có phản ứng gì đặc biệt.

3

Ngày tham dự lễ đính hôn.

Vô số ánh mắt đổ dồn về phía tôi .

Chỉ có tôi nhận ra em gái đứng bên cạnh đang mất tập trung.

Ngay giây tiếp theo, tôi biết vì sao em ấy lại mất tập trung như vậy .

Đám bình luận hiện lên:

[ Háo hức quá đi . Lát nữa nữ chính sẽ bỏ trốn khỏi hôn lễ đó. ]

[ Ban đầu nam chính chỉ miễn cưỡng đồng ý liên hôn vì nữ chính xinh đẹp thôi. Kết quả lần bỏ trốn này khiến anh ấy hoàn toàn hứng thú với nữ chính. ]

[ He he, nhưng chẳng suôn sẻ đâu . Mới chạy được nửa đường thì nữ chính đã bị bắt về rồi làm chuyện đó chuyện kia . ]

Tôi hơi ngạc nhiên.

Sau đó nhìn sang em gái đang mặc chiếc váy đuôi cá màu trắng.

Tôi khẽ hỏi:

“Em định bỏ hôn à ?”

Đồng t.ử em ấy co lại , chớp mắt mấy lần , cuối cùng nói :

“ Đúng là chị em có khác, nhìn một cái đã đoán ra kế hoạch của em rồi .”

Tôi khựng lại .

“Vì sao ?”

“Em không thích Chu Dật Khâm.”

Em gái buồn bã đáp, trong mắt thoáng hiện vẻ mất mát:

“Hơn nữa em đã có người mình thích rồi , chỉ là điều kiện gia đình anh ấy bình thường, bố mẹ không chấp nhận.”

Đám bình luận tiếp tục trôi qua:

[ Thật ra anh người yêu đầu đời chỉ là một mắt xích trong trò chơi tình cảm của nam nữ chính thôi. ]

[ Đến lúc nữ chính bị nam chính bắt về rồi trừng phạt thật mạnh, còn phải gọi điện cho anh người yêu đầu đời nữa cơ. ]

[ Kích thích thật đấy. ]

 

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...