Mùa xuân muộn/Chương 2C. 2
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Vậy nên, nguyện vọng của em ấy vốn chẳng hề quan trọng.

Trong mắt những dòng bình luận này , sự phản kháng của em ấy chẳng qua chỉ là đang ve vãn nam chính sao ?

“Chị, chị giúp em được không ?”

Em ấy ôm lấy cánh tay tôi , làm nũng hỏi.

...

Trong buổi tiệc đính hôn, tiếng cụng ly vang lên không ngớt.

Một người đàn ông mặc vest, khí chất cao quý, sải bước đôi chân dài đi về phía này .

Em gái tôi hơi mất tự nhiên, khẽ gật đầu với anh ta .

Người đàn ông cũng lười nhác gật đầu đáp lại .

Giữa hai người hoàn toàn không có cảm giác thân mật của một cặp đôi sắp đính hôn.

Cho đến khi ánh mắt anh ta dừng trên người tôi .

Vẻ thờ ơ trên gương mặt hơi khựng lại .

Đôi mắt đen nhìn thẳng vào tôi không chớp.

Em gái giới thiệu:

“Đây là chị gái em, Mạc Xuân.”

Một lúc lâu sau .

“Cô là cái người bệnh tật đó sao ?”

Chu Dật Khâm nheo mắt, giọng điệu khó đoán:

“Cô trông thế này à ?”

Em gái bĩu môi:

“Em đã đẹp thế này rồi , chị em sao có thể xấu được chứ?”

Vừa dứt lời, có người khác bước tới mời rượu tôi .

Người đó cười đầy ý xấu :

“Lần đầu gặp đại tiểu thư nhà họ Mạc, tôi kính cô một ly.”

Tôi nhỏ giọng xin lỗi :

“ Tôi không uống rượu.”

“Hôm nay là lễ đính hôn của em gái cô. Cô thật lòng chúc phúc cho em ấy chứ? Hay vì em ấy cướp mất hôn ước của cô nên cô ôm hận trong lòng?”

Người kia liên tục ép hỏi.

Em gái cau mày:

“Anh có ý gì vậy …?”

Tôi cầm ly rượu lên, ngửa đầu uống một ngụm.

Sau đó lạnh nhạt nhìn người kia :

“Được chưa ?”

Nồng độ cồn không hề thấp.

Chỉ một ngụm đã khiến cổ họng cay xộc, khóe mắt tôi đỏ lên, hai má cũng nóng bừng.

Tôi ho vài tiếng.

Khóe mắt bị sặc đến mức ngân ngấn nước.

Người kia sững người .

Ánh mắt khóa c.h.ặ.t trên gương mặt tôi .

Em gái vội kéo tôi sang một bên:

“Chị không cần để ý anh ta đâu . Loại công t.ử ăn chơi này chuyên bắt nạt những người tính tình hiền lành.”

Tôi quay đầu nhìn lại .

Vị thiếu gia ăn chơi kia đã trở về giữa đám đông, đang trò chuyện với những người khác.

Thỉnh thoảng anh ta lại nhìn về phía tôi .

Ánh mắt mang theo cảm xúc khó lòng diễn tả.

Ngay cả Chu Dật Khâm đang lười biếng đứng một bên, ánh mắt cũng dừng lại nơi khóe mắt đỏ ửng của tôi .

Sau đó, anh ta rút một tờ khăn giấy đưa tới.

Tôi không nhận.

Anh ta khẽ hất cằm:

“Vết rượu trên môi.”

Tôi vẫn không để ý đến anh ta .

Cuối cùng em gái nhận lấy khăn giấy, giúp tôi lau đi .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/mua-xuan-muon/chuong-2.html.]

4

Rùa

Mười phút trước khi nghi thức bắt đầu.

Trong phòng nghỉ.

Em gái tôi cởi chiếc váy đuôi cá ra , vừa thay quần áo thường ngày vừa nói với tôi :

“Thật ra ban đầu nhà họ Lương và nhà họ Diệp cũng định cử người tới. Nhưng nghe nói có việc đột xuất nên chỉ gửi quà mà người không đến. Như vậy cũng tốt , nếu không em còn lo chị sẽ ngượng nữa.”

Tôi hơi sững lại , hiểu ý em ấy .

Hai nhà đó...

Chính là hai nhà đã từ hôn tôi trước Chu Dật Khâm.

Em gái ngừng một lát rồi nói :

“Vậy em đi đây, chị. Trong thời gian ngắn chắc em sẽ không quay về nữa đâu .”

Em ấy cẩn thận trèo ra ngoài qua cửa sổ.

Tôi đỡ em ấy một tay.

Sau khi ra ngoài, em ấy lập tức đóng cửa sổ lại :

“Bên ngoài gió lớn lắm, chị đừng để bị lạnh. Nếu bố mẹ hỏi thì chị cứ nói không biết gì, phải phủi sạch quan hệ với chuyện này nhé.”

Tôi đứng bên cửa sổ, nhìn em ấy ngồi lên chiếc xe màu đen.

Tốc độ xuất hiện của đám bình luận tăng vọt, có thể thấy chúng đang cực kỳ tức giận:

[ A a a… Nữ phụ độc ác cút đi .]

[ Cô ta giúp nữ chính trốn rồi à ? Thế thì tôi còn xem cái gì nữa? Tình yêu cưỡng ép của nam nữ chính đâu ? ]

[ Nữ phụ cố ý chứ gì. Như vậy cô ta mới có thể thay em gái gả cho Chu Dật Khâm. Tâm địa độc ác thật đấy. ]

Nhìn thấy câu cuối cùng.

Tôi : ...?

Tôi thở dài, quay người đi về phía đại sảnh tiệc.

Nghi thức bắt đầu, nhưng hai nhân vật chính vẫn chậm chạp không xuất hiện.

Cho đến khi tin tức “Nhị tiểu thư nhà họ Mạc bỏ trốn khỏi hôn lễ” bị một vị thiếu gia hay tiểu thư nhà nào đó buột miệng nói ra .

Hiện trường lập tức hỗn loạn.

Mẹ tôi lập tức chất vấn:

“Mẹ đã bảo các chuyên gia trang điểm trông chừng nó rồi , chính là sợ nó bỏ chạy. Con lại nói để con trông là được . Thế con trông người kiểu gì mà để nó biến mất hả?”

Tôi dịu giọng đáp:

“Trong lúc đó con có vào nhà vệ sinh một lát. Khi trở ra thì em ấy đã không còn ở đó nữa.”

“Có phải con cố ý không ?”

Giọng mẹ sắc lạnh.

Bà giơ tay lên định tát tôi .

Bàn tay ấy chưa kịp hạ xuống, thân thể tôi đã loạng choạng, đưa tay che miệng ho dữ dội.

Động tác của mẹ khựng lại .

Bố tôi nặng nề thở dài:

“Đến nước này rồi , bà trách Mạc Xuân cũng vô ích. Con bé đó thật sự muốn trốn thì Mạc Xuân ngăn nổi sao ?”

Đúng lúc ấy , nhân vật chính còn lại mới ung dung xuất hiện.

Chu Dật Khâm tùy ý tháo một cúc áo nơi cổ.

“Bây giờ phải làm sao đây?”

Anh ta cười , nhưng ý cười chẳng chạm đến đáy mắt.

“Vị hôn thê của tôi chạy mất rồi .”

Sắc mặt bố mẹ nhà họ Chu cũng rất khó coi.

Buổi lễ đính hôn lần này được tổ chức vô cùng hoành tráng, tốn không ít tiền bạc.

Đối với hai gia đình, tiền không phải chuyện lớn.

Mất hết thể diện mới là chuyện lớn.

Giữa lúc đôi bên giằng co.

Chu Dật Khâm chậm rãi lên tiếng:

“Nếu đã vậy , tôi cũng có thể miễn cưỡng chấp nhận vị đại tiểu thư nhà họ Mạc này .”

Mẹ Chu thấp giọng nói :

“Sức khỏe con bé không tốt .”

Chu Dật Khâm liếc nhìn tôi , cười như không cười :

“ Đúng vậy . Nhưng tính tình hình như khá tốt , ngoại hình... cũng tạm được .”

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...