Mùa xuân muộn/Chương 3C. 3
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Tôi chợt nhớ lại .

Lúc nãy trong nhà vệ sinh, tôi từng nghe người khác bàn tán về mình :

“Không ngờ Mạc Xuân lại trông như thế này .”

“Hơn nữa tính tình còn tốt hơn em gái cô ấy nhiều. Thiếu gia Tề bảo cô ấy uống rượu, cô ấy thật sự uống luôn. Mọi người có thấy không ? Sau khi uống xong, khuôn mặt trắng như ngọc kia hơi ửng đỏ lên, chậc...”

“Đừng nói chứ, nhìn cũng khiến người ta ngứa ngáy trong lòng thật.”

“Đổi là tôi , tôi là Chu Dật Khâm thì giờ đã hối hận rồi .”

Đám bình luận cũng liên tục quét màn hình:

[ Đúng như ý nữ phụ rồi , tôi chịu thật đấy. ]

[ Nữ phụ có đẹp hơn nữa thì sao chứ? Chẳng qua cũng chỉ là một đóa hoa không hương mà thôi... ]

[ Nếu nữ phụ liên hôn với nam chính thì nữ chính phải làm sao đây? ]

[ Với lại vẫn còn hai nam chính nữa mà? Nữ phụ giúp nữ chính bỏ trốn như thế, vậy những màn giằng co và tình yêu cưỡng ép phía sau còn phát triển kiểu gì đây?]

Mặc dù tôi không thích những dòng bình luận đó.

Cũng rất muốn làm vài chuyện khiến chúng tức c.h.ế.t.

Nhưng ...

“ Tôi không muốn .”

Rùa

Tôi lắc đầu từ chối.

Giọng bố tôi trầm xuống:

“Vốn dĩ đây đã là hôn ước giữa hai đứa. Bây giờ đổi lại thành con, chẳng qua là vật về đúng chủ mà thôi.”

Tôi giải thích:

“Anh ấy không thích con, hà tất phải làm khó cả hai bên?”

Chu Dật Khâm nâng mắt lên, ánh nhìn chạm thẳng vào mắt tôi .

Ánh mắt anh ta từ đôi mắt tôi chậm rãi lướt xuống môi, rồi dừng nơi xương quai xanh.

Mang theo một cảm giác lưu luyến đầy nguy hiểm.

Sau lưng tôi bất giác toát mồ hôi lạnh.

Anh ta ung dung bật cười :

“Có thể cưới trước yêu sau mà, cô Mạc.”

5

Thấy họ thật sự muốn đẩy tôi lên thay thế.

Sắc mặt tôi trắng bệch, mắt nhắm lại , trực tiếp ngất xỉu.

Lúc tỉnh dậy, trước mắt là trần nhà trắng tinh của bệnh viện.

Mẹ đỡ tôi ngồi dậy, câu đầu tiên đã mang theo ý trách móc:

“Trước đây chẳng phải con cũng đồng ý tiếp xúc thử với cậu nhà họ Chu sao ? Sao bây giờ lại không muốn nữa?”

Nếu Chu Dật Khâm là người ôn hòa, lịch thiệp.

Vậy thì liên hôn cũng chẳng có gì không tốt .

Nhưng trước đây khi từ chối tôi , anh ta đã tỏ ra cao cao tại thượng và vô cùng thiếu lễ độ.

Bây giờ lại đột nhiên đồng ý, còn làm ra vẻ như đang hạ mình ban ơn.

Điều đó khiến tôi cực kỳ khó chịu.

Mẹ vỗ nhẹ lên tay tôi , thở dài:

“Em gái con bỏ trốn trước , vốn dĩ nhà họ Mạc đã đuối lý rồi . May mà Chu Dật Khâm đồng ý đổi người . Hơn nữa hôn ước ban đầu vốn là của hai đứa, cũng không đến mức danh không chính ngôn không thuận.”

Tôi khẽ nói :

“Con không thích anh ta . Tính cách anh ta quá tệ, kiêu ngạo và ngạo mạn.”

Mẹ bất lực cười :

“Đều là những đứa trẻ được nuông chiều từ nhỏ, như vậy cũng bình thường thôi.

Em gái con chẳng phải cũng có tính khí như thế sao ...”

Tôi mím môi, cố tình nói nghiêm trọng hơn:

“Mỗi lần tiếp xúc với anh ta , tim con đều đau dữ dội, hô hấp khó khăn, dạ dày cồn cào khó chịu. Nếu mẹ không quan tâm đến sống c.h.ế.t của con thì cứ tùy ý vậy .”

Mẹ sững người .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/mua-xuan-muon/chuong-3.html.]

Dường như không ngờ tình trạng lại nghiêm trọng đến thế.

Một lúc lâu sau , bà nói :

“Con suy nghĩ thêm đi .”

Sau khi bà rời đi .

Người hộ công ở lại bên cạnh tôi .

Trong lúc đó, cô ấy đẩy xe lăn đưa tôi dạo quanh khu vườn phía sau của bệnh viện tư nhân này để thư giãn.

Cho đến khi tôi nghe thấy một giọng nam trầm thấp:

“Ừm, tôi đang ở bệnh viện.”

“Nghe nói cô ấy khá xinh đẹp , người trong nhà nhất quyết muốn tôi lấy danh nghĩa thăm bệnh để gặp cô ấy một lần , nghĩ rằng có lẽ tôi sẽ để mắt đến.”

“Không cần thiết, trước đó đã nói rõ chuyện hủy hôn rồi .”

Giọng người đàn ông trầm ổn , mang theo sự thong dong của một người ở vị trí cao.

Anh ta thản nhiên nói :

“Một lát nữa tôi sẽ nhờ y tá mang quà thăm hỏi lên giúp.”

“Không gặp nữa. Thật sự cho rằng mình là tiên nữ chắc? Chỉ gặp một lần là có thể yêu ngay sao ?”

“Trên đời này , tình yêu là thứ vô dụng nhất.”

Người đàn ông khinh thường cười nhạt.

“Còn thứ tình yêu nảy sinh từ ngoại hình lại càng vô dụng hơn.”

Nghe câu cuối cùng của anh ta , tôi âm thầm gật đầu tán thành.

Thật ra đối với vị thiếu gia độc nhất nhà họ Lương này , tôi không ghét như với Chu Dật Khâm.

Mấy tháng trước , khi bàn bạc chuyện hủy hôn qua điện thoại.

Thái độ của anh ấy hoàn toàn bình thường.

Cũng rất rõ ràng nói với tôi rằng anh ấy không có ý định kết hôn.

Hôn ước là do nhiều năm trước , lúc tôi vừa chào đời đã được định sẵn, vốn chẳng thể tính là thật.

Tôi bày tỏ sự thấu hiểu.

Theo những gì tôi biết .

Anh Lương năm nay 28 tuổi, đã tiếp quản tập đoàn Lương thị.

Thủ đoạn quyết đoán, mạnh mẽ.

Là một người cuồng công việc chính hiệu.

Gia đình luôn thúc giục chuyện kết hôn của anh ấy .

Nhưng lại không thể ép buộc được , chỉ có thể sốt ruột suông.

Sau khi trở về phòng bệnh.

Chẳng bao lâu sau , một y tá mang quà thăm hỏi tới.

Một giỏ trái cây cùng những món quà bồi bổ đắt tiền.

Người hộ công nhìn tôi .

Tôi thờ ơ nói :

“Cứ nhận đi .”

Sau đó.

Tôi nhận được tin nhắn từ em gái, là một ảnh chụp màn hình.

Trong nhóm chat.

Mấy người đang bàn luận vô cùng sôi nổi về hôn ước giữa em gái tôi và Chu Dật Khâm.

Cuối cùng lại nhắc tới tôi .

[ Chị của Mạc Hoài Châu đúng là có một hương vị rất khác biệt. ]

[ Mỹ nhân ốm yếu có vẻ đẹp của mỹ nhân ốm yếu mà, đúng không ? @Chu ]

Chu Dật Khâm cũng có mặt trong nhóm.

[ Nhưng chẳng phải trước đây cậu bảo không thích người bệnh tật sao ? A Khâm, sao ở bữa tiệc cậu lại bị từ chối thế? ]

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...