Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Người gửi tin nhắn này có vẻ đang hả hê.
Chu Dật Khâm chỉ đáp:
[ Cô ấy từ chối thì từ chối, gia đình cô ấy rồi cũng sẽ bắt cô ấy đồng ý thôi. ]
Cao cao tại thượng.
Em gái tức giận:
“Người khác gửi cho em đấy. Người đàn ông này thật sự không ổn chút nào.”
Tôi bật cười .
Đang định trả lời em ấy .
Tiếng gõ cửa vang lên.
Người hộ công vừa định đi mở cửa thì bên ngoài truyền tới một giọng nói bình tĩnh, lạnh nhạt:
“Xin hỏi cô Mạc có ở đây không ?”
Tôi sững lại .
Không biết vì lý do gì mà Lương Chu Cẩn lại quay trở lại .
Chẳng phải anh ấy đã nhờ y tá mang quà thăm hỏi tới rồi sao ?
Sao giờ chính anh ấy lại đến?
Người hộ công đi tới mở cửa.
Tôi kịp thời ho khẽ một tiếng, ngăn động tác của cô ấy lại .
Người hộ công lập tức hiểu ý, nói với người bên ngoài:
“Cô Mạc không có ở đây, cô ấy đi kiểm tra rồi .”
Giọng anh ấy không hề tỏ ra bất ngờ:
“Được.”
Dường như còn âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Sau đó liền rời đi .
6
Trong nhà vốn đã nói .
Nếu tôi phản đối đến vậy thì chuyện kết hôn với Chu Dật Khâm cứ bỏ qua.
Kết quả, nhà họ Chu dường như nhất quyết phải là tôi .
Như vậy thì mọi chuyện trở nên khó xử.
Lý do họ đưa ra lại là:
Em gái mắc nợ thì chị gái trả.
Mạc Hoài Châu bỏ trốn khỏi hôn lễ để lại một đống hỗn loạn.
Là chị gái, tôi nên đứng ra thu dọn hậu quả.
Nghe xong, tôi tức đến bật cười , ho liên tiếp mấy tiếng.
Cũng không biết nhà họ Chu đã nói gì với bố mẹ tôi .
Khiến họ lại do dự d.a.o động.
Hai nhà thậm chí còn bắt đầu chuẩn bị lại hôn lễ.
Mà lần này không phải lễ đính hôn.
Là lễ cưới.
Bố ở công ty.
Mẹ lại không chịu gặp tôi .
Rõ ràng là muốn ép tôi phải đồng ý.
Ngay đêm hôm đó, tôi đổ bệnh.
Lần này bệnh giả lại biến thành bệnh thật.
Sau khi biết bệnh tình không nghiêm trọng.
Gia đình chỉ dặn người hộ công chăm sóc tôi thật tốt .
Dù sao một tháng sau tôi còn phải kết hôn.
Mà Chu Dật Khâm, người trước đây đã chặn WeChat của tôi .
Không biết từ lúc nào đã âm thầm bỏ chặn.
Gửi cho tôi tin nhắn đầu tiên sau một thời gian dài:
[ Nghe nói vì không muốn gả cho tôi nên cô còn đổ bệnh à ? ]
[ Yếu đuối thật đấy. ]
Chỉ nhìn dòng chữ thôi, tôi cũng có thể tưởng tượng ra vẻ mặt hờ hững của anh ta khi đ.á.n.h giá người khác qua màn hình điện thoại.
Tôi gửi một đoạn ghi âm, mỉa mai anh ta :
“Trước đây chẳng phải anh không muốn cưới tôi sao ? Sao giờ lại đổi giọng nhanh thế?”
Ai ngờ Chu Dật Khâm ung dung đáp:
“Giọng cô mềm yếu thế này , tức giận cũng chẳng có chút uy h.i.ế.p nào đâu , bảo bối.”
Tôi sững người .
Rồi gõ chữ:
[ Anh có bệnh à ? ]
Anh ta trả lời:
[ Nghĩ đến cảnh cô dùng gương mặt đó để mắng
tôi
, tự nhiên thấy khá thích.
]
Tôi : ...?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/mua-xuan-muon/chuong-4.html.]
Tôi đặt tay lên n.g.ự.c, chậm rãi hít thở để tự trấn an mình .
7
Ngay lúc tôi đang cân nhắc xem có nên cầm thẻ ngân hàng bỏ trốn luôn hay không .
Mạc Hoài Châu trở về.
Việc đầu tiên em ấy làm là tới bệnh viện thăm tôi .
Mắt em ấy khóc đến sưng đỏ:
“Đều tại em cả. Nếu em không bỏ hôn thì chị đã không bị ép gả cho anh ta .”
Việc thứ hai là gọi điện cho bố mẹ .
Mẹ vừa bắt máy đã mắng em ấy một trận, nghiến răng nghiến lợi:
“Con bé bất hiếu này , còn biết đường quay về cơ đấy?”
Việc thứ ba.
Em ấy nói :
“Con quay về rồi , để con gả cho Chu Dật Khâm.”
Bố trầm giọng:
“Hôn nhân đại sự là chuyện để con tùy tiện làm loạn sao ? Càng ngày càng quá đáng.”
Mạc Hoài Châu lạnh mặt:
“Với sức khỏe của chị ấy , chắc chắn sẽ bị anh ta chọc tức đến xảy ra chuyện mất.”
Sau câu nói đó.
Bố mẹ quả thật do dự.
Rùa
Tôi nằm trên giường bệnh, sắc mặt tái nhợt, môi cũng chẳng còn chút huyết sắc.
Mẹ quay mặt đi , day nhẹ giữa trán.
Cuối cùng nói :
“Để mẹ hỏi thử xem.”
Những dòng bình luận vốn im ắng một thời gian lập tức mở tiệc ăn mừng:
[ Cốt truyện cuối cùng cũng trở lại đúng quỹ đạo rồi ! ]
[ He he, nữ phụ có phá thế nào đi nữa thì nam nữ chính của chúng ta vẫn sẽ ở bên nhau thôi. ]
[ Nữ phụ mau biến mất đi , nhìn là thấy phiền. ]
[ Ngồi hóng cảnh ngọt ngào của nam nữ chính. ]
Nhìn dáng vẻ như chuẩn bị hy sinh vì nghĩa của Mạc Hoài Châu.
Tôi không khỏi nghi ngờ.
Thật sự có thể ngọt ngào nổi sao ?
Ai cũng nghĩ rằng.
Nếu Mạc Hoài Châu đã quay về, đương nhiên người liên hôn với Chu Dật Khâm vẫn sẽ là em ấy .
Nào ngờ ngày hôm sau .
Nhà họ Chu gửi lời đáp lại :
Không được .
Nhất định phải là Mạc Xuân.
Tối hôm đó, hai gia đình hẹn ăn cơm.
Trên bàn ăn.
Chu Dật Khâm lười biếng cười :
“Nhị tiểu thư nhà họ Mạc đã từng bỏ hôn một lần . Trong mắt tôi , cô ấy đã không còn uy tín nữa.”
Mạc Hoài Châu trừng mắt:
“Anh...”
Chu Dật Khâm nâng mí mắt lên, giọng điệu lạnh đi :
“Không phải sao ?”
Không ngờ anh ta chẳng chừa chút thể diện nào.
Ngay cả bố Chu cũng cảnh cáo nhìn anh ta một cái.
Tôi đứng dậy:
“Con vào nhà vệ sinh một lát.”
Chu Dật Khâm đi theo ra ngoài.
Mới đi được vài bước.
Anh ta đã túm lấy cổ tay tôi , kéo tôi vào một phòng riêng tối om bên cạnh.
“Để khỏi phải gả cho tôi , cô còn ép cả cô em gái đang theo đuổi tình yêu đích thực quay về cơ à ?”
Trong bóng tối.
Ngón tay anh ta vuốt nhẹ cằm tôi .
Chu Dật Khâm bình thản hỏi:
“Trước đây chẳng phải cô năm lần bảy lượt liên lạc với tôi , muốn tôi cưới cô sao ? Bây giờ còn làm giá cái gì?”
Ngay giây tiếp theo.
Tôi giơ tay tát anh ta một cái.
Một lúc sau .
Anh ta bật cười :
“Không đau. Đánh thêm cái nữa đi ?”
Chaporia
Bình Luận (0)