Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tôi giơ tay lên.
Chuẩn bị chiều theo ý anh ta .
Cổ tay lập tức bị siết c.h.ặ.t.
Giọng Chu Dật Khâm hoàn toàn lạnh xuống.
Nụ cười cũng trở nên băng giá:
“Cô thật sự dám đ.á.n.h à ?”
Anh ta ghì cổ tay tôi lên tường.
“Mạc Xuân, ba nhà mà gia đình cô nhắm tới, chỉ có mình tôi chịu cưới cô.”
“Quả thật cô rất hợp gu tôi .”
“ Nhưng sự kiên nhẫn của tôi có giới hạn.”
Tôi không vùng vẫy nổi nữa.
Đành im lặng.
Không gian trở nên yên tĩnh.
Chu Dật Khâm buông tay, bật đèn lên.
Ánh sáng đột ngột ch.ói lòa khiến tôi nheo mắt lại , hàng mi khẽ run.
Vì vừa rồi giãy giụa quá mạnh nên tôi hơi thở dốc.
Anh ta nhìn tôi một lúc.
Rồi dịu dàng giúp tôi vuốt lại những sợi tóc rối bên má.
Kề sát bên tai tôi , khẽ cười :
“Có thời gian đ.á.n.h tôi , chi bằng chuẩn bị tâm lý cho bản thân đi .”
“Dù sao cô cũng sắp trở thành vợ tôi rồi , bảo bối.”
8
Sau khi bữa tối kết thúc.
Mạc Hoài Châu tức đến phát điên.
Em ấy chạy tới quán bar uống rượu.
Uống nhiều rồi bắt đầu mắng Chu Dật Khâm.
Sau đó lại kéo tôi kể lể chuyện tình yêu với mối tình đầu của mình .
Tôi không uống rượu.
Chỉ lặng lẽ lắng nghe , thỉnh thoảng lên tiếng an ủi.
Cho đến khi có một người đàn ông say rượu tới bắt chuyện.
Đám bình luận lập tức sôi nổi:
[ Tới rồi , tới rồi ! Màn anh hùng cứu mỹ nhân tới rồi . ]
[ Không sao đâu . Tuy tuyến tình cảm giữa con gái cưng của tôi với Chu Dật Khâm đang dậm chân tại chỗ, nhưng tuyến với nam chính khác đã tới rồi . ]
Mạc Hoài Châu tính tình nóng nảy.
Em ấy lập tức mắng:
“Đâu ra tên đàn ông xấu xí thế này ? Tôi vừa uống xong, giờ càng muốn nôn hơn.”
Người đàn ông say lập tức nổi giận.
Cầm chai rượu lên định đập tới.
Ngay giây sau .
Hắn bị một cú đá đá ngã lăn xuống đất.
Người đàn ông cao ráo với đôi chân dài mỉm cười , thong thả vận động gân cốt.
Sau đó anh ta giẫm lên đầu người nằm dưới đất.
Chậm rãi nghiền mạnh vài cái.
“Dám gây chuyện ở đây, can đảm thật đấy.”
“Đã làm hai vị tiểu thư hoảng sợ rồi .”
Sau đó.
Ánh mắt tôi chạm phải đôi mắt cười đa tình nhưng nhàn nhạt kia .
Đôi mắt hoa đào hơi nheo lại .
Ánh nhìn chăm chú dừng trên người tôi .
Mạc Hoài Châu nghiêng đầu:
“Diệp Kỳ?”
Nghe thấy cái tên này , tôi hơi sững lại .
Ánh mắt người đàn ông dừng trên người Mạc Hoài Châu.
Sau đó lại chuyển về phía tôi .
Anh ta mỉm cười hỏi:
“Vị bên cạnh cô là...?”
Mạc Hoài Châu cười hì hì:
“Chị gái tôi .”
Không khí xung quanh dường như ngưng trệ trong thoáng chốc.
Người đàn ông bình tĩnh lặp lại :
“Chị gái cô?”
Mạc Hoài Châu gật đầu.
Vì đã say nên hiếm khi gặp người quen, em ấy nói gì cũng tuôn ra hết:
“Suýt nữa thì hai người đã kết hôn rồi đấy. Nhưng chẳng phải anh đã từ chối chị ấy sao ?”
Diệp Kỳ khựng lại .
Anh ta đưa bàn tay với những khớp ngón rõ ràng về phía tôi :
“Xin chào,
tôi
là Diệp Kỳ.
”
Tôi không bắt tay anh ta .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/mua-xuan-muon/chuong-5.html.]
Chỉ đỡ Mạc Hoài Châu đứng dậy:
“Chúng ta về thôi.”
Diệp Kỳ điềm tĩnh thu tay lại .
“ Tôi để người đưa hai người về nhà họ Mạc nhé.”
Chưa đợi tôi từ chối.
Mạc Hoài Châu đã vui vẻ đồng ý:
“Được đó.”
9
Đêm hôm đó, tôi trằn trọc mãi trên giường.
Nghĩ đến ánh mắt của Diệp Kỳ khi nhìn tôi .
Vừa dò xét, vừa mang theo ý cười ngày một sâu hơn.
Tôi có linh cảm chẳng lành.
Ngày hôm sau .
Linh cảm ấy ứng nghiệm thật.
Nhà họ Diệp cho người tới nói rằng, nếu cuộc liên hôn giữa tôi và Chu Dật Khâm không thuận lợi, vậy thì vừa hay đổi thành Diệp Kỳ.
Tôi : "..."
Tôi gọi điện cho Diệp Kỳ.
Dường như anh ta đã đoán trước được , giọng điệu nhấc cao đầy vui vẻ:
“Chào em.”
Tôi nói :
“Nếu tôi nhớ không nhầm, trước đây anh từng nói với tôi rằng anh vẫn chưa chơi đủ, chưa muốn kết hôn.”
“Anh còn nói , cho dù có kết hôn thì anh cũng không chịu yên ổn .”
Đầu dây bên kia im lặng một lát.
Diệp Kỳ bật cười :
“Ngày xưa khác, bây giờ khác chứ.”
“Với lại em cũng không muốn kết hôn với tên ngạo mạn kia mà, đúng không ?”
Anh ta kiên nhẫn giải thích từng điều một:
“ Tôi lãng mạn hơn anh ta , tính tình tốt hơn anh ta ...”
Tôi đột nhiên cắt ngang:
“Ý thức phục vụ thì sao ?”
Diệp Kỳ khựng lại .
Sau đó chậm rãi đáp:
“Đương nhiên cũng tốt hơn anh ta .”
Tôi cười lạnh:
“Vậy à ? Tôi không thích đàn ông bẩn.”
Nói xong, tôi cúp máy.
Sau khi xuống lầu.
Mẹ nhìn tôi với ánh mắt đầy vui mừng:
“Nếu con không thích Chu Dật Khâm, vậy Diệp Kỳ thì sao ?”
Rõ ràng bà cho rằng mọi vấn đề đều đã được giải quyết.
Tôi đứng nguyên tại chỗ, không lên tiếng.
Thực ra , nói thêm gì cũng vô ích.
Trong mắt họ, tôi và Mạc Hoài Châu trước hết là công cụ để liên hôn, sau đó mới là con gái.
Mẹ tiếp tục:
“Diệp Kỳ tuy bình thường hơi thiếu đứng đắn, nhưng sản nghiệp nhà họ Diệp rất có triển vọng phát triển...”
“Là anh ta đi .”
Tôi ngắt lời bà, khẽ cong môi.
Mắt mẹ lập tức sáng lên:
“Được, được , mẹ sẽ trả lời nhà họ Diệp ngay.”
10
Từ nhỏ thân thể tôi đã yếu ớt, bệnh tật liên miên.
Từ năm 10 tuổi, tôi được đưa ra nước ngoài dưỡng bệnh.
Dưỡng mãi, cuối cùng sức khỏe cũng gần như hồi phục.
Gia đình đón tôi trở về.
Tôi cứ nghĩ rằng họ muốn bù đắp tình thân mà tôi đã thiếu thốn từ nhỏ.
Kết quả...
Họ đón tôi về chỉ để liên hôn.
Họ không biết quý trọng mạng sống của tôi .
Nhưng tôi thì biết .
Nếu thật sự gả cho một trong những người đó.
Chắc chắn tôi sẽ uất ức đến c.h.ế.t.
Nhân lúc tháng này đang chuẩn bị hôn lễ.
Gia đình cũng nới lỏng việc trông chừng tôi .
Thậm chí còn đưa cho tôi một khoản tiền lớn để chọn những món trang sức mình yêu thích.
Đến lúc đó.
Tôi sẽ mang theo số tiền ấy .
Rời đi thật xa.
Rùa
Chaporia
Bình Luận (0)