Mùa xuân muộn/Chương 6C. 6
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

11

Lễ cưới được định vào đúng một tháng sau , cũng là ngày sinh nhật của tôi .

Còn chuyện hôn sự giữa Chu Dật Khâm và Mạc Hoài Châu thì chẳng hiểu vì sao lại nguội lạnh dần, tạm thời không có ý định tổ chức lại .

Trong khoảng thời gian này , đám bình luận thường xuyên xuất hiện làm phiền tôi :

[ Tại sao Diệp Kỳ cũng muốn kết hôn với nữ phụ vậy ??? ]

[ Tôi thật sự chịu hết nổi rồi . Diệp Kỳ với Chu Dật Khâm đều muốn cưới nữ phụ, còn nữ chính thì bận đi dỗ dành mối tình đầu pháo hôi của mình . Cốt truyện này còn đi tiếp kiểu gì nữa? ]

[ Gói cốt truyện ngọt sủng mà tôi đặt riêng đâu mất rồi ? ]

Thông qua những dòng bình luận ấy , tôi biết được rằng.

Sau khi quay về đòi thay tôi gả cho Chu Dật Khâm, Mạc Hoài Châu đã bỏ lại mối tình đầu của mình .

Bây giờ em ấy đang bận dỗ dành người ta .

Bị đám bình luận làm phiền đến phát bực.

Tôi phát hiện ra mình có thể dùng ý nghĩ để điều khiển việc chúng xuất hiện hay không .

Thế là tôi khiến chúng không bao giờ xuất hiện nữa.

...

Trước lễ cưới có một buổi tiệc thương mại.

Một cách tự nhiên, tôi trở thành bạn đồng hành của Diệp Kỳ.

Tôi khoác tay anh ta .

Anh ta cười tủm tỉm:

“ Tôi còn tưởng em sẽ phản kháng thêm một thời gian nữa cơ?”

Tôi mỉm cười ôn hòa:

“Phản kháng thế nào được ? Nếu thật sự nổi giận, người chịu thiệt vẫn là tôi thôi.”

Bước chân Diệp Kỳ chợt khựng lại .

Anh ta nghiêng đầu nhìn tôi .

Anh ta rất đẹp .

Đôi mắt hoa đào long lanh đa tình, khóe môi lúc nào cũng cong lên.

Trên sống mũi cao thẳng còn có một nốt ruồi son nhỏ.

Khác hẳn với Chu Dật Khâm kiêu ngạo và cao cao tại thượng.

Diệp Kỳ mang dáng vẻ của một quý công t.ử tao nhã.

Tuy rằng sự xấu xa trong xương cốt có lẽ chẳng khác Chu Dật Khâm là bao.

Nhưng cảm giác khi tiếp xúc với anh ta quả thật dễ chịu hơn nhiều.

Bởi vì Diệp Kỳ rất biết giả vờ.

Anh ta chân thành xin lỗi :

“Trước đây là tôi quá thành kiến. Cô Mạc là một người rất có sức hút.”

“Là vì ngoại hình của tôi khiến anh hài lòng sao ?”

Tôi hỏi với giọng điệu bình thường.

Dường như Diệp Kỳ không ngờ tôi lại thẳng thắn như vậy .

Đôi mắt anh ta từ từ cong lên:

“Thế ngoại hình của tôi có khiến em hài lòng không ?”

Chưa đợi tôi trả lời.

“Mạc Xuân.”

Một giọng nói lười nhác vang lên.

Tôi quay đầu lại .

Chu Dật Khâm mặc bộ vest màu xám bạc, một tay đút túi quần, đôi mắt đen nhìn thẳng về phía này .

“Em từ chối tôi là vì hắn ta à ?”

Chu Dật Khâm chậc một tiếng.

Diệp Kỳ thản nhiên:

“Miệng lưỡi cay nghiệt như vậy , bảo sao Mạc Xuân từ chối anh .”

Sắc mặt Chu Dật Khâm lập tức tối đi trong thoáng chốc.

Anh ta nói :

“Thế còn cậu ? Chơi chán rồi nên quay đầu là bờ à ?”

Diệp Kỳ mỉa mai Chu Dật Khâm ngạo mạn, cay nghiệt.

Chu Dật Khâm mỉa mai Diệp Kỳ phong lưu khắp nơi.

Khóe mắt tôi giật giật.

Sắc mặt Diệp Kỳ vẫn bình thường.

Anh ta ghé sát bên tai tôi :

“Thật ra tôi muốn giải thích với em từ lâu rồi . Tôi vẫn còn trong sạch.

Tôi : ...?

Ai hỏi anh chuyện đó?

Chu Dật Khâm bước về phía tôi vài bước, hơi cúi người xuống.

Ngay giây sau .

Diệp Kỳ chắn trước mặt tôi .

Nụ cười trên môi anh ta lạnh đi :

“Tránh xa vị hôn thê của tôi ra .”

Chu Dật Khâm cười khẩy:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/mua-xuan-muon/chuong-6.html.]

“Đăng ký kết hôn rồi hãy nói .”

Xung quanh lác đác có những vị khách đang đứng xem kịch.

Hai người họ cứ thế đứng đó châm chọc nhau .

Diệp Kỳ cười như không cười :

“Chẳng phải lúc đầu anh kịch liệt từ chối Mạc Xuân, thậm chí còn đồng ý liên hôn với em gái cô ấy sao ? Loại người nông cạn chỉ biết nhìn mặt như anh , còn mặt mũi nào tiếp tục ve vãn cô ấy ?”

Đồng t.ử tôi chấn động dữ dội.

Ngay sau đó.

Chu Dật Khâm nói đúng điều tôi đang nghĩ:

“Nếu cậu không từ chối cô ấy trước , còn đến lượt tôi sao ?”

Diệp Kỳ nhíu mày:

“ Tôi không giống...”

Sợ hai người tiếp tục cãi nhau .

Tôi đưa tay bịt miệng Diệp Kỳ.

Anh ta khựng lại .

Ngay sau đó.

Lòng bàn tay tôi bị đầu lưỡi mềm mại khẽ lướt qua như lông vũ.

Toàn thân tôi run lên.

Đối diện là đôi mắt hoa đào đầy vẻ đắc ý.

Tôi lập tức rút tay về.

Diệp Kỳ quả thật như tôi mong muốn .

Không tiếp tục để ý tới Chu Dật Khâm nữa.

12

Sau đó Diệp Kỳ đi cùng bố mẹ gặp đối tác.

Còn tôi ngồi ở một góc ăn bánh ngọt.

Cho đến khi một nhân viên phục vụ dừng lại bên cạnh.

Tôi vừa định nói mình không uống rượu thì nhìn thấy trên khay là một ly nước cam được bày biện rất tinh xảo.

Tôi nói một tiếng cảm ơn rồi nhận lấy, nhấp một ngụm.

Ai ngờ người phục vụ lại làm đổ phần nước cam còn lại lên chiếc váy dạ hội của tôi .

Anh ta liên tục xin lỗi .

Tôi xua tay, đứng dậy đi tới phòng nghỉ để thay váy.

Nhưng chẳng bao lâu sau .

Một luồng nóng bức kỳ lạ lan khắp cơ thể.

Người phục vụ vừa mang nước cam tới cũng đã biến mất không thấy đâu .

Tôi loạng choạng bước đi trên hành lang.

Trước mắt dần mờ đi .

Dùng chút sức lực cuối cùng, tôi đẩy cửa phòng nghỉ ra .

Sau đó va vào lòng một người đàn ông.

Mùi hương gỗ nhàn nhạt bao trùm lấy tôi .

Tôi mờ mịt ngẩng đầu.

Đập vào mắt là đôi mắt đen tỉnh táo và lạnh nhạt.

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

May quá.

Không phải Chu Dật Khâm.

Ánh mắt người đàn ông chậm rãi lướt qua người tôi .

Sau đó lùi lại một bước.

“Xin tự trọng.”

Không còn điểm tựa.

Chân tôi mềm nhũn, suýt ngã xuống.

Cuối cùng người đàn ông vẫn đưa tay đỡ lấy tôi .

“ Tôi sẽ gọi người tới đón cô.”

Anh ấy nói .

Tôi nheo mắt.

Chu Dật Khâm không được .

Rất có khả năng thứ t.h.u.ố.c kia là do anh ta hạ.

Diệp Kỳ cũng không được .

Anh ta chắc chắn sẽ thừa nước đục thả câu.

Rùa

Suy đi tính lại .

Tôi mơ hồ nói :

“...Anh tìm Mạc Hoài Châu đi , em ấy là em gái tôi .”

“Cô là Mạc Xuân?”

Anh ấy nhíu mày.

Tôi khẽ đáp một tiếng.

Đúng lúc ấy .

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...