Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Nhưng sức hai người đàn ông quá mạnh, cản thể nào cũng không được .
Bảo vệ chạy đến, cản hai người bọn họ lại .
Nhìn thấy vết thương chẳng biết từ đâu ra trên vai của Kỉ Sâm, tôi sợ hãi chạy ù đến, “Kỉ Sâm, không sao chứ!”
Kỉ Sâm đứng tại chỗ, cúi đầu xuống, rõ ràng là một cậu trai tướng tá cao ráo, bây giờ lại giống như chú cún con ấm ức.
“Chị ơi! Em đau.”
Tôi quay người lại mắng Viên Châu, “Viên Châu, anh điên à !”
Sau khi mua t.h.u.ố.c xong, tôi cẩn thận bôi lên vết thương cho cậu ấy .
Hối hận ch.ết mất.
“Sao lúc đó không nhào lên mà đạp cho hắn hai cú chứ! Không biết thứ gì nữa!”
Nghe thấy âm thanh phát ra trên đầu, tôi ngẩng mặt lên nhìn Kỉ Sâm, bất lực mà nói : “Bị thương mà còn cười được , cậu không thấy đau à ?”
Kỉ Sâm bắt đầu đổi ánh mắt, kêu lên ấm ức: “Dạ đau.”
Nhìn thấy bộ dạng này của cậu ấy , tôi trở nên mềm lòng, đưa tay ra nhẹ nhàng bôi t.h.u.ố.c lên vết thương, “Loại người như hắn , cậu đ.á.n.h hắn làm gì, bẩn tay cậu thôi.”
Kỉ Sâm nghiêm túc nhìn tôi , “Em không muốn nghe hắn nói xấu chị.”
Tim của tôi đập lệch đi nửa nhịp, sau đó, giật mình bật dậy.
“Kỉ Sâm, cậu …”
Cậu ta ngắt lời tôi , cúi đầu xuống, “Chị băng vết thương chuyên nghiệp như vậy , chắc là chị học y hả?”
Tôi lắc đầu, “Ba của tôi là bác sĩ, cho dù mắt nhắm tai mù thì cũng học được mấy kĩ thuật lặt vặt.”
“Chị là tình nguyện viên phải không ?”
Kỉ Sâm bỗng hỏi tôi .
Tôi sững người ra , vô tình nhìn vào ánh mắt của cậu ấy , “Làm sao cậu biết ?”
Ba của tôi là một người rất thích làm mấy việc công ích xã hội, cứ mỗi năm đến hè lại kéo tôi đi làm tính nguyện viên.
Kỉ Sâm bỗng cười phá lên, “Trực giác thôi ạ.”
Thật khó hiểu “?”
Sau khi về nhà, thấy vết thương trên vai cậu ấy muốn dặn dò mấy câu nhưng nhớ lại cậu ấy học y nên đành thôi vậy .
Tuy nhiên vẫn không nhịn được mà nhắc cậu ấy , “Nhớ dưỡng vết thương cho tốt đấy nhé.”
Kỉ Sâm gật đầu, quay sang nhìn tôi lộ ra nụ cười , “Em nghe chị cả mà.”
Tôi trở về phòng, vừa mở điện thoại thì đã nhìn thấy tin nhắn của Viên Châu.
“Ninh Điềm! Tôi vốn dĩ không làm cậu ta bị thương! Là cậu ta cố ý!”
Nghĩ đến việc gương mặt đáng thương của Kỉ Sâm dù rất đau nhưng vẫn có nhẫn nhịn, tôi tức giận muốn đục vào màn hình, “Anh không làm , vậy sao lại bị thương?”
“Viên Châu à , anh còn chút tình người không hả?”
Sau đó không cần biết Viên Châu có trả lời tin nhắn hay không thì tôi cũng đã chặn rồi .
Không thể không nói , việc hợp tác lần này giữa tôi và Kỉ Sâm khiến tôi cảm thấy phấn chấn lên không ít.
Mỗi ngày
sau
khi tan ca trở về,
cậu
ấy
đều dọn cơm sẵn chờ
tôi
đến cả việc vệ sinh cũng vô cùng sạch sẽ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/nhoc-a-chi-day-sieu-ngot/chuong-4.html.]
Tôi muốn giúp nhưng cậu ấy lại nói bản thân mắc chứng ám ảnh cưỡng chế cho nên thích tự mình làm .
Tôi chỉ đành làm một người tốt mà thôi.
Sau khi tận hưởng xong bữa cơm tối, tôi nằm trên sofa, một người bạn học thời sinh viên có mối quan hệ tốt với tôi bỗng dưng tâm sự.
“Điềm Điềm, mấy ngày nay Viên Châu lan truyền ra ngoài chuyện cậu chia tay hắn chưa được bao lâu đã dắt tay cùng trai trẻ, còn dọn vào ở chung nhà nữa, có thật không ?”
Tôi “?”
Đáng khen cho hắn lại muốn c.ắ.n ngược lại tôi .
Vừa lúc tôi định gọi cho tên đàn ông không biết liêm sỉ đó, thì nhận được một tin nhắn, “Thứ sáu tuần này sẽ tổ chức họp lớp, cậu sẽ đi chứ?”
Tôi dừng mắt trước danh sách những tài khoản bị chặn, “Đến chứ, sao lại không đến.”
Đến mà xem tôi xé mồm tên khốn đó ra !
Từ thứ hai đến thứ sáu Kỉ Sâm dường như rất bận, lúc nào cũng ở suốt trong phòng thí nghiệm.
Đến ngày họp lớp, tôi vừa mới vào đổi một bộ váy trắng, trang điểm một chút, mới định bước ra cửa thì liền thấy tấm thân mệt lừ của Kỉ Sâm.
Cậu ấy nhìn thấy tôi định ra ngoài, Kỉ Sâm có chút bất ngờ, “Chị đi đâu vậy ?”
“ Tôi đi họp lớp.”
“Thế họp lớp có cần dẫn theo bạn trai không ?” Câu hỏi này của cậu ấy làm sao trả lời đây.
Tôi ngẫm một lúc, “Có lẽ cũng cần.”
“Bạn trai cũ của chị có đi không ?”
“Ừm.” Tôi gật đầu.
“Đợi em một lát!”
Tôi còn chưa kịp phản ứng nữa thì cậu ấy đã băng băng vào phòng.
Tôi đơ ra đứng chôn chân tại chỗ, là chuyện gì đây?
Chỉ một lúc sau , Kỉ Sâm mặc một bộ vest đen bước ra , đường may rất vừa vặn như được thiết kế riêng theo số đo của cậu ấy vậy .
Một làn hơi tươi mới đầy sức sống của tuổi trẻ nhìn thì cứ tưởng xung đột với khí thế trang nghiêm của tây phục nhưng kì thực lại hoà hợp lạ thường.
“Chị ơi có đẹp không ?” Kỉ Sâm có chút bối rối.
Tôi có hơi ngạc nhiên, lắc đầu , “Đẹp nhưng mà… có chút không quen.”
Kỉ Sâm bỗng bật cười muốn đưa tay xoa đầu nhưng lại thấy tóc tai đã được tết gọn gàng nên không nỡ chỉ đành bỏ tay xuống đan lấy tay tôi .
“Một lúc thì ch.óng quen thôi.”
Tôi tỉnh ra , “Vậy cậu cũng cùng đi với tôi sao ?”
Kỉ Sâm xoay người lại , nhìn tôi vô cùng nghiêm túc, “Chị không muốn dẫn em đi cùng sao ?”
Tôi lập tức lắc đầu, “Đương nhiên không phải thế, chỉ là…”
“Vậy được rồi , bạn trai của mọi người cũng đều đến cả mà, bạn trai của chị cũng phải đến mới được chứ.”
“Bạn trai.” Hai chữ này khiến tôi sững sờ một lúc lâu.
Trên đường xuống thang máy đi vào bãi giữ xe, Kỉ Sâm đưa tay ra , “Đưa em khoá xe.”
Tôi đem chìa khoá đưa cho cậu ta , một lúc cũng đã đến được quán rượu, nơi tổ chức buổi tiệc.
Chaporia
Bình Luận (0)