20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Vừa mới bước vào thì đã nhìn thấy Viên Châu cùng bạn gái của hắn đứng cạnh, bạn học đồng loạt nhìn chúng tôi bước vào .

Tôi đưa tay ra chủ động nắm lấy tay của Kỉ Sâm, chậm rãi bước về phía trước , nhìn mọi người trong phòng tiệc, “Đã lâu không được gặp mọi người .”

“Điềm Điềm, lâu rồi không gặp cậu , cậu hẹn hò với cậu trai trẻ này từ lúc nào vậy ?”

“Điềm Điềm à cậu may mắn quá, trâu già khoái gặm cỏ xanh đây mà!”

“Điềm Điềm, cậu lấy từ đâu ra được một cậu bạn trai trẻ thế này vậy ? Nhìn nhỏ tuổi thế này chắc là một tiểu soái ca còn đang cặp sách đến trường nhỉ.”

Tôi vừa định cất tiếng, bỗng Kỉ Sâm vòng tay qua eo tôi , “Em vẫn còn đang học, mới quen nhau vài ngày trước , chính em theo đuổi chị ấy .”

“Đáng ra em còn phải cảm ơn anh Viên Châu đã cất công khiến cho chị ấy đau lòng, em mới có cơ hội đáng giá này .”

“Cảm ơn nhé anh Viên Châu.”

Kỉ Sâm vừa dứt lời, tôi liền nhìn vào những gương mặt đa dạng các biểu cảm của bạn học.

Nét mặt của Viên Châu cũng liền thay đổi.

Hắn ta chắc sẽ không ngờ rằng hôm nay Kỉ Sâm sẽ tố trạng hắn .

Cảm ơn nhóc, rất sảng khoái.

Mọi người ai nầy cũng đều chuyển hướng nhìn sang Viên Châu bằng ánh mắt dị nghị.

“À, đúng rồi .” Kỉ Sâm cất lời tiến đên trước mặt Viên Châu.

Giơ tay lên, “Anh Viên Châu này , đây là món quà lúc trước cô Trương tặng cho tôi , bây giờ chắc có lẽ không cần dùng đến nữa, vậy để tôi trao lại cho bạn trai hiện giờ của cô ấy nhé.”

Dứt lời, cậu ta liền đem chiếc bật lửa nhét vào tay Viên Châu.

Theo như tôi quan sát mấy hôm nay, Kỉ Sâm dường như không giống người thích hút t.h.u.ố.c.

Bạn gái cũ của cậu ta tuỳ tiện tặng thôi sao ?

Một lúc sau tôi liền nhận ra .

Viên Châu cầm bật lửa trong tay, sắc mặt liền thay đổi, quay người lại nhìn Trương Hân đang đứng như trời trồng.

Hắn không còn tin được nữa, “Trương Hân, thứ em tặng cho tất cả những người bạn trai của em đều mua sỉ, mua lô cả à !”

Dứt lời, hắn lấy từ trong túi ra một chiếc bật lửa giống y như đúc.

Tôi : Wowwww

Cô ta liền vội giải thích.

Viên Châu làm sao chịu đựng được nỗi nhục nhã này trước biết bao nhiêu người cơ chứ, sau đó hắn liền bỏ đi .

Cô ta cũng bám đuôi đuổi theo.

Bạn học quay sang nhìn nhau , “Được lắm, được lắm.”

Ngồi trên cùng một bàn, mọi người yên tĩnh không ai nhắc đến cái tên Viên Châu nữa.

Sau khi dùng bữa, vừa định rời đi , một bạn học đã kéo tôi lại , “Ninh Điềm, cậu không cảm thấy bạn trai cậu có hơi quen mặt à ? Sao mình cứ cảm thấy đã gặp qua cậu ấy lúc tham gia tình nguyện viên rồi thì phải .”

 

Tôi trở về nhà mở album ra xem.

May thay vẫn còn giữ bức hình chụp lúc trước .

Tôi lất hết trang này sang trang khác, xem từng mặt của người này sang người khác.

Không có bức nào có Kỉ Sâm cả.

Tôi để album xuống, chắc là bạn học nhớ nhầm thôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/nhoc-a-chi-day-sieu-ngot/chuong-5.html.]

Kỉ Sâm tặng cho tôi một tấm vé, bên trên có viết đấu giải bóng rổ.

“Chị ơi, tuần này trường em có tổ chức một giải thi đấu với trường khác, chị sẽ đến xem em mà, đúng không ?”

Nhìn thấy ánh mắt tha thiết của cậu ấy tôi không nỡ từ chối “Ừm.”

Kỉ Sâm bất giác nở nụ cười .

Đợi đến lúc Kỉ Sâm rời đi tôi mới nhìn lên thời gian ghi trên vé.

Ch.ết! Ngày hôm đó tôi có một cuộc họp phải đến tận 4 giờ chiều mới xong được còn giải đấu này 4 giờ rưỡi đã bắt đầu.

Tôi tính toán một lúc, chạy xe từ công ty đến trường cậu ta cũng mất 20 phút, còn phải mất thêm 10 phút mới đi đến được sân đấu.

Tôi buông một hơi thở phào nhẹ nhõm.

Cuối tuần, trong lúc họp tôi không ngừng canh đồng hồ, mãi đến 4 giờ nhưng cuộc họp vẫn chưa kết thúc.

Lòng tôi nóng như lửa đốt, dằn vặt mãi mới gửi cho Kỉ Sâm một tin nhắn.

“ Tôi vẫn còn đang họp, chắc sẽ trễ thêm một lúc, có thể sẽ không đến kịp, xin lỗi cậu .”

Cuộc họp kéo dãi mãi đến 5 giờ 30 phút mới kết thúc.

Vừa kết thúc thì tôi cầm điện thoại lên, Kỉ Sâm gửi cho tôi một tin nhắn.

“Không sao , đã kết trận rồi .”

Tay của tôi gắng sức nắm c.h.ặ.t lấy điện thoại, “Cậu đang ở đâu ?”

“Sân bóng rổ.”

Tôi chạy như bay đến đó, vội vã bắt một chiếc taxi, chỉ 15 phút thì đã tới nơi. Vừa lúc tôi đến cả một sân bóng rộng lớn chỉ còn mỗi Kỉ Sâm ngồi một mình .

Tôi bước đến gần, tôi cảm thấy có lỗi mà nhìn cậu ấy , “Xin lỗi cậu , Kỉ Sâm.”

Kỉ Sâm quay người , hai mắt sáng rực, “Chị ơi, tụi em thắng rồi .”

Tim tôi thắt c.h.ặ.t giữ lại một nhịp, “Chúc mừng nhé.”

Kỉ Sâm vội bật dậy, “Chị định bù đắp cho em gì thế?”

“Hả?”

Kỉ Sâm áp người lại gần, đôi mắt ấm ức nhìn tôi , “Chị không đến xem em thi đấu, cho em leo cây không phải nên bù đắp cho em sao ?”

Tôi đứng sững ra , “Vậy cậu muốn tôi bù đắp gì?”

“Chị chơi bóng rổ với em đi .”

“?”

Tôi chôn chân tại chỗ, nhìn lại cả người vẫn còn đang khoác vest, còn mang giày cao gót nữa.

Cái này … làm sao chơi đây.

Kỉ Sâm mang bóng đi lại , ánh mắt tươi cười hớn hở, “Chị ghi được ba điểm, em tha thứ chị.”

Tôi đứng giữa sân cầm bóng trên tay, gắng sức nghĩ cách.

Hồi xưa còn là sinh viên học môn thể chất này sao mà mình qua môn được nhỉ?

Tôi không nghĩ nữa, bắt đầu chạy, một mùi hương vừa dịu vừa thanh mát bao trùm lấy cả lưng sau .

Cánh tay của cậu ta vươn lên từ phía sau , cảnh tưởng này như cậu ta đang ôm tôi vậy . Kỉ Sâm cất lời, giọng nói trầm ấm, rõ ràng trong trẻo tựa mặt hồ nửa đêm, một cơn gió thổi nhẹ qua cũng làm mặt hồ rung động.

“Chị đưa tay lên cao một chút.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...