20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Một làn hơi ấm phả nhẹ bên tai, tay của cậu ấy nhẹ nhàng ôm lấy tay tôi .

Tôi không dám cử động, mặc cho cậu ấy dùng tay đỡ lấy tay tôi lên, sau đó mọi khung cảnh trước mặt như lướt qua, cậu ta ấy tiếp giữ lấy bóng ném vào rổ.

“Bụp.”

Âm thanh bóng rơi vào rổ.

“Chị của em giỏi quá.”

Lời thốt ra tỏ ý khiêu khích. Cậu ấy tựa đầu trên vai tôi , những ngọn tóc hơi dài nhẹ nhàng lướt qua gáy, không biết nữa, hơi ngứa một chút.

“Kỉ Sâm.”

Cổ họng của tôi có hơi khô.

Cậu ấy vẫn giữ tư thế đó mà nghiêng nghiêng đầu, “Hửm?”

“ Tôi có hơi nóng.”

“Kỉ Sâm! Kỉ Sâm!”

Bên ngoài bỗng có tiếng ai vọng vào .

“Chạy mau!”

Theo điều kiện phản xạ, tôi kéo Kỉ Sâm chạy vào hướng khu ghế ngồi cho khán giả.

Vừa lúc kéo cậu ấy vào , tôi đặt cậu ấy phía sau ghế ngồi , thở hổn hển.

Kỉ Sâm ngồi xổm dưới đất nhìn tôi , phì cười , “Chị à , mình làm gì xấu à ?”

“Chúng ta cũng đâu phải làm chuyện xấu hổ gì đâu ?”

Tôi , “?”

Tôi có chút mơ hồ nhìn cậu ấy , “Chắc thế.”

Chúng tôi không có làm gì cả, không phải là…đánh bóng thôi sao ?

Một giọng nói bên ngoài đến gần, tôi lấy tay đè đầu cậu ấy xuống, “Suỵt.”

Người bên ngoài không tìm thấy Kỉ Sâm, kêu được mấy tiếng không thấy liền cảm thấy kì quặc rồi đi ra ngoài, “Vừa nãy còn thấy cậu ta ở đây, mới đây mà chạy đâu rồi không biết ?”

Tiếng bước chân rời đi , tôi thở phào nhẹ nhõm.

Xoay người lại muốn đỡ cậu ấy đứng dậy, thì va phải ánh mắt của cậu ấy .

Tôi còn chưa kịp phản ứng, cậu ấy đã kéo tôi lại khiến tôi bổ nhàu vào lòng.

Tôi mất hết cả hồn, “Kỉ Sâm, cậu …”

Kỉ Sâm bỗng đưa tay ra , cầm tay tôi lên, nhìn chằm chằm vào đôi mắt tôi .

Giọng nói thỏ thẻ, “Chị nhìn em thế này , em không chịu được đâu .”

Một giây sau , một làn hơi ấm quét qua môi.

Trong đầu tôi lúc này , “Ầm.”

Tôi lại vội vã chạy.

Cắm đầu chạy vào phòng, lấy chăn cuốn lại .

Khắp cả đầu còn âm âm dư vị lúc nãy.

Cậu ấy , cậu ấy đã hôn tôi hai lần rồi !

Cậu ấy sẽ không …

Tôi vội đưa tay lên, vả vào mặt mình một phát.

Ninh Điềm! Tỉnh táo lại !

Người ta nhỏ hơn mày tròn 5 tuổi lận đấy!

“Cốc cốc cốc.”

Tiếng gõ cửa vang lên.

Tôi giật mình đến vứt cả chăn ra , vội bật dậy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/nhoc-a-chi-day-sieu-ngot/chuong-6.html.]

“Chị ơi, chị có trong đó không ?”

Tôi bịt lấy miệng không lên tiếng.

Qua được một lúc, giọng nói trầm ấm của Kỉ Sâm vang vào , “Em biết chị có trong đó.

“Chuyện vừa nãy em có thể giải thích, chị bước ra đi có được không ?”

Tôi tiếp tục không lên tiếng.

Tôi vẫn còn chưa biết làm sao đối diện với cậu ấy .

Một lúc lâu sau , “Nếu chị đã không muốn gặp em, thì hôm nay em chỉ có thể dọn đi thôi. Chị không thấy em thì sẽ không trốn nữa.”

Dứt lời, tôi nghe thấy tiếng kéo vali bên ngoài.

Tôi cũng không để ý nữa liền mở cửa chạy ra , “Kỉ Sâm, cậu …”

Kỉ Sâm cầm trên tay một cái vali, đứng vững mà chờ sẵn ở của, cố tình làm ra tiếng dọn đồ.

Tôi nhận ra bị cậu ấy lừa liền muốn chạy ngược vào .

Nhưng tay của cậu ấy ôm c.h.ặ.t lấy eo tôi , sau đó bị ép cả người vào sát tường, tim tôi đập loạn cả lên.

Tôi vô cùng hoảng, “Kỉ…Kỉ Sâm, buông tôi ra .”

“Em không buông đó.”

Giọng nói cậu ấy như lạc vào sương mù, đôi mắt tuôn ra vẻ tội nghiệp, cậu ấy cứ thế mà áp đầu lên vai tôi .

“Nếu em thả ra , lỡ chị chạy mất rồi sao .”

Tim tôi đập không kiềm chế được nữa, “Kỉ Sâm, tôi , tôi không chạy đâu .”

“Em không tin.”

Kỉ Sâm dụi mặt vào gáy làm nũng như một chú cún, “Chị ơi, em thích chị mà.”

Tôi mất cả hồn đứng sững ra , rất muốn mở miệng nói gì đấy, nhưng lại thốt không nên lời.

Cậu ấy ngẩng đầu lên, nhẹ nhàng chớp mắt, ánh mắt đáng thương biết dường nào, “Chị ơi, em thích chị.”

Trái tim tôi phút chốc tan chảy.

Tôi cố gắng chống đỡ, dù sao cũng vẫn còn một tia lí trí, “Kỉ Sâm, cậu còn nhỏ.”

Ánh mắt cậu ấy trở nên mạnh mẽ, tiến lên một bước tựa như một người lính can đảm bước vào lãnh thổ của tôi khiến cho tôi cảm nhận được một cảm giác bất an mãnh liệt.

“ Nhưng mà eo em tốt mà.”

Hai bên má của tôi bất chợt nóng bừng, “Lúc đó, tôi … tôi quá tức tên Viên Châu đó thôi, nên buộc miệng nói đại vài câu.”

“Chị muốn thử không ?”

Cậu ấy cúi đầu, tay cậu ấy ôm lấy eo tôi nóng ran cả.

Giây phút này , tôi phải thừa nhận tôi đã say mất rồi .

Giây phút cậu ấy sắp chạm vào môi thì tôi đã đẩy cậu ấy ra , chạy một mạch vào phòng, khoá kín lại .

Tôi ngã người trên giường dùng gối chôn hết cả người vào trong.

“Aaaaaa…Sắp điên mấttttttt…”

Kỉ Sâm không còn gõ cửa nữa, tôi ngồi trong phòng tâm tư tranh đấu dữ dội.

Đến lúc cơm tối, Kỉ Sâm gõ cửa gọi tôi ra ăn cơm.

Tôi bước ra , ngồi vào bàn, nhìn khắp cả một bàn ăn đều là món ăn tôi thích.

Tôi mím môi, ngẩng đầu nhìn Kỉ Sâm, “Kỉ Sâm, tôi nghĩ chúng ta cần bình tĩnh một chút.”

Cậu ấy ngẩng mặt nhìn tôi .

Tôi lướt qua ánh mắt của cậu ấy , nhìn xuống hoa văn trên góc bàn, “Cậu còn nhỏ, vẫn còn chưa hẹn hò được bao nhiêu cô gái, tôi nghĩ nên làm chị của cậu vẫn tốt hơn, khoảng cách của chúng ta quá lớn.”

“Cậu đợi thêm một thời gian nữa, thứ tình cảm này vơi bớt cậu sẽ phát hiện tôi chẳng có gì tốt cả, cái gì cũng không biết làm , tính tình cũng chẳng phải gọi là tốt , tay chân vụng về hậu đậu.”

“Vốn dĩ không đáng làm bạn gái chung tình trọn nghĩa cùng cậu đâu .”

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...