20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Tôi còn nhớ lúc chia tay với Viên Châu, hắn chê tôi không còn chút mặt mũi.

Rõ ràng lúc chúng tôi yêu nhau , hắn nói điểm gì cũng tốt , điểm gì hắn cũng thích cơ mà.

Lúc rời đi thì những thứ hắn từng nói yêu thích đó lại trở nên tởm lợm dường nào.

Tôi không nghĩ…

“Cái đếch gì mà khoảng cách quá lớn.”

Tôi kinh ngạc ngẩng đầu.

“Chị đang sợ cái gì vậy ?”

Sau đó Kỉ Sâm đứng dậy, tiến đến gần tôi , “Em không phải là Viên Châu và mãi mãi cũng sẽ không bao giờ là Viên Châu.”

“Em thích chị, em chỉ thích mỗi mình chị mà thôi.”

“Nếu chị không yên tâm, chúng ta có thể thử, nếu như chị cảm thấy mọi việc đều ổn thì chúng ta sẽ bên nhau , còn nếu chị cảm thấy không ổn thì có thể đá em bất cứ lúc nào, được không ?”

Tôi ngẩng đầu nhìn Kỉ Sâm, tay tôi cảm giác như vừa buông bỏ một cục tạ, vừa tê vừa mỏi.

“Hôm nay tôi sẽ dọn đi .”

Tôi không còn cách nào để tiếp tục ở lại .

Trước lúc rời đi , Kỉ Sâm kéo vali của tôi lại , gương mặt tội nghiệp như vừa bị đuổi khỏi nhà.

“Chị à , em không ép chị nữa, chị đừng dọn đi có được không ?”

Tôi không còn kiên nhẫn, kiên quyết kéo vali.

Tôi sợ nhìn thêm một lúc nữa thì không nỡ mất.

Ngồi trên xe vận chuyển, tôi giơ tay lên cố cầm lại nước mắt đang rơi xuống không ngừng.

Cậu ấy ưu tú như thế, chắc chắn sẽ tìm được người tốt hơn tôi hàng vạn lần .

Nếu cuối cùng vẫn phải chia tay thì chi bằng lúc trước không nên bên cạnh nhau .

Tôi xin công ty nghỉ phép một tuần, đem hết đồ để ở chỗ một người đồng nghiệp có mối quan hệ tương đối tốt , sau đó trở về nhà.

Sau khi trở về nhà, ba mẹ tôi vui mừng khôn xiết, công việc thường ngày rất bận, có lúc sẽ mấy tháng liền không về.

Mẹ nấu cho tôi một bữa ăn thịnh soạn đều là món tôi thích.

So với màu sắc món Kỉ Sâm nấu thì chẳng khác là bao, tôi miễn cưỡng bản thân ráng nuốt xuống.

Lão Ninh lúc nào cũng bận rộn như vậy .

Nhìn thấy lão Ninh làm rối tung phòng sách, đúng lúc tôi không có việc gì làm bèn bắt tay vào gọi, “Ba! Con giúp ba dọn dẹp lại phòng sách nhé! Rối tung lên hết rồi này !”

Lão Ninh ngồi trên sofa hét vào “Tuỳ con!”

Tôi bất lực đem dụng cụ dọn dẹp đến, bắt đầu dọn từng chút một.

Sách trong phòng rất nhiều, ngoại trừ giá sách thì cũng chỉ toàn là tủ sách thôi.

Lúc tôi dọn một tủ sách, đúng lúc muốn thay cho mấy món đồ bên trong một cái tủ mới thì thấy một quyển album rất lớn.

Đây đều là ảnh cùng với lão Ninh đi l. à .m t.ì.n.h nguyện viên lúc nhỏ.

Lão Ninh thò đầu vào , “Lúc trước ba tìm thứ này mà tìm mãi không thấy, không ngờ con vừa trở về thì đã tìm được .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/nhoc-a-chi-day-sieu-ngot/chuong-7.html.]

Tôi bắt đầu lau sạch từng tấm ảnh.

Tấm nào cũng đều là tôi của những năm mười mấy tuổi, vừa đáng yêu vừa trẻ con, còn cố làm ra vẻ nghiêm túc như người lớn.

Bỗng nhiên, ánh mắt của tôi va phải một tấm ảnh, tay bắt đầu run rẩy, “Ba này , tấm này là chụp từ lúc nào vậy ?”

Lão Ninh đem sát lại gần kính, xem xét kĩ lưỡng, “Có lẽ là năm gặp phải hồng thuỷ thì phải . Năm đó có rất nhiều tình nguyện viên tham gia, ba cũng dắt con đi này .”

“Còn thằng nhóc này là được giúp sau khi cơn hồng thuỷ qua đi , quên hết rồi à ?”

“Ba cũng không biết tại sao lúc đó con lấy sức đâu ra mà mạnh đến nỗi cõng thằng nhóc đó, hơn nữa lúc đó còn bị cảm nữa chứ, sốt cao không hạ. Bức ảnh này là ba chụp lúc con đang cực nhọc mà cõng thằng bé, giờ nhìn lại xấu thật.”

Bây giờ tôi không còn chút tâm tư gì mà bàn luận với lão Ninh chuyện tôi xấu hay không nữa, tôi chăm chăm mắt nhìn vào đứa bé trong ảnh.

Kỉ Sâm.

Lòng tôi loạn cả lên.

Tôi muốn hỏi Kỉ Sâm lẽ nào cậu ấy từ đầu đã nhận ra tôi , nhưng mỗi lúc lấy điện thoại ra , lại bắt đầu dừng lại .

Tôi còn có tư cách nào mà làm phiền đến cuộc sống của cậu ấy nữa.

“Điềm Điềm à ! Có thằng bé nào đẹp trai vừa đến tìm con này ! Con có thấy cậu ta không ?”

Dì Trương hàng xóm nhìn tôi bỗng cất lời.

Thằng bé đẹp trai?

Chẳng hiểu sao tôi bất giác co người lại , vội nhìn sang dì Trương, “Dì Trương à , cậu ấy đâu rồi ?”

Dì Trương đã chỉ nhà tôi cho cậu ta , “Dì có chỉ nó địa chỉ căn hộ của con đáng ra nó phải dưới lầu rồi chứ.”

Tôi quay người càng đi càng nhanh.

Dì Trương đứng phía sau lắc đầu, “Chẹp, xem ra đôi uyên ương nhỏ này một giờ cũng không chịu chia xa.”

Tôi càng chạy càng nhanh, chạy thẳng đến toà nhà, vừa lúc định chạy lên lầu thì bỗng dưng nhìn thấy một bóng người đổ xuống đường.

Bước chân tôi dừng lại .

Kỉ Sâm cũng nhìn thấy tôi , mới mấy ngày không gặp cậu ấy đã tiều tuỵ đi không ít.

Cậu ấy bước về phía tôi , nhìn tôi , vẫn gương mặt đáng thương đó, “Chị ơi, năm ngày rồi , chị đã bình tĩnh lại chưa ?”

Tôi đứng chôn chân tại chỗ, muốn cất lời nhưng lại không thành tiếng.

Cậu ấy một tay kéo tôi vào lòng, áp đầu lên vai tôi , ấm ức nói , “Nếu như chưa , em có thể đợi nữa mà.”

Tim tôi bức rức khó chịu, “Kỉ Sâm.”

Kỉ Sâm ôm chầm lấy tôi , “Chị ơi, chị đừng bỏ em nữa mà, được không ?”

“Kỉ Sâm, có lẽ tôi không giống như những tưởng tượng tốt trong đầu cậu , tôi sợ sẽ có một ngày cậu cảm thấy tôi …”

“Chị lúc nào cũng tốt cả.”

Cậu ấy ngắt lời tôi , không chờ được mà lên tiếng.

Tim tôi đập một nhịp rất mạnh.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...