20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Vừa lúc lên tiếng, bỗng phía sau vang lên hai tiếng như sấm, “Điềm Điềm!”

 

Toi rồi , tôi quên mất ba mẹ đang lượn dưới lầu.

Kỉ Sâm ngoan ngoãn ngồi trên sofa nhà tôi , đối diện với bảng điều tra của lão Ninh.

Lúc nghe Kỉ Sâm cũng học tại trường y, mắt ba bỗng sáng rực.

Bắt đầu một bài kiểm tra học thuật đúng nghĩa.

Vừa nghe đến mấy từ chuyên ngành, tôi lập tức đứng dậy đi vào nhà bếp, đầu đau ong ong.

Mẹ nhìn thấy tôi bước vào liền cười nhạo tôi , “Sao lại vào đây? Không ở cùng với bạn trai hả?”

Vừa nghe nhắc đến hai chữ bạn trai, mặt tôi liền đỏ ửng.

“Mẹ, không phải bạn trai đâu mà.”

Lời nói mẹ cất lên ý nghĩa thâm sâu, “Tạm thời không phải thôi.”

Trải qua hai giờ kiểm tra nữa, lão Ninh mà đồng ý thì chỉ hận không thể mang cậu ta rước về nhà mà chốt cửa lại ngay lập tức.

Lão ninh rót một ly rượu đưa cho Kỉ Sâm.

“Tiểu Kỉ! Uống đi !”

Tôi nhìn thấy ly rượu đầy sắp đổ, vội ngăn lại , “Ba à , Kỉ Sâm không biết uống đâu , ba uống một mình đi …”

“Thưa chú, xin mời chú, cạn ly.”

Kỉ Sâm trực tiếp đưa ly rượu lên, mắt nhìn vào lão Ninh.

Lão Ninh cũng vui mừng tột độ, “Nào, cạn!”

Tôi , “…”

Kỉ Sâm trước nay là người không uống rượu, nhưng hôm nay xem ra bị lão Ninh chuốc say mất.

Tôi đỡ cậu ấy đi xiêu xiêu vẹo vẹo, còn nói bản thân có thể một mình đi vào phòng khách, lúc này tôi cũng đành bất lực.

“Cậu không biết uống thì ráng gượng làm gì, lão Ninh sẽ không ép cậu đâu .”

Kỉ Sâm ngã xuống sàn, tôi vừa định rót cho cậu ấy ly nước thì cậu ấy kéo tay tôi lại , kéo tôi thẳng xuống sàn nhà.

Tôi giật mình hét lên một tiếng, sau đó vội bịt miệng, lật đật bò chổm dậy.

Kỉ Sâm ôm c.h.ặ.t lấy tôi , giọng nói lướt khướt, “Chị đừng đi mà.”

Tôi trèo vào lòng cậu ta , ngửi mùi hương dịu nhẹ từ cơ thể, giọng nói nhẹ nhàng, “ Tôi không đi nữa, nào dậy uống một ly nước nào.”

Kỉ Sâm, “Chị gạt em.”

“ Tôi , “…”

Không dễ dàng gì để so đo với thằng nhóc này , vừa rót xong ly nước thì đã nhìn thấy lão Ninh không biết lúc nào đứng đằng sau , làm tôi giật mình xém chút té ngã.

Lão Ninh nhìn tôi , “Đồng chí nhỏ này , không thành thật, muốn bắt cóc nhân tài y khoa .”

Tôi , “?”

Tôi rướng giọng lên, “Mẹ! Ba say rồi !”

Mẹ liền chạy từ phòng ra , kéo ba vào một cách rất thành thục, “Mất hết mặt mũi!”

Lão Ninh không chịu rời đi , còn nhìn tôi nói ra những lời tan nát lòng, “Đối xử người ta cho tốt vào , dám phụ lương y thì ba đ.á.n.h m.ô.n.g con đấy.”

Tôi , “?”

Ai mới là con ruột vậy !

Trở vào phòng, tôi đút nước cho cậu ấy , vừa lúc rời đi thì đã bị cậu ấy níu lại .

Cậu ấy đáng thương ngồi ngây ngốc trên sàn, dường như tưởng tôi rời đi nên sắp khóc đến nơi.

Tôi ngồi bên cạnh cậu ấy , dỗ dành thằng nhóc đang say này “Kỉ Sâm bé bỏng”, “Không đi không đi mà.”

Kỉ Sâm ch.ết cũng không buông tay tôi , nhưng lại không kiềm được , ngã xuống ngủ thiếp đi .

Đợi đến khi cậu ấy ngủ sâu rồi , tôi rón rén trở về phòng.

Sáng sớm ngày thứ hai, tôi lén trèo dậy, muốn xem Kỉ Sâm thế nào.

Vừa bước ra khỏi cửa, thì đã nhìn thấy cậu ấy ngồi trước cửa phòng.

Tôi bị doạ mất vía, vội kéo cậu ấy dậy, “Kỉ Sâm! Sao cậu lại ở đây!”

Kỉ Sâm ngồi dậy, cũng đã tỉnh được vài phần, nhìn tôi nghiêng nghiêng đầu, “Em sợ chị lại chạy mất.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/nhoc-a-chi-day-sieu-ngot/chuong-8.html.]

“Đây là nhà của tôi , tôi còn chạy đâu được nữa.”

Tôi kéo cậu ấy vào phòng.

Kỉ Sâm tò mò mà nhìn khắp căn phòng, bỗng dừng mắt trên một bức ảnh.

 

Tôi bước qua đó, cuối cùng cũng hỏi được vấn đề, “Kỉ Sâm, cậu có phải đã quen biết tôi từ sớm rồi không ?”

Kỉ Sâm quay đầu sang, không chút do dự, “Ừm.”

Tôi ngạc nhiên, “Từ lúc nào?”

“Ngày thứ hai kể từ ngày chị dọn nhà sang em.” Cậu ta thẳng thắn thừa nhận.

Tôi bất ngờ, “Tại sao cậu không nói ?”

Kỉ Sâm nhìn tôi , “Em muốn xem xem chị đến khi nào mới nhận ra em, nhưng mà chị lại không nhớ gì cả.”

Tôi , “…”

Cảm giác tội lỗi .

Cậu ấy bỗng đến gần tôi , hai tay ôm c.h.ặ.t lấy eo, nhìn tôi với đôi mắt kì vọng, “Chị không nhận ra em, nếu vậy có phải nên bù đắp cho em không ?”

Tôi , “?”

Chẳng hiểu sao tôi có chút hoảng, “Sao bù đắp đây?”

Cậu ấy nhìn tôi , nói rành mạch từng chữ, “Chị làm bạn gái em đi .”

Tim của tôi hẫng đi một nhịp đập.

Tôi há hốc mồm, vừa định cất tiếng.

“Không cho phép chị từ chối!”

Kỉ Sâm vội vã cất tiếng.

Tôi bật cười , nhìn Kỉ Sâm, trêu chọc cậu ấy , “Vậy tôi phải từ chối rồi nhỉ?”

Kỉ Sâm nhìn tôi chằm chằm, không nói không rằng.

Tôi lạnh lùng đẩy cậu ấy ra , cười nghiêng ngã, vừa chạy vừa nói , “ Tôi gạt cậu đấy!”

Kỉ Sâm chạy theo, bắt kịp ôm lấy tôi , ngã người vào tường, hôn tôi một cái.

“Chị hư quá nhé.”

“Vì thế nên cậu mới học y đúng không ?”

Tôi nhìn Kỉ Sâm có hơi bất ngờ.

Kỉ Sâm ôm tôi vào lòng, bất lực lên tiếng, “Lúc đó em hỏi chị sau này muốn làm gì, chị nói muốn làm bác sĩ, cho nên…”

Tôi có chút c.ắ.n rứt lương tâm, “Quả thực có một khoảng thời gian tôi đã học y, nhưng lượng kiến thức cần học lại quá nhiều.”

Kỉ Sâm tựa đầu vào sau gáy, “Cho nên chị đã lừa em.”

“Vì để gặp được chị, em đã phải tham gia biết bao nhiêu hoạt động tình nguyện, nhưng cũng chỉ gặp được chị một lần , còn chưa kịp bước tới nói vài câu thì chị đã đi rồi .”

Tôi ngứa không chịu nổi, vừa muốn tránh đi vừa nói , “ Tôi còn chưa tìm cậu tính sổ, lúc trước cậu cố ý đúng không ?”

Ngày cậu ta thất tình đã bật duy nhất một bản nhạc suốt 12 tiếng đồng hồ.

Kỉ Sâm nhìn tôi với ánh mắt vô tội, “Nó hư thật rồi mà.”

“ Tôi mới không tin cậu !”

“Tại sao cậu xác nhận được tôi sẽ mắc câu chứ?”

“Bởi vì chị thích cái đẹp mà.”

Tôi , “?”

Tôi lấy tấm hình đó lên, nhìn vào chính tôi lúc đó bên cạnh lão Ninh, sắc mặt trắng bệch, còn đang sốt cao không ngừng.

Một thằng nhóc đứng trong góc len lén nhìn tôi , tuy lúc đấy vẫn còn nhỏ nhưng bây giờ xem ra cũng dậy thì thành công.

Tôi suy tính trong lòng, “Hửm, Sao mà đẹp bằng tôi .”

Kỉ Sâm nở nụ cười , đem tôi cùng với tấm ảnh áp vào lòng, giọng nói thành thật, “Cảm ơn chị.”

Tôi áp vào mặt cậu ấy , hôn lên môi, “Là tôi cảm ơn cậu mới phải .”

Cảm ơn sự xuất hiện của cậu trong thế giới của tôi .

(Hoàn)

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...