Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Lục Thanh Chiêu cúi mắt nhìn ta một lát.
Giọng điệu lại lạnh thêm vài phần.
“Với dáng vẻ này của nàng, sau này làm sao gánh vác được Hầu phủ?”
“Làm sao tiếp đón khách khứa?”
“Làm sao đảm đương vị trí chủ mẫu?”
Xung quanh lại im lặng.
Những quý nữ kia cũng thôi cười .
Âm thầm, tò mò nhìn cảnh tượng trước mắt.
Sau khi trở về, ta lén lau nước mắt.
Không dám để ai nghe thấy.
Chỉ vùi mặt vào gối, âm thầm khóc một lúc.
Khóc xong, ta rửa mặt rồi đi tìm Hầu phu nhân.
Xin bà cử cho ta một ma ma tới dạy quy củ.
Hầu phu nhân thở dài, cuối cùng vẫn đồng ý.
Vị ma ma ấy họ Chu.
Năm xưa từng ở trong cung, quy củ vô cùng nghiêm khắc, nhưng cũng rất có kiên nhẫn.
Tư chất của ta không tính là tốt , nhưng ta chịu bỏ công sức.
Từng thứ một đều nghiêm túc học.
Có những ngày luyện đến tận đêm khuya cũng không chịu nghỉ.
Chu ma ma khen ta tiến bộ rất nhanh.
Bà nói chưa từng gặp cô nương nào chịu khó như vậy .
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Nhưng dường như Lục Thanh Chiêu lại càng chán ghét ta hơn.
Có vài lần ta tình cờ gặp hắn trong viện.
Hắn đến nhìn cũng chẳng buồn nhìn ta một cái, cứ thế đi thẳng qua.
Không bao lâu sau , hắn thu dọn đồ đạc rồi chuyển tới biệt viện.
Hầu phu nhân bị kẹt ở giữa, hết sức khó xử.
Bà luôn tìm đủ mọi cách để chúng ta có thêm cơ hội tiếp xúc.
Đến mùa thay y phục theo mùa, bà bảo ta mang quần áo và đồ ăn tới cho hắn .
Những dịp lễ tết, bà lại gọi hắn về dùng bữa.
Nhưng mười lần thì có đến bảy, tám lần ta không gặp được người .
Mặc Hương luôn cung kính đứng chặn trước cửa.
“Công t.ử đang bận, xin cô nương quay về.”
Ta để đồ lại rồi xoay người rời đi .
Hết lần này đến lần khác, ta giống như một người chuyên chạy việc vặt trong Hầu phủ, chẳng cần phải lộ mặt.
Có một lần , Mặc Hương đuổi theo phía sau .
Đưa cho ta một xấp chữ mẫu.
“Công t.ử nói chữ của cô nương cũng cần phải luyện thêm.”
Đó là nét chữ của Lục Thanh Chiêu.
Từng nét từng nét ngay ngắn trên giấy tuyên.
Mỗi ngày ta đều chăm chỉ tập viết theo.
Viết đến mức cổ tay đau nhức.
Đầu ngón tay cũng chai đi một lớp mỏng.
Không dám qua loa lấy lệ dù chỉ một nét b.út.
Có những chữ phải viết đi viết lại đến cả trăm lần .
Sau khi chép xong một xấp thật dày, ta đem đưa cho hắn .
Vài ngày sau .
Mặc Hương quay lại .
Trong tay lại có thêm mấy tờ chữ mẫu mới.
“Công t.ử nói , vẫn chưa đủ.”
Ta nhận lấy xấp giấy.
Ngẩn người thật lâu.
Vẫn chưa đủ.
Dường như từ đầu đến chân, ta là người chỗ nào cũng không đủ tốt .
…
Hầu phu nhân nghe xong lời Mặc Sinh truyền lại thì hồi lâu không nói gì.
Một lúc sau , bà khẽ thở dài.
“Xem ra con và Thanh Chiêu thật sự không có duyên phận.”
Bà đặt chén trà xuống, bất đắc dĩ nói :
“Đứa nhỏ ấy từ bé đã lạnh nhạt.”
“Thích gì
hay
không
thích gì,
chưa
bao giờ để
người
khác
nhìn
thấu.
”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/khuong-cam-nhan/chuong-2.html.]
“Trong mắt nó, dường như chuyện gì cũng chẳng đáng để tâm, chẳng có gì có thể lọt vào lòng nó.”
“Với tính tình ấy , sau này ai mà đoán nổi tâm tư của nó đây?”
Nói rồi lại lắc đầu cười .
Không biết là cười chính mình hay cười nhi t.ử mình .
“Ta và Hầu gia sao lại sinh ra một cái hồ lô kín miệng như thế chứ.”
Ta chỉ cúi đầu nghe .
Không biết nên nói gì.
“Thôi vậy , thôi vậy .”
Hầu phu nhân đột nhiên ngồi thẳng người dậy, giọng điệu đổi khác.
Bà vỗ nhẹ lên tay ta .
“Dù sao A Thiềm của ta cũng đã trở về rồi .”
“Năm đó ta và mẫu thân con định hôn sự này , cũng đâu nói rõ nhất định phải là người nào.”
“Vậy quyết định là A Thiềm đi . Ta đã hỏi ý nó rồi , nó cũng bằng lòng.”
Lục Thiềm lớn hơn Lục Thanh Chiêu ba tuổi.
Chuyện hắn thất lạc năm xưa, sau khi tới Hầu phủ, ta cũng nghe người trong phủ kể lại đôi chút.
Năm ấy vào dịp Thượng Nguyên.
Lục Thanh Chiêu còn nhỏ, nằng nặc đòi ra phố mua đèn hoa.
Lục Thiềm liền dắt hắn chen vào dòng người đông đúc.
Nào ngờ từ sớm đã có bọn buôn người để mắt tới tiểu công t.ử nhà họ Lục.
Nhân lúc hỗn loạn liền ra tay.
Mục tiêu ban đầu vốn là Lục Thanh Chiêu.
Nhưng Lục Thiềm sống c.h.ế.t che chở đệ đệ , liều mạng không chịu buông tay.
Nhân lúc bọn chúng sơ ý, hắn đẩy mạnh Lục Thanh Chiêu ra khỏi đám đông.
Lớn tiếng hô một câu:
“Mau chạy đi !”
Còn bản thân lại bị đôi tay đen đúa kia giữ c.h.ặ.t, kéo vào trong ngõ.
Năm đó hắn mới bảy tuổi nhưng đã biết đứng ra chắn tai họa cho người khác.
Về sau hắn tìm được cơ hội bỏ trốn.
Nhảy từ trên xe ngựa xuống, đầu va vào đá rồi bất tỉnh.
Khi tỉnh lại , hắn đã không còn nhớ gì nữa.
Quên mất mình là ai.
Quên mất nhà mình ở đâu .
May mắn được một gia đình nông hộ cưu mang.
Người nhà ấy đối xử với hắn rất tốt .
Tuy không dư dả, nhưng vẫn chắt chiu từng đồng cho hắn ăn học.
Hắn cũng không phụ kỳ vọng.
Một đường chăm chỉ đèn sách, cuối cùng trở thành Tân khoa Trạng nguyên năm nay.
Ngày điện thí, đích thân Thiên t.ử phê duyệt.
Văn võ bá quan đều khen ngợi tài năng của hắn .
Đợt trước Hầu gia vào triều.
Vô tình nhìn thấy sau tai vị Tân khoa Trạng nguyên có một nốt ruồi son.
Tim ông bỗng đập mạnh.
Liền tiến lên dò hỏi.
Vừa hỏi tên tuổi, quê quán, tuổi tác và lai lịch.
Mọi chuyện đều hoàn toàn trùng khớp.
Sau khi trở về phủ, ông lại âm thầm điều tra thêm một thời gian dài.
Cuối cùng xác nhận được .
Vị Tân khoa Trạng nguyên ấy chính là trưởng t.ử đã thất lạc mười ba năm của mình .
Dưỡng phụ dưỡng mẫu của Lục Thiềm đều đã qua đời.
Hiện giờ hắn chỉ có một mình .
Sống trong phủ đệ nhỏ ở ngõ Đông Nam, cuộc sống thanh đạm giản dị.
Sau khi biết chuyện, Hầu phu nhân khóc hết lần này đến lần khác.
Ngay trong đêm đã sai người dọn dẹp viện t.ử.
Dặn đi dặn lại , nhất định phải bảo hắn trở về ở vài ngày.
“Dù sao cũng là huyết mạch của Hầu phủ.”
“Sao có thể để nó cô đơn một mình ở bên ngoài được .”
Lục Thiềm đồng ý.
Ta vốn cho rằng Hầu phu nhân nhét cho hắn một vị hôn thê từ trên trời rơi xuống như vậy , hắn nhất định sẽ không chấp nhận.
Không ngờ hắn lại đồng ý.
Lục Thiềm và Lục Thanh Chiêu hoàn toàn không giống nhau .
Chaporia
Bình Luận (0)