KHƯƠNG CẨM NHÂN/Chương 3C. 3
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

Tuy là người đọc sách đứng đắn, là Tân khoa Trạng nguyên đối đáp lưu loát trong điện thí.

 

Nhưng ngoài đời lại chẳng hề câu nệ.

 

Dã sử, thoại bản, thứ gì hắn cũng đọc .

 

Mỗi khi nói chuyện với ta về những loại tạp thư ấy , hắn còn hăng hái hơn cả ta .

 

Ta kể một chuyện.

 

Hắn có thể tiếp được ba chuyện.

 

Trích dẫn kinh điển, nói đến mức mặt mày hớn hở.

 

Ngay cả khẩu vị ăn uống cũng hợp với ta .

 

Sau khi nếm thử những món ăn vặt của Biện Châu do ta làm , hắn khen không ngớt miệng.

 

Còn nói đó mới là mỹ vị nhân gian.

 

Có lần ta vô tình nhắc tới.

 

Lúc nhỏ từng ăn qua mứt hạnh chua ở Biện Châu.

 

Chua đến mức ê cả chân răng nhưng dư vị lại vô cùng khó quên.

 

Người nói vô tâm.

 

Hắn lại ghi nhớ.

 

Không biết hắn tìm đâu ra một sọt hạnh dại ngoài núi.

 

Quả nhỏ, vỏ xanh.

 

Chỉ cần ngửi thôi cũng khiến người ta nhíu mày vì chua.

 

Hắn xắn tay áo lên.

 

Đích thân ngồi xổm trong bếp nấu suốt nửa ngày.

 

Mu bàn tay còn bị nước đường nóng b.ắ.n lên nổi hai vết phồng.

 

Cuối cùng mới làm được một hũ mứt hạnh màu hổ phách.

 

Ta nếm thử một miếng.

 

Chua đến mức chân mày nhíu c.h.ặ.t.

 

Nhưng trong lòng chẳng hiểu sao lại dâng lên một tia ngọt ngào.

 

 

Hầu gia lên tiếng gọi Lục Thanh Chiêu trở về dùng bữa.

 

Dù sao đại ca hắn cũng đã tìm được .

 

Người một nhà nên đoàn tụ.

 

Lục Thanh Chiêu rất vui.

 

Lúc gặp Lục Thiềm trong bữa tiệc, hiếm khi thấy hắn tỏ ra thân thiết như vậy .

 

Đến lúc ấy ta mới biết .

 

Hóa ra hắn đã từng nhắc đến vị Tân khoa Trạng nguyên này từ lâu.

 

Nói rằng hắn học rộng hiểu nhiều, phong cốt hơn người .

 

Trong lời nói đều là sự tán thưởng.

 

Thì ra hắn cũng biết khen người khác.

 

Sau bữa cơm, hai người lại trò chuyện rất lâu.

 

Thay hết hai tuần trà .

 

Trong phòng đèn nến sáng trưng, tiếng cười nói không ngớt.

 

Khi tiệc tan, ta mang trà tiêu thực tới cho Lục Thiềm.

 

Đi ngang qua khúc ngoặt dưới hành lang.

 

Vô tình nghe thấy Lục Thanh Chiêu đang nói chuyện với Mặc Hương.

 

“A Lam thân thể yếu ớt.”

 

“Ngươi chọn một ít d.ư.ợ.c liệu tốt rồi mang qua cho nàng ấy .”

 

“Còn Khương Cẩm Nhân…”

 

Hắn ngừng lại một chút.

 

Ta cũng dừng bước.

 

“Nàng ta khỏe như trâu.”

 

“Không cần đâu .”

 

Gió đêm thổi qua.

 

Đèn l.ồ.ng khẽ đung đưa.

 

Mặc Hương dường như đáp lại một tiếng.

 

Lục Thanh Chiêu lại tiếp tục nói , trong giọng nói đã mang theo vài phần bất mãn.

 

“Năm đó nếu không phải nàng ta nổi tính khí trẻ con.”

 

“Thì cũng không đến mức khiến A Lam rơi xuống nước, mất mặt trước mọi người .”

 

Ta bưng chén trà tiêu thực.

 

Đứng trong bóng tối.

 

Trong đầu bỗng trở nên hoảng hốt.

 

A Lam…

 

Là Trang Lam sao ?

 

Nàng ấy giống ta , cũng là một cô nhi.

 

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Chỉ là nàng ấy thể diện hơn ta .

 

Nàng ấy là biểu tiểu thư của Hầu phủ, có danh phận đàng hoàng, vào phủ muộn hơn ta một thời gian.

 

Sau khi biết ta và Lục Thanh Chiêu có hôn ước, nàng ấy chẳng những không tránh né, ngược lại còn chủ động đến gần hắn .

 

Trang Lam học quy củ rất tốt .

 

Lễ nghi chu toàn .

 

Cười không hở răng.

 

Đi không vén váy.

 

Lục Thanh Chiêu cũng thường xuyên lấy nàng ấy ra so sánh với ta .

 

So một lần , ta lại thấp đi một lần .

 

Hôm đó Lục Thanh Chiêu không có trong phủ.

 

Ta nấu một phần d.ư.ợ.c thiện mang đến thư phòng của hắn , định đặt xuống rồi đi .

 

Không biết vì sao Trang Lam cũng có mặt ở đó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/khuong-cam-nhan/chuong-3.html.]

 

Ngay trước mặt ta , nàng ta bưng bát d.ư.ợ.c thiện lên rồi hất thẳng lên sách của Lục Thanh Chiêu.

 

Mực trên trang giấy lập tức loang ra , làm bẩn cả một mảng lớn.

 

Ta còn chưa kịp mở miệng.

 

Nàng ta đã cười trước .

 

Giọng nói dịu dàng vô hại.

 

“Khương tỷ tỷ đừng sợ.”

 

“Đợi Thanh Chiêu ca ca trở về, ta sẽ không nói là tỷ làm đâu .”

 

Ta cảm thấy đầu óc nàng ta có vấn đề.

 

Rõ ràng vốn không phải do ta làm .

 

Nhưng khi Lục Thanh Chiêu trở về.

 

Trang Lam đã sớm đổi sang một bộ dạng khác.

 

Mắt đỏ hoe đứng trước cửa thư phòng.

 

Cướp lời trước , nói rằng ta không dung được nàng ta ở lại Hầu phủ.

 

Cố ý hắt đổ d.ư.ợ.c thiện để vu oan cho nàng ta .

 

Lục Thanh Chiêu tin.

 

Hắn nổi trận lôi đình.

 

Trước mặt đám hạ nhân, lớn tiếng trách mắng ta .

 

“Ngươi cũng chỉ là kẻ sống nhờ nhà người khác.”

 

“Dựa vào đâu mà xem nơi này như địa bàn của mình ?”

 

Trong phút chốc, m.á.u nóng dồn lên đầu.

 

Ta quên sạch mọi quy củ lễ nghi.

 

Kéo Trang Lam từ trong phòng đ.á.n.h thẳng ra ngoài sân.

 

Miệng nàng ta vẫn không chịu yên.

 

Câu nào cũng đ.â.m thẳng vào chỗ đau nhất trong lòng ta .

 

Ta tức đến cực điểm.

 

Nắm tóc nàng ta , kéo một đường tới bên hồ trong hoa viên.

 

Rồi ném thẳng nàng ta xuống nước.

 

Sau khi Lục Thanh Chiêu sai người cứu nàng ta lên.

 

Hắn phạt ta tới từ đường quỳ gối.

 

Ta cúi đầu nhìn chiếc bồ đoàn.

 

Rồi đá văng nó sang một bên.

 

“Ai thích quỳ thì quỳ.”

 

Nói xong liền xoay người bỏ đi .

 

Từ sau chuyện đó.

 

Trang Lam lúc thì chỗ này không khỏe, lúc lại chỗ kia khó chịu.

 

Ngày nào cũng mời đại phu, uống t.h.u.ố.c không ngừng.

 

Ánh mắt Lục Thanh Chiêu nhìn ta lại lạnh thêm vài phần.

 

Sau hôm ấy , hắn không nói với ta thêm một câu nào nữa.

 

Ngược lại , Mặc Hương lại tới.

 

Cúi đầu, cẩn thận nói :

 

“Công t.ử nói …”

 

“Nếu cô nương vẫn muốn tiếp tục làm vị hôn thê của người …”

 

“Thì phải tuân theo quy củ của người .”

 

“Quỳ bốn canh giờ.”

 

“Nếu không muốn quỳ… vậy thì giải trừ hôn ước, trở về Biện Châu.”

 

Trong lòng ta vừa đắng vừa chát.

 

Cổ họng nghẹn lại , một câu cũng không nói nên lời.

 

Trở về Biện Châu sao ?

 

Nơi đó đã không còn người thân nữa rồi .

 

Cỏ trên mộ phụ thân và mẫu thân có lẽ lại mọc cao thêm một đoạn.

 

Cánh cửa nhà cũ đã khóa lại .

 

Sân viện cũng bỏ không .

 

Ngay cả con mèo hoang ở nhà bên thường tới xin ăn cũng chẳng biết đã đi đâu .

 

Ta trở về để làm gì?

 

Đối diện với bốn bức tường.

 

Nghe tiếng gió thổi làm ngói kêu lạch cạch sao ?

 

Hầu phủ tuy không phải nhà của ta , nhưng ít nhất vẫn có cơm nóng canh nóng.

 

Có tiếng người cười nói .

 

Có dáng vẻ của một mái nhà.

 

Hầu phu nhân và Hầu gia đều đối xử với ta không tệ.

 

Chu ma ma mỗi khi dạy quy củ, thỉnh thoảng cũng lén nhét cho ta một đĩa điểm tâm.

 

Vì thế, ta quỳ.

 

Bồ đoàn đã bị ta đá đi .

 

Dưới đầu gối chỉ còn những viên gạch xanh lạnh cứng.

 

Từ đường vừa âm u vừa tĩnh lặng.

 

Đầu gối từ đau đến tê.

 

Từ tê đến mức mất hẳn cảm giác.

 

Bốn canh giờ.

 

Ta đếm từng tiếng nhỏ giọt của đồng hồ nước.

 

Từng giọt.

 

Từng giọt.

 

Cuối cùng cũng chịu đựng qua được .

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...