KHƯƠNG CẨM NHÂN/Chương 4C. 4
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

Viện của Lục Thiềm nằm ngay cạnh viện của Lục Thanh Chiêu.

 

Ta cố ý đứng đợi dưới hành lang một lúc.

 

Ước chừng bên kia đã không còn động tĩnh gì nữa mới bưng trà tiêu thực đi qua.

 

Ai ngờ vừa bước qua cửa vòm.

 

Đã thấy một người đứng dưới hành lang.

 

Lục Thanh Chiêu vẫn chưa rời đi .

 

Hắn đang tựa vào cột ngắm gió đêm.

 

Ánh nến mờ ảo khiến gương mặt hắn càng thêm ôn nhuận.

 

Thanh nhã như tranh vẽ.

 

Bước chân ta khựng lại .

 

Đành cứng đầu muốn lặng lẽ đi qua.

 

“Đứng lại .”

 

Hắn gọi ta .

 

Ta dừng bước, chờ hắn mở miệng.

 

“Quy củ học đi đâu hết rồi ?”

 

“Gặp người mà đến một tiếng chào cũng không biết nói sao ?”

 

Mặc Hương đứng phía sau hắn .

 

Liều mạng nháy mắt với ta .

 

Lo lắng đến mức trán cũng lấm tấm mồ hôi.

 

Ta mím môi.

 

Khẽ nói :

 

“Nhị công t.ử.”

 

Hắn ừ một tiếng.

 

Nghe không ra vui hay giận.

 

Ta vừa định đi , Lục Thanh Chiêu lại lên tiếng.

 

Giọng lạnh đến mức khiến người ta run lên.

 

“Nghe nói nàng không cho A Lam vào viện hái quả tỳ bà?”

 

“Ta thật không biết , cây tỳ bà ấy từ lúc nào đã thành của nàng rồi ?”

 

Ta sững người .

 

Nhất thời không nói nên lời.

 

Trong căn nhà cũ ở Biện Châu năm xưa cũng từng có một cây tỳ bà.

 

Là do phụ thân tự tay trồng khi ta còn nhỏ.

 

Mỗi độ đầu hạ, trên cây lại đầy những quả vàng óng.

 

Mẫu thân đem nấu thành cao tỳ bà.

 

Ngọt dịu, còn có thể trị ho.

 

Mới tới Hầu phủ thời gian đầu.

 

Ta nhớ nhà đến phát điên.

 

Đêm nào cũng trằn trọc không ngủ được .

 

Khóc đến hai mắt sưng đỏ.

 

Tinh thần uể oải.

 

Không biết từ đâu , Lục Thanh Chiêu tìm về một cây tỳ bà.

 

Tự tay trồng trong viện của ta .

 

Trong lòng ta vô cùng cảm động.

 

Mỗi lần mở cửa sổ.

 

Ta đều nhìn cây ấy thêm vài lần .

 

Mùa xuân nhìn nó đ.â.m chồi nảy lộc.

 

Mùa hè nhìn nó kết trái.

 

Ba năm trôi qua, nó đã kết trái ba lần .

 

Ta cũng ở Hầu phủ tròn ba năm.

 

Trong ba năm ấy .

 

Ta đã dành cho hắn nhiều kiên nhẫn hơn.

 

Ta cảm thấy một người chịu tự tay trồng cây cho người khác.

 

Tâm địa hẳn sẽ không quá cứng rắn.

 

Là ta nghĩ nhiều rồi .

 

“Dạo gần đây A Lam ho đêm rất nặng.”

 

Giọng nói của Lục Thanh Chiêu kéo ta trở lại thực tại.

 

Mang theo vài phần mất kiên nhẫn.

 

“Nàng ấy chỉ muốn hái vài quả tỳ bà làm t.h.u.ố.c thôi.”

 

“Nàng có cần phải keo kiệt như vậy không ?”

 

“Khương Cẩm Nhân, cây tỳ bà là do ta trồng.”

 

“Nàng còn chưa gả vào Hầu phủ.”

 

“Đã cảm thấy mọi thứ đều là của mình rồi sao ?”

 

Ta không lên tiếng.

 

Hắn nói có lý.

 

Viện t.ử ta đang ở là của Hầu phủ.

 

Đồ dùng ta đang dùng là của Hầu phủ.

 

Ngay cả bộ y phục trên người cũng là của Hầu phủ.

 

Cây tỳ bà ấy được trồng trong viện của ta .

 

Nhưng từ bao giờ hắn từng nói nó là của ta ?

 

Là ta tự hiểu sai.

 

Từ đầu đến cuối.

 

Đều là ta tự mình đa tình.

 

“Ta hiểu rồi .”

 

Ta bưng trà tiêu thực đi ngang qua bên cạnh hắn .

 

Gió đêm luồn qua vạt áo.

 

Trong lòng lạnh buốt.

 

Phía sau truyền tới tiếng Mặc Hương nói nhỏ:

 

“Công t.ử, Khương cô nương hình như không vui.”

 

“Ngài… hay là dỗ nàng ấy một chút?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/khuong-cam-nhan/chuong-4.html.]

“Là nàng ấy quá nhỏ nhen.”

 

“A Lam chỉ hái có vài quả tỳ bà thôi mà.”

 

Mặc Hương im lặng một lúc.

 

Lại nói : “ Nhưng Khương cô nương đi nhầm đường rồi .”

 

“Đó là viện của đại công t.ử…”

 

“Không cần quản nàng ấy .”

 

“Đi nhầm rồi , tự nàng ấy sẽ quay lại thôi.”

 

 

Trang Lam đâu chỉ hái vài quả tỳ bà.

 

Nàng ta dẫn theo cả một đám người tới.

 

Rìu và cưa cùng lúc ra tay.

 

Chặt một cây tỳ bà đang xanh tốt thành tan tác không còn hình dạng.

 

Cành cây đổ ngổn ngang khắp mặt đất.

 

Những quả tỳ bà xanh bị giẫm nát trong bùn.

 

Nước quả văng tung tóe.

 

Khắp nơi đều là một mớ hỗn độn.

 

Trang Lam đứng giữa đống đổ nát ấy .

 

Dùng khăn tay che khóe môi.

 

Không biết là chê quả tỳ bà quá chua hay là chê ta quá chướng mắt.

 

“Khương Cẩm Nhân, ta chỉ mới ho có vài tiếng.”

 

“Thanh Chiêu ca ca đã đau lòng đến không chịu nổi.”

 

“Huynh ấy nói rồi .”

 

“Từ nay về sau , cây tỳ bà này là của ta .”

 

Ta nhìn những cành cây gãy đầy đất.

 

Không nói một lời.

 

Xoay người bỏ đi .

 

“Ngươi muốn thì cứ lấy.”

 

Trang Lam lại đi theo phía sau .

 

Cứ thế bước thẳng vào phòng ta .

 

Ngả người lên ghế quý phi, nói muốn nghỉ ngơi.

 

“Ta không hoan nghênh ngươi.”

 

“Mời ngươi ra ngoài.”

 

Trang Lam không hề tức giận.

 

Ngược lại còn bật cười .

 

“Ta không ra .”

 

“Ta thích viện này của ngươi lắm.”

 

“Hay là… chúng ta đổi viện đi ?”

 

“Không đổi.”

 

“Vậy phải làm sao đây?”

 

Nàng ta chống cằm, chậm rãi nói .

 

“Ta đã nói với Thanh Chiêu ca ca rồi .”

 

“Cây tỳ bà ở chỗ ngươi, ta hái không tiện.”

 

“Huynh ấy nói … sau này cứ để ta ở Hải Đường uyển.”

 

Trang Lam ngước mắt nhìn ta .

 

Ý cười trong mắt đầy vẻ đắc ý.

 

“Vậy nên, ngươi vẫn nên mau ch.óng dọn đi thì hơn.”

 

Ta siết c.h.ặ.t t.a.y.

 

Móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.

 

Nàng ta vẫn không chịu buông tha.

 

Ánh mắt chuyển một vòng rồi dừng lại trên cây trâm cài tóc của ta .

 

Nhân lúc ta không để ý, nàng ta đưa tay rút xuống.

 

Cầm trong tay ngắm nghía cẩn thận.

 

“Khương Cẩm Nhân, là cây trâm này sao ?”

 

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

“Món quà sinh thần mà Thanh Chiêu ca ca tặng cho ngươi?”

 

“Nếu ta nói cho ngươi biết …”

 

“Đây chẳng qua chỉ là món đồ được tặng kèm khi Thanh Chiêu ca ca cùng ta đi mua đồ.”

 

“Liệu ngươi có khóc không ?”

 

Đồ tặng kèm…

 

Sinh thần năm ngoái.

 

Ta đã đợi suốt cả một ngày.

 

Đợi món quà sinh thần hắn tặng cho ta , nhưnc hắn lại cùng Trang Lam dạo phố cả ngày.

 

Mãi đến tối mới trở về.

 

Rồi đưa cho ta cây trâm ấy .

 

Hắn nói là do Trang Lam chọn.

 

Nàng ấy thích.

 

Nghĩ rằng ta cũng sẽ thích.

 

Ta vui mừng khôn xiết nhận lấy cài lên tóc.

 

Vui vẻ suốt nhiều ngày liền.

 

Ta còn tưởng hắn dẫn Trang Lam ra ngoài là để chọn cho ta một món quà hợp ý.

 

Không ngờ, chỉ là món đồ được tặng kèm khi mua thứ khác mà thôi.

 

Về sau , lần Mặc Sinh tới truyền lời.

 

Ta đã lấy cây trâm ấy ra cùng với những món đồ hắn từng tặng ta trước đây, nhờ người mang trả lại .

 

Chỉ tiếc biệt viện không có ai.

 

Nha hoàn lại mang nguyên vẹn trở về.

 

Ta đành đem tất cả đặt lại trong viện cũ của hắn .

 

Nhưng cây trâm trong tay Trang Lam lúc này không phải cây trâm đó.

 

Đó là di vật duy nhất mẫu thân để lại cho ta .

 

“Trả lại cho ta !”

 

“Đây không phải cây trâm hắn tặng ta !”

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...