Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ta lao tới giật lại .
Trang Lam nghiêng người né tránh.
Ta bị vấp chân.
Cả người ngã nhào ra ngoài.
Đầu gối đập mạnh xuống nền gạch xanh.
Đau đến mức trước mắt tối sầm.
Nước mắt lập tức trào ra .
Ta nằm rạp trên mặt đất, liên tục hít khí lạnh.
Trong đầu bỗng nhớ lại chuyện xảy ra ngày hôm qua.
Hôm qua ta mang trà tiêu thực tới cho Lục Thiềm.
Hắn uống một hơi cạn sạch.
Thấy trong mắt ta có tâm sự.
Liền đưa tay ra , nhẹ nhàng kéo khóe môi ta lên.
“Khương cô nương.”
“Ta có đủ bản lĩnh để bảo vệ nàng cả đời bình an vô sự.”
“Cho nên nếu không vui, nàng cứ việc nổi giận.”
“Nếu trong lòng khó chịu, cứ nói ra .”
“Chuyện lớn đến đâu cũng có ta gánh thay nàng.”
“Huống hồ nàng là một cô nương tốt .”
“Đâu phải kẻ g.i.ế.c người phóng hỏa.”
Ta sững sờ.
Còn chưa kịp phản ứng.
Hắn lại nói :
“Thanh Chiêu có mắt như mù.”
“Còn ta xưa nay luôn biết nhìn người .”
“Nàng không cần tự coi nhẹ bản thân .”
“Trong mắt ta , nàng chính là người tốt nhất.”
Những lời ấy quanh quẩn trong lòng ta suốt cả đêm.
Lúc này bỗng ùa về.
Nóng đến mức vành mắt cay xè.
Ta chống tay xuống đất đứng dậy.
Đầu gối đau đến run rẩy.
Nhưng lá gan lại bỗng lớn hơn bao giờ hết.
Ta túm lấy tóc Trang Lam.
Kéo nàng ta ngã xuống đất.
Rồi lật người cưỡi lên trên .
Tát thẳng một cái.
Chát!
Tiếng vang giòn tan.
Đám nha hoàn hai bên đều ngẩn người .
Ngay sau đó cũng lao vào đ.á.n.h nhau thành một đoàn.
Tiếng la hét.
Tiếng đồ sứ vỡ.
Tiếng bàn ghế đổ ngã.
Tất cả hòa lẫn vào nhau .
Cả căn phòng loạn thành một mớ.
Đúng lúc khung cảnh hỗn loạn ấy đang diễn ra .
Ngoài cửa bỗng vang lên tiếng quát giận dữ của Lục Thanh Chiêu.
“Khương Cẩm Nhân, nàng quậy đủ chưa !”
Một bàn tay bất ngờ túm lấy cánh tay ta .
Mạnh mẽ kéo ta về phía sau .
Ta loạng choạng.
Thân thể nghiêng sang một bên.
Trang Lam nhân cơ hội đứng bật dậy.
Trong tay nàng ta vẫn cầm cây trâm.
Mũi trâm lướt qua cổ tay ta .
Một cơn đau nhói truyền đến.
Máu lập tức trào ra .
Theo cổ tay chảy xuống.
Lục Thanh Chiêu đứng sững tại chỗ.
Giọng nói khàn đi .
“Ta không cố ý.”
Trang Lam phản ứng cực nhanh.
Lập tức ném cây trâm xuống đất.
Hai tay ôm n.g.ự.c.
Cả người co rúc vào lòng Lục Thanh Chiêu.
Mặt nàng ta trắng bệch.
Môi tím tái.
Yếu ớt mở miệng.
“Thanh Chiêu ca ca…”
“Muội chỉ muốn hái vài quả tỳ bà thôi…”
“ Nhưng tỷ ấy ngăn cản, còn nói nơi này là địa bàn của tỷ ấy , bảo muội cút ra ngoài…”
Nói đến đây.
Hốc mắt nàng ta đỏ lên.
“Tỷ ấy còn nói … còn nói cây trâm này là do huynh tặng.”
“Cho dù làm mất cũng chẳng sao .”
“Muội chỉ muốn nhặt lên trả lại cho tỷ ấy …”
“Tỷ ấy tưởng muội muốn cướp, nên mới nhào tới đ.á.n.h muội …”
“Muội nhất thời thất thủ nên mới…”
Chưa nói hết câu.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Cả người nàng ta đã mềm nhũn ngã xuống.
Lồng n.g.ự.c phập phồng dữ dội.
Như thể không thở nổi.
“A Lam!”
Lục Thanh Chiêu vội vàng buông
ta
ra
.
Khom người bế bổng Trang Lam lên.
Sau đó quay đầu nhìn ta .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/khuong-cam-nhan/chuong-5.html.]
Trong mắt tràn ngập tức giận.
“Khương Cẩm Nhân, nàng thật đúng là không thể nói lý.”
“Đi quỳ từ đường!”
Quỳ từ đường.
Lại là quỳ từ đường.
Ta nhặt cây trâm lên.
Nhìn gương mặt chẳng phân biệt đúng sai của hắn .
Cơn tức nghẹn trong l.ồ.ng n.g.ự.c bỗng dâng lên mãnh liệt.
Thế nào cũng không đè xuống được .
Chát!
Ta tát thẳng lên mặt hắn một cái.
Tất cả mọi người trong phòng đều kinh hãi.
Ta quay người lại .
Lại tát thêm một cái lên mặt Trang Lam.
“Lục Thanh Chiêu, ngươi lấy tư cách gì để phạt ta ?”
“Ngươi mù rồi sao ?”
“Cây trâm này là di vật mẫu thân để lại cho ta !”
“Ngươi không hỏi rõ trắng đen đã tin lời bịa đặt của nàng ta …”
Ta giơ cây trâm lên trước mặt hắn .
Ánh mắt Lục Thanh Chiêu rơi xuống.
Đồng t.ử bỗng co rút dữ dội.
Hắn nhìn cây trâm trong tay ta .
Lại nhìn Trang Lam đang thoi thóp trong lòng mình .
Có lẽ Trang Lam cũng nhận ra bầu không khí không ổn .
Đầu nàng ta nghiêng sang một bên.
Rồi hoàn toàn ngất đi .
Trong phòng yên lặng đến lạ thường.
Ta đứng giữa một mớ hỗn độn.
Máu trên cổ tay vẫn không ngừng nhỏ xuống.
Chuyện này làm cả Hầu phủ chấn động.
Hầu phu nhân vội vàng chạy tới.
Bà nhìn lớp băng trên cổ tay ta , lại nhìn đống cành lá ngổn ngang dưới đất.
Tức giận đến mức mắng Lục Thanh Chiêu một trận té tát.
Lục Thanh Chiêu cúi đầu, không nói lấy một lời.
Không biết là đã nghe lọt tai hay vốn chẳng để trong lòng.
Lục Thiềm vội vã chạy tới.
Nhìn đại phu thay t.h.u.ố.c cho ta .
Hắn mím c.h.ặ.t môi không nói một câu nào.
Nhưng khí thế quanh người lạnh đến đáng sợ.
“Ta không sao .”
Ta không nhịn được lên tiếng an ủi hắn .
Đợi đại phu rời đi .
Hắn mới mở miệng.
“Là ta không tốt .”
“ Đúng lúc lại không có mặt ở đây.”
Tối hôm đó.
Lục Thiềm sai người đào bật gốc cây tỳ bà còn sót lại .
Rồi cho người khiêng nguyên cây đầy bùn đất ấy ném thẳng vào phòng của Trang Lam.
Trang Lam sợ đến mức hét thất thanh.
Co rúm ở góc giường.
Run rẩy trốn trong chăn.
Lục Thiềm đứng ở cửa.
Quay lưng về phía nàng ta .
“Đều là người ở nhờ Hầu phủ.”
“Khương cô nương làm sai thì bị phạt quỳ từ đường.”
“Còn ngươi thì sao ?”
“Ngươi có phải cũng nên tuân theo quy củ của Hầu phủ không ?”
“Hay là ngươi không muốn tuân theo?”
“Vậy thì dọn ra ngoài.”
Toàn thân Trang Lam run lên bần bật.
Muốn sai người đi tìm Lục Thanh Chiêu.
Nhưng Lục Thiềm đã sớm liệu trước .
Cho người canh giữ c.h.ặ.t cổng viện.
Không còn đường lui.
Trang Lam chỉ có thể đến từ đường quỳ chịu phạt.
Mới quỳ được một lúc.
Nàng ta đã lảo đảo muốn ngã sang bên.
Đại phu ngồi uống trà ngay bên ngoài từ đường.
Xách theo hòm t.h.u.ố.c chờ suốt cả đêm.
Ngã một lần .
Châm một kim.
Mỗi lần ngân châm đ.â.m xuống.
Trang Lam lại hét lên tỉnh dậy.
Đau đến nước mắt giàn giụa.
Không dám giả vờ ngất nữa.
Chỉ có thể ngoan ngoãn quỳ tiếp.
Đến khi chân trời xuất hiện ánh trắng mờ mờ.
Lục Thiềm mới gật đầu.
Trang Lam được người dìu về.
Hai chân đã quỳ đến mềm nhũn.
Đi không nổi, gần như bị kéo lê trở về.
Nghe nói Trang Lam tới biệt viện khóc lóc với Lục Thanh Chiêu một trận.
Quả nhiên, ngày hôm sau Lục Thanh Chiêu trở về.
Vừa vào cửa đã đi tìm Lục Thiềm.
Giọng điệu đầy bất mãn.
“Đại ca, vì sao huynh lại ép A Lam như vậy ?”
Chaporia
Bình Luận (0)