Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Nghe vậy , Lục Thiềm ngay cả mí mắt cũng không buồn nâng lên.
“Thanh Chiêu.”
“Năm đó là ta cứu đệ .”
“Thay đệ bị bọn buôn người bắt đi .”
Lục Thanh Chiêu khựng lại .
Không hiểu vì sao hắn đột nhiên nhắc tới chuyện cũ.
“Không ngờ ta rời khỏi Hầu phủ nhiều năm như vậy .”
“Đến mức bây giờ không còn là người của Hầu phủ nữa.”
“Ngay cả việc lập quy củ trong Hầu phủ cũng không được .”
Lời này nặng tựa ngàn cân.
Sắc mặt Lục Thanh Chiêu khẽ thay đổi.
Vội vàng chắp tay.
“Đại ca, huynh có ân cứu mạng với đệ .”
“Huynh mãi mãi là người của Hầu phủ.”
“Vậy thì tốt .”
Lục Thiềm thản nhiên nói :
“Vị Trang cô nương này ở trong phủ đã lâu.”
“Nam nữ chưa thành thân mà ở chung một phủ với đệ , đối với danh tiếng của đệ không phải chuyện tốt .”
“Ta bảo nàng ta dọn đi , chắc không có vấn đề gì chứ?”
Lục Thanh Chiêu lộ vẻ khó xử.
“ Nhưng nàng ấy chỉ có một thân một mình .”
“Có thể ở đâu được đây?”
“Trong phủ chẳng phải còn có Khương Cẩm Nhân sao ?”
“Nàng ấy cũng là cô nhi.”
“Nàng ấy ở được , vì sao A Lam lại không ở được ?”
Lục Thiềm bật cười .
“Đương nhiên là được .”
“Chỉ cần đệ cưới Trang cô nương. Nàng ta muốn ở bao lâu thì ở bấy lâu.”
“Nếu đệ không muốn cưới… vậy ta sẽ đuổi người .”
“Đừng nhìn ta .”
“Ta đã định thân rồi , không giống đệ .”
Lục Thanh Chiêu sững người .
Trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc.
“Đại ca đã định thân rồi ?”
“Là cô nương nhà nào? Khi nào vậy ?”
“Chuyện gần đây thôi.”
Lục Thiềm cụp mắt.
Khóe môi hơi cong lên.
Như đang nhớ tới điều gì đó khiến hắn vui vẻ.
“Ta đã hứa với nàng ấy cả đời này sẽ không nạp thiếp .”
“Vậy nên vị Trang cô nương này ở trong Hầu phủ mà không có danh phận.”
“Đệ lại không chịu cưới.”
“Chẳng lẽ muốn hủy hoại thanh danh của ta ?”
“Danh tiết của nam nhân cũng rất quan trọng.”
“Nếu đã vậy .”
“Nàng ta không đi , ta đi .”
Lời này vừa thốt ra .
Lục Thanh Chiêu hoàn toàn hết đường lui.
Cuối cùng chỉ có thể gật đầu.
Dẫn Trang Lam chuyển tới biệt viện.
…
Trang Lam thu dọn hành lý.
Cố tình đứng chờ ở khúc ngoặt hành lang.
Khi ta đi ngang qua.
Nàng ta bước lên chặn đường.
Đắc ý nói : “Khương Cẩm Nhân, thấy chưa ?”
“Ngươi đuổi được ta đi , nhưng Thanh Chiêu ca ca đã nói rồi , để ta tới biệt viện ở.”
Ta dừng bước.
Nhìn nàng ta một cái.
“Rồi sao ? Ngươi chắn đường ta .”
“Là da lại ngứa rồi ?”
“Hay muốn ta tự tay tát ngươi bay ra chỗ khác?”
Sắc mặt Trang Lam lập tức trắng bệch.
Theo bản năng lùi lại một bước.
Phía sau nàng ta , không biết từ lúc nào Lục Thanh Chiêu đã đi tới.
Giọng nói lạnh lùng vang lên.
“Khương Cẩm Nhân.”
“Nàng hung hãn như vậy đúng là chẳng còn chút quy củ nào.”
Ta nhìn hắn , khẽ cười .
“Nhị công t.ử.”
“Ngài cũng muốn ăn một cái tát sao ?”
Sắc mặt hắn xanh mét.
Kéo Trang Lam ra phía sau che chở.
“Với tính tình này của nàng, ta vĩnh viễn không thể cưới nàng.”
Ta không nhìn hắn nữa.
Mắt không hề liếc ngang.
Đi thẳng xuyên qua giữa hai người .
Phía sau vang lên giọng nói của Trang Lam.
“Thanh Chiêu ca ca.”
“Uổng công huynh có lòng tốt , cố ý để muội tới rèn giũa Khương cô nương, nhưng người ta đâu có cảm kích.”
“Là muội quên mất.”
“Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời.”
Ta không hề dừng bước.
Cứ thế đi xa.
…
Sau khi Lục Thanh Chiêu đưa Trang Lam tới biệt viện.
Ngược
lại
hắn
còn trở về Hầu phủ thường xuyên hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/khuong-cam-nhan/chuong-6.html.]
Ba ngày hai bận lại chạy về.
Ta chỉ có thể cố gắng ở trong phòng tránh mặt hắn .
Dù sao Hầu phủ lớn như vậy .
Nếu thật lòng muốn tránh một người .
Vẫn tránh được .
Gần đây không biết Lục Thiềm đang bận việc gì.
Mỗi ngày trở về trên người đều dính bụi đất.
Ngay cả sợi dây đeo bên hông cũng chẳng biết làm mất từ lúc nào.
Ta nghĩ sẽ đan cho hắn một sợi mới.
Bèn lấy chỉ ra .
Chọn màu xanh da trời nhạt.
Ngồi đan suốt nửa ngày.
Vừa mới hoàn thành nút cuối cùng, đặt trên bàn cho khô.
Thì nha hoàn gọi ta ra ngoài xem một thứ.
Chỉ chưa tới thời gian uống hết một chén trà .
Lúc quay lại .
Lục Thanh Chiêu đang đứng trong phòng ta .
Trong tay hắn cầm chính sợi dây đeo kia .
Thấy ta bước vào .
Hắn ngước mắt nhìn .
Khóe mày khẽ nhướng lên.
Khóe môi hiếm hoi lộ ra chút dịu đi .
“Khương Cẩm Nhân.”
“Nể tình sợi dây đeo này , ta tha thứ cho nàng.”
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Tay còn lại của hắn đưa tới.
Cầm theo một bình sứ trắng.
“Đây là t.h.u.ố.c trị sẹo lấy từ trong cung.”
“Vết thương trên cổ tay nàng mỗi ngày bôi hai lần sẽ không để lại sẹo.”
“A Lam không còn phụ mẫu.”
“Cô đơn không nơi nương tựa.”
“Ta hy vọng nàng rộng lượng một chút, đừng chấp nhặt với nàng ấy .”
Ta nhìn bình t.h.u.ố.c hắn đưa tới.
Không nhận.
“Cây tỳ bà không cứu được nữa rồi .”
“Sau này ta sẽ cho người trồng một cây khác tốt hơn cây cũ.”
“Không cần.”
“Ta không thích ăn tỳ bà nữa.”
Ba năm rồi .
Ta đã đặt quá nhiều tâm tư không nên có lên cây tỳ bà ấy .
Giờ cây không còn nữa.
Những tâm tư ấy cũng nên chôn theo.
“Trả lại dây đeo cho ta .”
“Thuốc cũng mang đi đi .”
Lục Thiềm đã cho ta không ít t.h.u.ố.c trị sẹo.
Sắc mặt Lục Thanh Chiêu lập tức trầm xuống.
Ngón tay siết c.h.ặ.t sợi dây đeo.
Vẻ tức giận hiện rõ.
“Khương Cẩm Nhân.”
“Nàng nhất định phải dựng đầy gai nhọn như vậy sao ?”
“Trước đây chẳng phải nàng làm rất tốt sao ?”
Trước đây…
Trước đây ta sợ.
Sợ mất hôn ước.
Sợ bị đuổi về Biện Châu.
Cho nên mới nhịn nhục.
Mới nhường nhịn.
Mới quỳ gối.
Mới cố gắng lấy lòng hắn .
Thuận theo hắn .
Nhưng bây giờ ta không sợ nữa.
Lục Thiềm nói .
Sau này hắn sẽ cùng ta sống ở Lục phủ.
Ngay cả khế đất Lục phủ hắn cũng giao cho ta giữ.
Ta có nhà rồi .
Ta không sợ nữa.
Ta đang định mở miệng.
Thu Liên đứng bên cạnh bỗng bước lên một bước.
Đưa tay rút phắt sợi dây đeo khỏi tay Lục Thanh Chiêu.
“Nhị công t.ử.”
Nàng cất sợi dây ra phía sau .
Cười tủm tỉm nói :
“Sợi dây này tiểu thư nhà chúng ta vẫn chưa làm xong đâu .”
“Ngài cứ giao cho nô tỳ trước .”
“Đợi làm xong rồi , nên tặng cho ai, tự nhiên sẽ tặng cho người đó.”
Tay Lục Thanh Chiêu lập tức trống không .
Sắc mặt lúc xanh lúc trắng vô cùng đặc sắc.
Ta xoay người đi , không nhìn hắn thêm nữa.
…
Khoảnh khắc sợi dây đeo bị người khác rút khỏi tay.
Trong lòng Lục Thanh Chiêu bỗng hụt đi một nhịp.
Như thể có thứ gì đó bị cưỡng ép cướp mất.
Trở về biệt viện, vừa hay trời đổ mưa.
Hắn ngồi dưới hành lang nhìn màn mưa rủ xuống nơi mái hiên.
Đột nhiên lên tiếng hỏi:
“Mặc Sinh.”
“Hôm đó bảo ngươi đi truyền lời…”
“Khương Cẩm Nhân phản ứng thế nào?”
Chaporia
Bình Luận (0)