Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Mặc Sinh đứng phía sau .
Ấp úng nói :
“Thở… thở…”
“Thở phào nhẹ nhõm?”
Mặc Hương đứng bên cạnh nhanh ch.óng tiếp lời.
Vừa nói vừa quen thuộc giải thích thay cho huynh trưởng.
“Khương cô nương chắc là tưởng công t.ử muốn hủy hôn với nàng, nhường nàng cho đại công t.ử.”
“Sau đó nghe Mặc Sinh truyền lời, biết ngài không đồng ý nên mới thở phào nhẹ nhõm.”
Mặc Sinh ra sức gật đầu.
Gật liên tiếp mấy cái.
Lục Thanh Chiêu nhìn màn mưa ngoài hiên không nói thêm gì nữa.
Chuyện xảy ra dạo trước , suy cho cùng cũng là A Lam thất thủ.
Vết thương trên tay nàng e rằng sẽ để lại sẹo.
Nữ t.ử vốn để ý nhất những thứ ấy .
Cho nên nàng mới tức giận như vậy .
Nhưng cũng không sao , dù sao sau này hắn cũng sẽ cưới nàng.
Hắn đâu có để tâm đến một vết sẹo.
Hắn nhớ tới lần đầu tiên mẫu thân nhắc tới mối hôn sự này .
Khi đó hắn còn chưa biết Khương Cẩm Nhân là người thế nào.
Chỉ nghe nói đó là hôn ước từ thuở nhỏ.
Là lời hẹn giữa mẫu thân và khuê trung mật hữu năm xưa.
Trong lòng hắn từng có đôi phần mong đợi.
Một cô nương được mẫu thân coi trọng.
Ắt hẳn phải ôn nhu đoan trang.
Hiểu lễ nghĩa.
Biết tiến biết lùi.
Cho nên hắn mang theo sự mong đợi ấy tới Biện Châu.
Nhưng ngay từ lần đầu nhìn thấy Khương Cẩm Nhân, hắn đã có chút thất vọng.
Nàng hoàn toàn không giống những gì hắn tưởng tượng.
Có nha hoàn nhân lúc hỗn loạn trộm mất chiếc vòng tay của mẫu thân nàng.
Nàng lập tức nổi giận.
Trước mặt đầy viện khách đến phúng viếng.
Thẳng tay đuổi nha hoàn kia ra ngoài.
Hoàn toàn không giống một người vừa mất mẫu thân .
Hung dữ.
Sắc bén.
Toàn thân đầy gai nhọn.
Ngoài gương mặt ấy ra .
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Không có điểm nào giống với điều hắn từng mong đợi.
Cho đến đêm hôm đó.
Đêm đã khuya.
Khách khứa đều đã ra về.
Trong linh đường chỉ còn ngọn đèn trường minh le lói.
Hắn đi ngang qua sân viện.
Nghe thấy tiếng khóc bị đè nén dưới gốc cây tỳ bà.
Bèn dừng bước.
Đứng trong bóng tối.
Khương Cẩm Nhân ngồi xổm bên cạnh gốc cây.
Ôm đầu gối.
Vùi mặt vào cánh tay.
Ngắt quãng nói :
“Phụ thân …”
“Nữ nhi sau này phải làm sao đây…”
Trong khoảnh khắc ấy .
Một sợi dây nào đó trong lòng hắn bỗng bị chạm tới.
Có lẽ sự hung dữ ấy , có lẽ những gai nhọn ấy đều chỉ là lớp vỏ nàng cố gắng dựng lên.
Ẩn dưới lớp vỏ ấy , chẳng qua chỉ là một cô nương mất cả phụ mẫu.
Không biết ngày mai sẽ đi đâu về đâu .
Thôi vậy .
Hắn tự nhủ với chính mình .
Tính tình thôi mà.
Có thể từ từ uốn nắn.
Cho nên hắn giúp nàng lo liệu tang sự.
Đưa nàng về Hầu phủ.
Về sau A Lam tới.
A Lam hiểu lễ nghĩa, biết tiến biết lùi.
Chủ động nói muốn giúp Khương Cẩm Nhân sửa đổi tính tình.
Hắn suy nghĩ một chút.
Cảm thấy đó là chuyện tốt , liền đồng ý.
Nhưng không hiểu vì sao .
Càng sửa đổi.
Khương Cẩm Nhân lại càng không vui.
Thậm chí còn giả truyền lời của mẫu
thân
hắn
.
Nói rằng hắn không có ý với nàng, muốn gả nàng cho đại ca.
Khi đó hắn đang bận xử lý một nhiệm vụ khó nhằn.
Nghe được tin ấy , trong lòng bỗng hoảng hốt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/khuong-cam-nhan/chuong-7.html.]
Rồi lại sinh ra vài phần mất kiên nhẫn.
Nàng lại đang thử hắn điều gì nữa đây?
Nhưng nghĩ tới chuyện nàng mất cả phụ mẫu.
Một thân một mình .
Có lẽ vì quá thiếu cảm giác an toàn nên mới sợ được mất như vậy .
Cuối cùng hắn vẫn đè nén cảm xúc xuống.
Sai Mặc Sinh đi truyền lời.
Chỉ lạnh lùng nói một câu:
“Ai cho phép?”
Muốn bù đắp cho đại ca.
Hắn có thể cho bất cứ thứ gì.
Duy chỉ có Khương Cẩm Nhân là không được .
…
Hôn sự giữa ta và Lục Thiềm được định vào ngày mùng mười tháng sau .
Dạo gần đây hắn luôn bận rộn.
Ta cứ tưởng là vì công vụ.
Cho đến khi hắn đưa ta tới Lục phủ, ta mới biết hắn rốt cuộc đang bận chuyện gì.
Trong sân mới trồng thêm vài cây hạnh và cây đào.
Hắn đứng bên cạnh gốc cây như đang khoe bảo vật.
“Cẩm Nhân.”
“Sau này nếu nàng muốn ăn mứt hạnh.”
“Ta chỉ cần hái ngay trong sân là có thể nấu cho nàng.”
“Cây đào thì để ngắm hoa.”
“Mùa xuân tới, cả khoảng sân này sẽ ngập trong sắc hồng.”
Nói xong.
Hắn quay người vào trong nhà.
Mang ra một chiếc giỏ tre.
Bên trong đầy ắp quả tỳ bà.
Quả nào cũng vàng óng.
To tròn căng mọng.
Bên cạnh còn đặt hai hũ cao tỳ bà.
“Ta đã sai người tới Biện Châu một chuyến.”
“Nhờ họ trông nom giúp căn nhà cũ của nàng.”
“Chỗ nào hỏng thì sửa, chỗ nào bẩn thì dọn.”
“Sau này mỗi khi tỳ bà chín, Biện Châu đều sẽ cho người mang tới.”
“Đợi chúng ta thành thân rồi .”
“Mỗi năm đều có thể trở về đó ở vài ngày.”
Ta cúi đầu.
Cầm một quả tỳ bà lên.
Bóc vỏ.
Cắn một miếng.
Nước quả tràn đầy trong miệng.
Ngọt đến khó tin.
Ngọt hơn cây tỳ bà Lục Thanh Chiêu trồng rất nhiều.
Quả nhiên vẫn là đất Biện Châu, nước Biện Châu, mới nuôi dưỡng được hương vị ấy .
Ta chậm rãi ăn quả tỳ bà.
Vành mắt bỗng hơi cay.
Vội vàng cúi đầu.
Giả vờ chăm chú ăn quả trong tay.
Người thật lòng để tâm tới ngươi, dù xa ngàn dặm cũng sẽ tìm về cho ngươi hương vị của quê hương.
Người không để tâm tới ngươi, ngay cả cây tỳ bà tự tay trồng cũng có thể thu lại cả cây lẫn gốc.
…
Hai ngày trước khi thành thân .
Hầu phu nhân gọi Lục Thanh Chiêu trở về phủ trước .
Bảo hắn ở lại vài ngày để giúp đỡ chuẩn bị hôn sự.
Khi ấy ta đang ở trong phòng kiểm lại đồ cưới.
Đối chiếu từng món với danh sách.
Không biết từ lúc nào Lục Thanh Chiêu đã đứng ở ngoài cửa.
Do dự đứng trước ngưỡng cửa một lúc.
Như muốn bước vào .
Thu Liên nhanh mắt nhanh tay.
Lập tức bước lên chắn trước cửa.
Cười tủm tỉm nói :
“Nhị công t.ử, trong phòng đang bừa bộn.”
“Ngài cứ đứng ngoài này nói chuyện là được .”
Sắc mặt Lục Thanh Chiêu thoáng cứng lại .
Nhưng cuối cùng vẫn không bước vào .
“Cẩm Nhân, hôm kia khách khứa sẽ rất đông.”
“Nếu nàng sợ nói sai vậy thì đừng nói chuyện nữa.”
Ta ngẩng đầu nhìn hắn một cái.
Ngày kia là ngày ta xuất giá.
Từ đầu đến cuối, vốn chẳng cần nói nhiều.
Bái đường thành thân đã có người xướng lễ.
Nào đến lượt ta mở miệng.
Nhưng ta cũng không giải thích.
Dù sao ta cũng không định xuất giá từ Hầu phủ.
Chaporia
Bình Luận (0)