Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Làm gì có chuyện lên kiệu hoa ở Hầu phủ.
Đi một vòng quanh thành rồi lại được khiêng trở về Hầu phủ?
Lục Thiềm đã sớm thuê cho ta một căn nhà khác.
Ngày kia , ta sẽ xuất giá từ đó.
Lục Thanh Chiêu lại nói thêm:
“Sợi dây đeo ấy , nếu nàng đan xong thì…”
Lời còn chưa dứt.
Phía sau bỗng vang lên một giọng nói .
“Thanh Chiêu, đệ đứng đây làm gì?”
Không biết từ lúc nào, Lục Thiềm đã đi tới.
Thần sắc Lục Thanh Chiêu khẽ biến đổi.
Nhưng rất nhanh đã trở lại bình thường.
“Đi ngang qua thôi.”
“Ngày kia đại ca thành thân .”
“Sao giờ này còn chưa nghỉ ngơi?”
Lục Thiềm ngước mắt nhìn hắn .
“Trong lòng vui vẻ nên không ngủ được .”
“Xem ra tẩu tẩu tương lai hẳn rất tốt cho nên mới khiến đại ca nhớ mong đến vậy .”
“Cả đêm không ngủ.”
“Chỉ hận không thể ngày mai lập tức cưới về.”
“Đương nhiên là trong lòng ta , nàng ấy là người tốt nhất.”
Nghe những lời ấy từ trong phòng.
Tim ta bỗng đập loạn.
Lục Thiềm nói xong.
Lại bổ sung thêm một câu.
“ Đúng rồi .”
“Sau khi thành thân , ta sẽ chuyển về Lục phủ.”
“Biệt viện của đệ khá xa.”
“Nếu muốn trở về ở thì cứ chuyển về.”
Lục Thanh Chiêu gật đầu.
“Được.”
“Đệ cũng đang định như vậy .”
Nói xong liền xoay người rời đi .
Đợi hắn đi xa.
Thu Liên mới rút sợi dây đeo từ trong tay áo ra .
Dâng lên như đang tranh công.
“Đại công t.ử.”
“Đây là thứ tiểu thư nhà nô tỳ đan tặng ngài.”
Lục Thiềm nhận lấy.
Khóe môi cong lên.
“Cẩm Nhân.”
“Đợi ta đón nàng về nhà.”
Ta lén sờ lên gò má nóng bừng của mình .
Khẽ đáp: “Được.”
…
Ngày thành thân .
Khắp phủ đầy khách khứa.
Lụa đỏ như lửa.
Ta ngồi trong phòng chờ Lục Thiềm tới đón.
Bên ngoài tiếng pháo nổ liên hồi.
Hỷ nương phủ khăn đỏ lên đầu ta .
Cười tươi nói : “Cô nương, đến giờ xuất môn rồi .”
Đoàn người thổi kèn đ.á.n.h trống suốt dọc đường.
Kiệu hoa lắc lư xuyên qua các con phố dài.
Cuối cùng dừng trước cổng Lục phủ.
Ta đội khăn hỉ.
Không nhìn thấy gì.
Chỉ nghe tiếng người ồn ào náo nhiệt.
Tiếng cười nói không dứt.
Đúng lúc chuẩn bị bái đường.
Cao đường ngồi trên thượng vị.
Người chủ lễ vừa định xướng lễ.
Bỗng nghe thấy giọng Lục Thanh Chiêu vang lên từ bên cạnh.
“Đại ca, sợi dây đeo bên hông huynh …”
Lời còn chưa dứt.
Hầu phu nhân đã mất kiên nhẫn cắt ngang.
“Sợi dây gì mà sợi dây, mau bái đường đi .”
“Đừng làm lỡ giờ lành.”
“Nếu con muốn dây đeo, mẫu thân làm cho con mấy chục sợi!”
Cả sảnh bật cười .
Người chủ lễ nhân cơ hội cao giọng:
“Nhất bái thiên địa!”
Chuyện ấy cũng bị bỏ qua như vậy .
Nhưng không hiểu vì sao , trong lòng Lục Thanh Chiêu bỗng nhói lên.
Hắn nghiêng đầu.
Khẽ gọi Mặc Hương tới.
“Đi xem thử.”
“Khương Cẩm Nhân đang ở đâu .”
Mặc Hương lĩnh mệnh rời đi .
Không bao lâu sau đã quay lại .
Ghé sát bên tai hắn nói nhỏ:
“Khương cô nương chuyển ra ngoài ở rồi .”
“Chắc là đại công t.ử thành thân , trong phủ đông người .”
“Nàng sợ vô tình va phải quý nhân nào đó, lỡ lời nên mới tránh ra ngoài.”
Lục Thanh Chiêu khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Đúng vậy .
Hắn suýt nữa quên mất.
Chính hắn đã nhắc nàng ít nói thôi.
Đừng nói sai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/khuong-cam-nhan/chuong-8.html.]
Chắc hẳn nàng đã nghe lọt.
Sợ phạm
lỗi
nên mới cố ý tránh
đi
.
Như vậy cũng tốt .
Đợi đại ca thành thân xong.
Hắn sẽ tự mình đón nàng trở về.
Nghĩ vậy .
Ánh mắt hắn lại nhìn về phía trước .
Đại ca đang cầm dải lụa đỏ.
Đầu kia buộc trên người tân nương.
Tân nương đầu đội phượng quan.
Dáng người mảnh mai.
Bước đi uyển chuyển.
Thoạt nhìn lại có vài phần giống Khương Cẩm Nhân.
Nhưng điều đó là không thể.
Sao nàng có thể sánh với đại tẩu được ?
Chỉ riêng tính tình thôi đã khác nhau một trời một vực.
Người chủ lễ xướng xong câu cuối cùng:
“Đưa vào động phòng!”
Cả sảnh đồng loạt reo hò.
Đêm động phòng hoa chúc.
Nến đỏ rực sáng.
Một đêm xuân ý triền miên.
…
Sau khi thành thân .
Chỉ cần không có việc gì, Lục Thiềm đều ở nhà cùng ta .
Cởi triều phục xuống.
Xắn tay áo lên.
Không hề có chút giá đỡ của một vị Trạng nguyên.
Hắn còn dựng thêm một giàn nho trong sân.
“Đợi tới mùa hè.”
“Chúng ta sẽ ngồi dưới giàn nho này ăn nho.”
“Nàng muốn ăn bao nhiêu thì ăn bấy nhiêu.”
Nghe vậy .
Ta bỗng nhớ tới chuyện trước đây.
Ngày trước ở Hầu phủ.
Chỉ vì ta gắp thêm vài đũa cá quế.
Lục Thanh Chiêu đã nhíu mày.
Nói rằng các quý nữ ở bàn bên đều đang nhìn .
Lại nói : một cô nương có giáo dưỡng sẽ không gắp cùng một món quá ba lần .
Từ đó về sau .
Mỗi lần dự tiệc, ta đều không dám động đũa nhiều.
Sợ người khác nhìn thấy rồi nói vị hôn thê chưa qua cửa của hắn là một kẻ tham ăn, không hiểu quy củ.
Nhưng sau khi gả cho Lục Thiềm.
Có lần dùng bữa.
Ta gắp một đũa tôm nõn xào.
Thấy ngon.
Lại gắp thêm một đũa nữa.
Còn chưa kịp cho vào bát.
Lục Thiềm đã bưng nguyên đĩa tôm lên.
Gắp hơn nửa đĩa vào bát ta .
“Thích thì ăn nhiều một chút.”
“Hôm khác ta học cách làm .”
“Sau này ngày nào cũng nấu cho nàng ăn.”
Ta sững người .
Đôi đũa dừng giữa không trung.
Câu “quân t.ử tránh xa nhà bếp” dường như chưa từng tồn tại trong thế giới của Lục Thiềm.
Hắn cảm thấy đồ ăn ngon thì nên ăn thêm vài miếng.
Nếu vì cái gọi là quy củ mà để thừa trong đĩa.
Như vậy mới thật sự lãng phí.
“Lãng phí mới là điều đáng xấu hổ.”
…
Nửa tháng sau khi thành thân .
Hầu phu nhân cho người truyền lời.
Bảo chúng ta trở về dùng một bữa cơm đoàn viên.
Sau bữa ăn.
Ta đứng dậy đi tới viện cũ của Lục Thiềm.
Giúp hắn thu dọn vài bộ y phục còn để lại đó.
Từng cành cây ngọn cỏ trong Hầu phủ.
Ta đều vô cùng quen thuộc.
Con đường này cũng đã đi qua không biết bao nhiêu lần .
Chỉ là ngày trước ta sống nhờ người khác.
Còn bây giờ, ta trở về thăm người thân sau khi xuất giá.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Tâm cảnh hoàn toàn khác biệt.
Không ngờ vừa bước qua khúc hành lang.
Đã chạm mặt hai người .
Trang Lam đang khoác tay Lục Thanh Chiêu.
Vừa đi vừa cười nói .
Nhìn thấy ta , nàng ta hơi bất ngờ.
Ánh mắt rơi xuống bộ y phục nam t.ử trong tay ta .
Khóe môi cong lên nửa cười nửa không .
“Khương Cẩm Nhân.”
“Da mặt ngươi thật dày.”
“Quyến rũ Thanh Chiêu ca ca không thành.”
“Lại muốn đi dụ dỗ Lục đại ca sao ?”
“Hay ngươi nghĩ mình là tiên nữ hạ phàm?”
“Không biết Lục đại ca đã thành thân rồi à ?”
“Còn không mau bỏ xuống, kẻo để đại tẩu nhìn thấy.”
“Đến lúc đó đuổi ngươi ra ngoài thì đừng trách.”
Chaporia
Bình Luận (0)