Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ta không nhịn được bật cười .
Vẫn ngu xuẩn như trước .
Ngày trước nàng ta dám ức h.i.ế.p ta .
Chẳng qua vì có người chống lưng.
Lục Thanh Chiêu đứng bên cạnh lạnh lùng trách mắng:
“Khương Cẩm Nhân, nàng vượt quá giới hạn rồi .”
Ta nhớ tới lời Lục Thiềm từng nói .
Hắn nói : “Trưởng tẩu như mẹ .”
“Sau này nếu Thanh Chiêu còn không biết lễ nghĩa như vậy .”
“Nàng cứ việc dạy dỗ lại .”
“Nếu nó không phục, nàng cứ gọi ta .”
“Ta sẽ đ.á.n.h nó.”
Ta đang định dạy dỗ lại .
Thì phía sau đã vang lên một giọng nói quen thuộc.
“Sao mọi người đều đứng ở đây vậy ?”
Lục Thiềm từ phía đại sảnh đi tới, cánh tay hắn tự nhiên vòng qua eo ta .
“Thanh Chiêu, sau này nên khách khí với đại tẩu của đệ một chút.”
“Nếu khiến nàng ấy không vui, đừng trách ta không nể tình.”
Sắc mặt Lục Thanh Chiêu lập tức thay đổi.
Giọng nói khô khốc.
“Đại tẩu gì chứ?”
“Nàng…”
“Huynh và nàng thành thân rồi ? Là chuyện từ khi nào?”
Ta nhìn hắn , khẽ mỉm cười .
“Nhị đệ hồ đồ rồi sao ?”
“Hôm đó tiệc cưới, chẳng phải đệ cũng tới uống rượu mừng hay sao ?”
Hắn đột ngột lùi về sau một bước.
Loạng choạng suýt không đứng vững.
Trang Lam vội vàng đưa tay đỡ hắn .
Vừa chạm vào cánh tay đã bị hắn hất mạnh ra .
Hắn quay sang chất vấn nàng ta .
“Không phải ngươi nói …”
“Không phải ngươi nói chỉ cần ta dỗ dành nàng ấy thì nàng ấy sẽ chịu xuống nước sao ?”
“Không phải ngươi nói nếu không rèn giũa thì nàng ấy sẽ làm mất mặt ta sao ?”
“Vì sao …”
Trang Lam bị đẩy lùi hai bước.
Mặt trắng bệch.
“Ta cũng không biết nàng ta …”
“Không biết nàng ta lại quyến rũ được Lục đại ca.”
“Là Khương Cẩm Nhân lén lút tư thông!”
“Chắc chắn là nàng ta …”
Lục Thanh Chiêu đột nhiên nắm lấy cổ tay ta .
Muốn kéo ta đi .
“Theo ta .”
Lục Thiềm tung một cước.
Đá thẳng vào đầu gối hắn .
Hắn rên lên một tiếng, quỳ xuống đất, buông lỏng tay ta .
“Lục Thanh Chiêu!”
Hầu phu nhân nghe nha hoàn bẩm báo.
Vội vàng chạy tới.
“Lại xảy ra chuyện gì nữa?”
Lục Thanh Chiêu từ dưới đất đứng dậy.
Hai mắt đỏ ngầu.
Lớn tiếng hỏi:
“Mẫu thân !”
“Vì sao Khương Cẩm Nhân lại thành thân với đại ca?”
“Ai cho phép?”
Hầu phu nhân ngẩn người .
Khó hiểu nhìn hắn .
“Ai cho phép?”
“Chính con cho phép đấy!”
“Con cho phép khi nào?”
Ta lên tiếng:
“Lục Thanh Chiêu, chẳng phải chính ngươi nói ta muốn theo ai thì theo sao ?”
Hắn sững sờ.
“Theo ai…”
“Theo…”
Lục Thanh Chiêu lẩm bẩm lặp lại .
Thần sắc từng chút một sụp đổ.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
“Ta nói là… ai cho phép…”
“Ai… cho… phép…”
Cuối cùng hắn cũng hiểu ra .
Trang Lam lấy hết can đảm bước tới.
Đưa tay muốn đỡ hắn .
“Thanh Chiêu ca ca.”
“Nếu đã vậy … muội nguyện ý gả cho huynh .”
Lục Thanh Chiêu lập tức hất tay nàng ta ra .
Trang Lam không đứng vững.
Ngã xuống đất.
“Ta nói muốn cưới ngươi lúc nào?”
Hắn ngẩng đầu nhìn chằm chằm Lục Thiềm.
“Đại ca.”
“Huynh có ân cứu mạng với đệ .”
“Đệ có thể nhường huynh bất cứ thứ gì.”
“Huynh biết rõ Khương Cẩm Nhân là vị hôn thê của đệ , vì sao còn muốn cướp nàng ấy ?”
“Đã có thể nhường tất cả…”
“Vì sao lại là nàng ấy ?”
Lục Thiềm bình thản đáp:
“Thanh Chiêu.”
“Ta quen biết Cẩm Nhân trước đệ .”
Ta sững người .
Cái gì?
“Ngày đó mẫu thân định hôn sự với Khương gia.”
“Chỉ nói hai nhà Lục - Khương kết thân .”
“Chưa từng chỉ rõ là người nào.”
“Không thể vì ta thất lạc mà đệ cho rằng hôn sự ấy nhất định phải thuộc về mình .”
“Huống hồ, nếu đệ thật sự đủ tốt , thì cũng không đến lượt ta phải tranh với đệ .”
Đầu óc ta hoàn toàn rối loạn.
Lục Thiềm quen biết ta từ trước sao ?
Lại còn sớm hơn Lục Thanh Chiêu?
Vì sao ta chẳng có chút ấn tượng nào?
Lục Thanh Chiêu vẫn không cam lòng.
Nhưng Hầu phu nhân đã sa sầm mặt.
Tiến lên tát hắn một cái.
“Đồ hỗn trướng!”
“Năm đó khi ta và mẫu thân Cẩm Nhân định hôn sự.”
“Ta mới chỉ sinh đại ca con.
”
“Lúc ấy còn chưa có con đâu !”
“Nếu không phải đại ca con thất lạc thì chuyện này vốn chẳng tới lượt con!”
Bà phất tay.
“Đưa nó xuống.”
“Bịt miệng lại .”
“Đừng để nó tiếp tục làm mất mặt ở đây nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/khuong-cam-nhan/chuong-9.html.]
Hai bà t.ử lập tức tiến lên.
Một trái một phải giữ c.h.ặ.t Lục Thanh Chiêu.
Hắn vùng vẫy hai cái rồi bị kéo đi .
Trang Lam co rúm ở một góc.
Sợ hãi đến cực điểm.
Hầu phu nhân nhìn nàng ta .
Giọng điệu dịu đi đôi chút.
“A Lam, sau này đừng tới Hầu phủ nữa.”
“Ta sẽ cho người sắp xếp một viện t.ử thích hợp cho con.”
“Con là cô nương chưa xuất giá.”
“Ở mãi bên cạnh Thanh Chiêu không tốt cho thanh danh.”
“Ta làm vậy là vì muốn tốt cho con.”
Môi Trang Lam run rẩy.
Nước mắt rơi lã chã.
“ Nhưng Thanh Chiêu ca ca…”
“Con thích huynh ấy …”
Hầu phu nhân không cho nàng ta cơ hội phản bác.
“Thành thân phải là đôi bên tự nguyện.”
“Ta đối xử với con không tệ.”
“ Nhưng cũng không thể chấp nhận một người chỉ biết gây chuyện làm con dâu mình .”
Trang Lam hoang mang che mặt.
Khóc lóc chạy đi .
…
Rời khỏi Hầu phủ.
Trên xe ngựa, ta hỏi Lục Thiềm rốt cuộc quen biết ta từ khi nào.
Khóe môi hắn cong lên.
“Nương t.ử còn nhớ không ?”
“Năm đó ở đầu phố Biện Châu có một tên trộm lấy cắp túi tiền.”
“Là nàng lên tiếng hô hoán.”
Ký ức lập tức ùa về.
Khi ấy ta còn nhỏ, phụ thân còn sống, mẫu thân cũng còn sống.
Ta ngồi xổm trước quầy bán tò he chọn mẫu.
Khóe mắt bỗng nhìn thấy một bàn tay lén lút thò vào hành lý của người khác.
Chiếc bao hành lý ấy vá chằng vá đụp.
Nhìn là biết người nghèo khổ.
Ta không chút do dự đứng bật dậy.
“Hai tên trộm!”
“Bắt trộm đi !”
Phụ thân ta đứng cách đó không xa.
Nghe thấy liền chạy tới.
Một tay bắt giữ tên trộm.
Rồi trả lại túi tiền.
Người bị mất tiền là một đôi phu thê trung niên.
Quần áo bạc màu.
Mặt đầy phong sương.
Họ nhận lại túi tiền rồi liên tục cảm tạ.
Người nam t.ử không giỏi ăn nói .
Chỉ biết cúi đầu cảm ơn mãi.
Phía sau ông ấy có một thiếu niên cao hơn ta nửa cái đầu.
Làn da ngăm đen vì nắng.
Hắn không nói nhiều.
Chỉ tò mò và cảm kích nhìn ta .
“Chỗ bạc đó…”
“Là dưỡng phụ dưỡng mẫu của ta bán trứng gà suốt ba tháng mới dành dụm được .”
Ta ngẩn người hồi lâu.
Mới bật cười .
“Thì ra là chàng .”
Lục Thiềm đưa tay tới nhẹ nhàng nắm lấy tay ta .
“Cẩm Nhân.”
“Năm đó là nàng tìm thấy ta trước .”
“Xem ra đời này đã định sẵn ta phải thuộc về nàng rồi .”
…
Về sau Lục Thanh Chiêu nhiều lần tìm tới Lục phủ muốn gặp ta .
Lần đầu tiên.
Lục Thiềm không cho người thông báo.
Trực tiếp đóng cửa từ chối tiếp khách.
Lần thứ hai.
Lục Thiềm tự mình ra ngoài.
Không biết đã nói gì.
Chỉ nghe bên ngoài vang lên một tiếng động nặng nề.
Sau đó thấy Lục Thanh Chiêu ôm vai bị đẩy ra ngoài.
Từ đó về sau , mỗi lần hắn tới.
Gia đinh đều trực tiếp giữ hai tay hắn đưa trở lại xe ngựa.
Hầu phu nhân thấy hắn vẫn cố chấp không chịu tỉnh ngộ.
Cuối cùng cũng đành cứng rắn.
Bà tìm Hầu gia xin đổi công vụ cho hắn .
Điều hắn tới Thương Châu thật xa.
Vốn nghĩ cách xa ngàn dặm.
Sớm muộn gì hắn cũng sẽ nghĩ thông.
Không ai ngờ được .
Trang Lam lại lén đi theo.
Không lâu sau .
Thương Châu truyền tin về.
Nói rằng nơi đó xảy ra động đất.
Nhà cửa đổ sập.
Ngày hôm ấy không biết vì lý do gì.
Trang Lam và Lục Thanh Chiêu cãi nhau trong phòng.
Trong lúc xô đẩy.
Cả bức tường bất ngờ sập xuống.
Hai người đều bị chôn vùi bên dưới .
Trang Lam gãy một chân.
Lục Thanh Chiêu còn nặng hơn.
Hai chân đều không giữ được .
Ngày nhận được thư báo tin.
Hầu phu nhân ngồi một mình trong Phật đường suốt nửa đêm.
Lúc bước ra .
Hai mắt bà đỏ hoe.
Chỉ nói một câu:
“Tự làm tự chịu.”
Dẫu vậy , dù sao vẫn là nhi t.ử mình sinh ra .
Bà khóc rất nhiều lần .
Đích thân đi tìm hắn muốn đón hắn trở về.
Bảo hắn về nhà sống cho tốt .
Hầu phủ nuôi nổi hắn .
Sẽ không để hắn chịu khổ.
Nhưng Lục Thanh Chiêu không trở về.
Hắn chỉ nói :
“Không cần đâu , bộ dạng chật vật thế này .”
“Con không muốn nàng nhìn thấy.”
“Tất cả những chuyện hôm nay…đều là do con tự chuốc lấy.”
“Tự phụ.”
“Ngông cuồng.”
“Tất cả…đều là báo ứng.”
Hết.
Chaporia
Bình Luận (0)