GIỚI THIỆU:
Ta tá túc ở Hầu phủ đã ba năm, Lục Thanh Chiêu đối với ta , thành kiến rất sâu.
Chê ta không hiểu lễ nghĩa, ít nói ít lời.
Để tránh mặt ta , hắn dứt khoát dọn sang biệt viện ở.
Gần đây nghe nói hắn nhận một sai sự khó nhằn, bận đến chân không chạm đất.
Ta tìm hắn ba lần , đều không thể gặp mặt.
Đành nhờ người chuyển lời cho hắn :
Vị đại ca thất lạc từ thuở nhỏ của hắn , đã tìm được rồi .
Dù sao hắn cũng vô ý với ta , trái lại Hầu phu nhân lại có ý tác hợp ta với vị đại công t.ử kia .
Tên tiểu tư trở về truyền lời bẩm sinh nói lắp, lắp ba lắp bắp mà truyền đạt:
“Công... công t.ử nói ... tùy... tùy ai...”
Tùy ta ?
Vậy thì tùy ta vậy .
Mãi đến sau khi bái đường thành thân .
Lục Thanh Chiêu theo mẫu thân tới gặp tân tẩu tẩu.
Vừa đẩy cửa nhìn vào , sắc mặt hắn chợt biến đổi:
“Ai cho phép?”
“Vì sao nàng lại thành đại tẩu của ta ?”
01
Người tới truyền lời là Mặc Sinh bên cạnh Lục Thanh Chiêu.
Hắn bẩm sinh nói lắp, ngày thường chỉ làm những việc như mài mực, đưa b.út, những việc không cần mở miệng.
Hắn và Mặc Hương là một đôi huynh đệ song sinh.
Mặc Hương lanh lợi, thường theo Lục Thanh Chiêu ra ngoài.
Mặc Sinh vụng lời, nên ở lại trong phủ.
Nghĩ đến việc Lục Thanh Chiêu lại dẫn Mặc Hương ra ngoài làm việc rồi .
Gần đây bận đến chân không chạm đất, chỉ có thể gọi Mặc Sinh tới truyền lời.
Mặc Sinh hé miệng, khó nhọc nặn ra một chữ:
“Công... công t.ử nói ... ai...”
Hắn cuống đến mức mặt đỏ bừng, trên trán rịn đầy mồ hôi.
Ta không nghe hắn nói tiếp nữa.
“Ta hiểu rồi .”
“Mặc Sinh, ngươi về đi .”
Hắn ngẩn người một chút, chần chừ gật đầu rồi xoay người rời đi .
Trước lúc đi còn ngoái đầu nhìn ta một cái, dường như rất cảm động vì ta không chê hắn nói lắp.
Đúng là ta hỏi thừa rồi .
Lục Thanh Chiêu từ trước đến nay vốn không thích ta .
Chuyện này ta đã hiểu từ rất sớm.
Ba năm trước , hắn đột nhiên biết mình còn có một vị hôn thê, bị ép phải tới đón ta .
Khi ấy ta đang lo hậu sự cho mẫu thân .
Phụ thân năm xưa t.ử trận nơi sa trường.
Ngày tin dữ truyền về, mẫu thân đổ bệnh nặng một trận, từ đó thân thể ngày một suy yếu.
Đại phu nói là uất kết thành bệnh, t.h.u.ố.c thang vô hiệu.
Trước lúc lâm chung, người gửi một phong thư tới Vĩnh An Hầu phủ, nắm tay ta , hơi thở mong manh:
“Con và Lục Thanh Chiêu của Vĩnh An Hầu phủ, từ nhỏ đã có hôn ước.”
Ta chưa từng nghe người nhắc tới chuyện này .
Năm đó lúc còn trẻ, mẫu thân và Hầu phu nhân là khuê trung mật hữu, tình như tỷ muội , nên mới định ra hôn sự này .
Những năm gần đây gia cảnh sa sút, mẫu thân chưa từng nghĩ tới chuyện trèo cao, chỉ là đến bước đường này , người không yên lòng về ta .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/cam-nhan-iehz/1.html.]
“Đến Hầu phủ, sẽ có người chăm sóc con...”
“Như vậy , mẫu thân cũng an tâm rồi .”
Lúc Lục Thanh Chiêu tới đón
ta
,
hắn
còn giúp lo liệu tang sự cho mẫu
thân
.
Hắn tuy ít nói , nhưng lễ nghĩa chu toàn , nên quỳ thì quỳ, nên bái thì bái, không thiếu một điều.
Khi ấy trong lòng ta vô cùng ấm áp.
Nghĩ rằng, người này đúng là ngoài lạnh trong nóng.
Rời Biện Châu, trước lúc lên xe ngựa, ta còn cố ý vòng tới đầu phố mua bánh của tiệm lâu đời ấy , gói bằng giấy dầu cẩn thận rồi đưa cho hắn ăn dọc đường.
Hắn nhận lấy, mở ra nhìn một cái, lập tức hơi nhíu mày.
Tùy ý gấp lại giấy dầu, đưa cho Mặc Hương phía sau .
“Thứ thức ăn thô sơ thế này , sẽ chẳng có ai thích đâu .”
Xe ngựa một đường đi về phía nam.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Đến Hầu phủ rồi ta mới biết , điểm tâm bánh trái trong phủ, món nào cũng tinh xảo đến khó tin.
Bánh phù dung đặt trong đĩa thanh từ.
Bánh quế đựng trong hộp vẽ vàng.
Ngay cả nước pha trà cũng là tuyết đọng trên núi ngoài thành được chở về.
Gói bánh ta mang theo, sau đó chẳng biết đã bị vứt ở đâu .
Có lẽ thật sự chẳng ai thích.
Lục Thanh Chiêu là cận thần được Hoàng thượng trọng dụng.
Làm việc gọn gàng, quan lộ hanh thông, trong kinh ai mà không khen một câu thiếu niên anh tài.
Cố tình lại có thêm một vị hôn thê như ta .
Tin tức truyền ra ngoài, lập tức trở thành câu chuyện trà dư t.ửu hậu.
Ai cũng nói đáng tiếc, một đóa hoa tươi lại cắm trên bãi phân trâu.
Ta nghe thấy, cũng coi như không nghe thấy.
Phân trâu thì phân trâu vậy .
Dù sao cũng là sự thật.
02
Mới tới kinh thành, ta hoàn toàn không hiểu quy củ nơi đây.
Lần đầu tham dự yến tiệc đã làm trò cười .
Giữa tiệc dâng lên một chén hoa trà , cả sảnh quý nữ đều nâng lên súc miệng, chỉ mình ta không biết , ực một cái nuốt xuống.
Ta còn chép miệng, giơ chén nói với nha hoàn :
“Rót thêm một chén nữa.”
Cả sảnh im lặng trong khoảnh khắc.
Ngay sau đó bốn phía vang lên tiếng cười khúc khích khe khẽ.
Những vị quý nữ ấy lấy quạt tròn che mặt, nhưng từng đôi mắt lại nhìn ra từ phía sau quạt, mang theo sự dò xét và khinh miệt không hề che giấu.
Lục Thanh Chiêu đứng cách đó không xa.
Sắc mặt hắn âm trầm như sắp nhỏ mực xuống đất, lúc bước tới, cả người đều toát ra khí lạnh.
“Ngày trước ở nhà, chẳng lẽ cô chưa từng học quy củ sao ?”
Nhất thời ta không biết phải trả lời thế nào, muốn nói rằng Biện Châu không có những quy củ ấy .
Những buổi yến tiệc ở đó, chưa từng câu nệ chuyện súc miệng, rửa tay gì cả, muốn chơi thì chơi, muốn náo thì náo.
Nhưng đối diện với ánh mắt trách cứ ấy , ta lại vô thức cúi đầu nhận lỗi .
Lục Thanh Chiêu rũ mắt nhìn ta một lúc, giọng điệu càng lạnh hơn vài phần:
“Bộ dạng như thế này , sau này làm sao chống đỡ Hầu phủ? Làm sao tiếp khách giao thiệp? Làm sao làm chủ mẫu?”
Bốn phía lại yên tĩnh.
Những vị quý nữ ấy thu lại ý cười , lặng lẽ hiếu kỳ nhìn cảnh tượng trước mắt.
Trở về rồi , ta lén lau nước mắt.
Không dám để ai nghe thấy, chỉ vùi mặt vào gối, nghẹn ngào khóc một lúc.
Khóc xong, rửa mặt, rồi đi tìm Hầu phu nhân, xin người phái một ma ma tới dạy quy củ cho ta .
Chaporia
Bình Luận (0)