CẨM NHÂN/Chương 2: 2C. 2: 2
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Hầu phu nhân thở dài một tiếng, đồng ý.

 

Vị ma ma ấy họ Chu, năm xưa từ trong cung xuất cung, quy củ cực nghiêm, nhưng cũng rất có kiên nhẫn.

 

Tư chất của ta không tính là tốt .

 

Nhưng lại chịu khó.

 

Từng thứ một đều học, luyện đến đêm khuya cũng không chịu nghỉ.

 

Chu ma ma khen ta tiến bộ thần tốc, nói chưa từng thấy cô nương nào chăm chỉ đến vậy .

 

Nhưng dường như Lục Thanh Chiêu lại càng ghét ta hơn.

 

Có vài lần trong sân vô tình gặp hắn , hắn nhìn cũng chẳng nhìn ta lấy một cái, trực tiếp đi thẳng qua.

 

Không bao lâu sau , hắn thu dọn đồ đạc chuyển tới biệt viện.

 

Hầu phu nhân bị kẹt ở giữa, khó xử vô cùng, nghĩ đủ mọi cách để chúng ta có thêm thời gian bên nhau .

 

Đổi mùa rồi , bảo ta mang y phục, đồ ăn qua cho hắn .

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Lễ tết năm mới, gọi hắn trở về dùng bữa.

 

Mười lần thì có bảy tám lần , ta không gặp được người .

 

Mặc Hương luôn cung kính chắn ngoài cửa:

 

“Công t.ử đang bận, cô nương mời về.”

 

Để lại đồ rồi , ta xoay người rời đi .

 

Đi tới đi lui như một chân sai vặt không cần lộ mặt trong Hầu phủ.

 

Có một lần , Mặc Hương đuổi theo, đưa cho ta một xấp thiếp chữ.

 

“Công t.ử nói rồi , chữ của cô nương cũng phải luyện thêm.”

 

Đó là nét chữ của Lục Thanh Chiêu, từng nét từng nét ngay ngắn viết trên giấy Tuyên.

 

Ta mỗi ngày đều chăm chỉ tập theo, viết đến cổ tay đau nhức, đầu ngón tay mài ra một lớp chai mỏng.

 

Không dám qua loa lấy một nét, một chữ phải viết đi viết lại hàng trăm lần .

 

Viết đầy một xấp thật dày rồi đem đưa cho hắn .

 

Mấy ngày sau , Mặc Hương quay lại , trong tay lại có thêm vài tờ thiếp chữ mới.

 

“Công t.ử nói , vẫn chưa đủ.”

 

Ta nhận lấy xấp thiếp chữ, đứng sững rất lâu.

 

Vẫn chưa đủ...

 

Dường như con người ta , từ đầu đến chân, chỗ nào cũng không đủ.

 

03

 

Hầu phu nhân nghe xong lời truyền lại của Mặc Sinh, hồi lâu không nói .

 

Cuối cùng khẽ thở dài:

 

“Xem ra con và Thanh Chiêu, quả thực vô duyên.”

 

Bà đặt chén trà xuống, bất đắc dĩ nói :

 

“Đứa nhỏ ấy từ bé đã lãnh đạm. Thích gì, không thích gì, chưa từng để ai nhìn ra . Trong mắt nó, dường như chuyện gì cũng không quan trọng, chẳng có gì lọt được vào lòng. Tính tình như vậy , sau này ai mà đoán nổi tâm tư của nó?”

 

Nói rồi lại lắc đầu cười một tiếng, chẳng rõ là cười chính mình hay cười nhi t.ử.

 

“Ta với Hầu gia, sao lại sinh ra một cái hồ lô kín miệng như thế chứ.”

 

Ta chỉ cúi đầu nghe , không biết nên nói gì.

 

“Thôi thôi.”

 

Hầu phu nhân bỗng ngồi thẳng người dậy, đổi giọng, vỗ nhẹ lên tay ta .

 

“Dù sao A Diêm của ta cũng đã trở về rồi . Năm đó ta và mẫu thân con định ra hôn sự này , cũng đâu nói rõ, nhất định phải là đứa nào.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/cam-nhan-iehz/2.

html.]

 

“Vậy thì định cho A Diêm đi , ta đã hỏi nó rồi , nó cũng bằng lòng.”

 

Lục Diêm lớn hơn Lục Thanh Chiêu ba tuổi.

 

Chuyện hắn thất lạc, sau khi ta tới Hầu phủ cũng nghe người ta kể lẻ tẻ đôi phần.

 

Năm ấy tiết Thượng Nguyên, Lục Thanh Chiêu còn nhỏ, nhất quyết đòi ra phố mua đèn hoa.

 

Lục Diêm liền dắt hắn chen vào biển người đông đúc.

 

Nào ngờ từ sớm đã có bọn buôn người nhắm vào tiểu công t.ử nhà họ Lục, nhân lúc hỗn loạn mà ra tay.

 

Vốn là muốn bắt Lục Thanh Chiêu.

 

Nhưng Lục Diêm liều mạng che chở đệ đệ , sống c.h.ế.t không chịu buông tay.

 

Nhân lúc bọn buôn người sơ hở, hắn đẩy mạnh Lục Thanh Chiêu ra khỏi đám đông, hét lớn một tiếng bảo mau chạy, còn bản thân lại bị đôi bàn tay đen đúa kia tóm lấy, kéo vào trong ngõ.

 

Năm ấy hắn mới bảy tuổi.

 

Đã biết thay người khác chắn tai họa.

 

Sau đó hắn tìm cơ hội bỏ trốn, nhảy khỏi xe ngựa, đập đầu vào đá rồi ngất đi .

 

Tỉnh lại thì không còn nhớ gì nữa.

 

Quên mất mình là ai, quên mất nhà ở nơi nào.

 

May mắn được một hộ nông gia cưu mang.

 

Gia đình ấy đối đãi với hắn rất tốt , tuy không giàu có nhưng vẫn tằn tiện dành dụm cho hắn ăn học.

 

Hắn cũng không phụ kỳ vọng, một đường khổ học, cuối cùng trở thành Tân khoa Trạng nguyên năm nay.

 

Ngày điện thí, đích thân Thiên t.ử phê b.út, văn võ cả triều đều tán thưởng tài năng của hắn .

 

Mấy ngày trước Hầu gia vào triều, vô tình nhìn thấy sau tai vị Tân khoa Trạng nguyên có một nốt ruồi son.

 

Tim ông bỗng đập mạnh, tiến lên hỏi chuyện.

 

Hỏi tên họ, quê quán, tuổi tác, lai lịch, chuyện nào chuyện nấy đều khớp cả.

 

Trở về phủ lại điều tra hồi lâu, cuối cùng mới xác nhận, vị Tân khoa Trạng nguyên ấy chính là trưởng t.ử thất lạc mười ba năm của mình .

 

Dưỡng phụ dưỡng mẫu của Lục Diêm đều đã qua đời.

 

Hắn một thân một mình , sống trong phủ họ Lục ở ngõ Đông Nam, ngày tháng thanh đạm giản dị.

 

Hầu phu nhân biết được , khóc hết trận này đến trận khác, trong đêm sai người dọn dẹp sân viện, ngàn dặn vạn dò, nhất định phải bảo hắn trở về ở vài ngày.

 

“Dù sao cũng là huyết mạch của Hầu phủ, sao có thể để một mình cô quạnh ở bên ngoài.”

 

Lục Diêm đáp ứng.

 

04

 

Ta vốn cho rằng Hầu phu nhân cứng rắn nhét cho hắn một vị hôn thê, hắn nhất định sẽ không chịu.

 

Không ngờ hắn lại đồng ý.

 

Con người Lục Diêm này , tính tình hoàn toàn không giống Lục Thanh Chiêu.

 

Tuy là người đọc sách đàng hoàng, Tân khoa Trạng nguyên đối đáp trôi chảy trong điện thí, nhưng ngoài đời lại chẳng câu nệ, dã sử thoại bản thứ gì cũng đọc , lúc trò chuyện với ta về những tạp thư ấy , thậm chí còn hăng hái hơn cả ta .

 

Ta kể một chuyện, hắn có thể tiếp ba chuyện.

 

Dẫn kinh viện điển, nói đến mức mặt mày rạng rỡ.

 

Ngay cả khẩu vị ăn uống cũng hợp nhau .

 

Hắn nếm thử món ăn vặt Biện Châu do ta làm , lại khen không ngớt miệng, nói đây mới là mỹ vị nhân gian.

 

Có lần ta vô tình nhắc tới lúc nhỏ ở Biện Châu từng ăn một lần mứt mơ chua, chua đến mức chân răng mềm nhũn, nhưng dư vị lại vô cùng khó quên.

 

Người nói vô tâm, hắn lại ghi nhớ trong lòng.

 

Chẳng biết tìm đâu được một sọt mơ dại trên núi ngoài thành, quả nhỏ vỏ xanh, chua đến mức chỉ ngửi thôi cũng phải nhíu mày.

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...