Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Hắn xắn tay áo, tự mình ngồi xổm trong bếp nấu suốt nửa ngày.
Mu bàn tay bị nước đường nóng b.ắ.n lên nổi hai cái bỏng nước.
Cuối cùng mới bưng ra một hũ mứt mơ màu hổ phách.
Ta nếm thử một miếng, chua đến mức chân mày nhíu c.h.ặ.t thành một cục.
Nhưng trong lòng, chẳng hiểu sao lại dâng lên một tia ngọt ngào.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
...
05
Bên phía Hầu gia đã lên tiếng, bảo Lục Thanh Chiêu trở về dùng một bữa cơm.
Dù sao đại ca của hắn cũng đã tìm được , người một nhà phải đoàn tụ.
Lục Thanh Chiêu rất vui.
Trong bữa tiệc nhìn thấy Lục Diêm, hiếm khi hắn lộ ra vài phần thân thiết.
Lúc ấy ta mới biết , hắn đã từng nhắc đến vị Tân khoa Trạng nguyên này từ trước .
Nói hắn học thức uyên bác, phong cốt tự thành, lời nào lời nấy đều đầy vẻ tôn sùng.
Thì ra hắn cũng biết khen người .
Sau bữa cơm, hai người lại trò chuyện rất lâu.
Trà thay tới hai lượt, trong phòng đèn nến sáng trưng, tiếng cười nói không dứt.
Tan tiệc, ta mang trà tiêu thực tới cho Lục Diêm.
Đi ngang qua khúc ngoặt dưới hành lang, vô tình nghe thấy Lục Thanh Chiêu đang nói chuyện với Mặc Hương.
“A Lam thân thể yếu, ngươi chọn ít d.ư.ợ.c liệu thượng hạng mang qua cho nàng ấy .”
“Còn Khương Cẩm Nhân...”
Hắn dừng lại một chút.
Ta cũng dừng bước.
“Nàng khỏe như một con trâu, khỏi cần.”
Gió lùa qua hành lang, đèn l.ồ.ng khẽ đung đưa.
Dường như Mặc Hương đã đáp một tiếng.
Lục Thanh Chiêu lại nói , trong giọng mang theo vài phần bất mãn:
“Năm đó nếu không phải nàng ta nổi tính khí, cũng chẳng đến nỗi khiến A Lam rơi xuống nước, mất hết thể diện.”
Ta bưng chén trà tiêu thực, đứng trong bóng tối, nhất thời hoảng hốt.
06
A Lam...
Là Trang Lam sao ?
Nàng ta giống ta , cũng là cô nhi.
Chỉ là nàng ta thể diện hơn ta , là biểu tiểu thư của Hầu phủ, có danh phận đàng hoàng, vào phủ muộn hơn ta một thời gian.
Sau khi biết ta và Lục Thanh Chiêu có hôn ước, nàng ta không tránh không nhường, trái lại còn chủ động sáp tới trước mặt hắn .
Trang Lam học quy củ rất tốt , lễ nghi chu toàn , cười không hở răng, đi không lay váy.
Lục Thanh Chiêu thường xuyên lấy nàng ta ra so với ta .
So một lần , ta lại thấp đi một đoạn.
Hôm ấy Lục Thanh Chiêu không có trong phủ.
Ta nấu d.ư.ợ.c thiện mang tới thư phòng của hắn , định đặt xuống rồi đi .
Không hiểu sao Trang Lam cũng ở đó.
Ngay trước mặt ta , nàng ta bưng bát d.ư.ợ.c thiện lên, hắt thẳng lên trang sách của Lục Thanh Chiêu.
Mực loang ra , bẩn mất một mảng.
Ta còn chưa kịp nói gì, nàng ta đã cười , dịu giọng nói :
“Tỷ tỷ đừng sợ, đợi Thanh Chiêu ca ca trở về, muội sẽ không nói là tỷ làm đâu .”
Đầu óc nàng ta chắc có bệnh.
Vốn dĩ đã chẳng phải ta làm .
Nhưng
đến khi Lục Thanh Chiêu trở về, Trang Lam
đã
đổi sang một bộ mặt khác.
Đứng trước cửa thư phòng với vành mắt đỏ hoe, cướp lời trước , nói rằng ta không dung nổi nàng ta ở Hầu phủ, cố ý hắt t.h.u.ố.c thiện để vu oan cho nàng ta .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/cam-nhan-iehz/3.html.]
Lục Thanh Chiêu tin.
Hắn nổi trận lôi đình, ngay trước mặt đám hạ nhân mà quát mắng ta :
“Ngươi cũng là người ăn nhờ ở đậu, lấy tư cách gì chiếm đất làm vua?”
Nhất thời m.á.u nóng dồn lên đầu, mọi quy củ lễ nghi đều bị ta quên sạch.
Ta kéo Trang Lam từ trong phòng đ.á.n.h ra tận sân.
Miệng nàng ta còn chẳng sạch sẽ, câu nào câu nấy đều đ.â.m thẳng vào tim ta .
Ta tức đến cực điểm, túm tóc nàng ta , kéo một mạch tới bên hồ trong hoa viên rồi ném xuống.
Sau khi Lục Thanh Chiêu sai người cứu nàng ta lên, hắn phạt ta quỳ từ đường.
Ta cúi đầu nhìn cái bồ đoàn kia một cái, nhấc chân đá văng.
“Ai thích quỳ thì quỳ.”
Nói xong quay người bỏ đi .
Từ sau chuyện ấy , Trang Lam cứ luôn chỗ này khó chịu, chỗ kia không khỏe.
Mời thầy bốc t.h.u.ố.c, canh thang chưa từng ngừng.
Ánh mắt Lục Thanh Chiêu nhìn ta lại lạnh thêm vài phần.
Sau ngày đó, hắn không nói với ta thêm một câu nào nữa.
Ngược lại Mặc Hương lại tới, cúi đầu, cẩn thận dè dặt nói :
“Công t.ử nói ... nếu cô nương còn muốn tiếp tục làm vị hôn thê của ngài ấy , thì phải giữ quy củ của ngài ấy . Quỳ bốn canh giờ, nếu không muốn quỳ, vậy thì... hủy hôn, trở về Biện Châu đi .”
05
Trong lòng ta vừa đắng vừa chát, cổ họng cũng chát đến nghẹn lại , chẳng nói được lời nào.
Trở về Biện Châu sao ?
Nơi ấy đã không còn người thân nữa rồi .
Cỏ trên mộ phụ mẫu, e là lại cao thêm một đoạn.
Cửa nhà cũ đã khóa, sân viện đã trống, đến cả con mèo hoang nhà bên thường tới xin ăn cũng chẳng biết đã đi đâu .
Ta trở về đó làm gì?
Đối diện bốn bức tường, nghe gió thổi mái ngói kêu sao ?
Hầu phủ tuy không phải nhà của ta , nhưng ít nhất còn có canh nóng cơm nóng, có tiếng người cười nói , có dáng vẻ của một mái nhà.
Hầu phu nhân và Hầu gia đối đãi với ta không tệ, lúc Chu ma ma dạy ta quy củ, thỉnh thoảng cũng sẽ dúi cho ta một đĩa điểm tâm.
Vì vậy ta quỳ.
Bồ đoàn bị rút đi , dưới gối là gạch xanh lạnh cứng.
Từ đường âm u tĩnh lặng.
Đầu gối từ đau đến tê dại, từ tê dại đến không còn cảm giác.
Bốn canh giờ, ta đếm từng giọt đồng hồ nước, từng giọt từng giọt, cứ thế chịu đựng qua.
08
Viện của Lục Diêm ở sát bên viện Lục Thanh Chiêu.
Ta cố ý đứng dưới hành lang chờ một lát, đoán chừng bên kia không còn động tĩnh, mới bưng trà tiêu thực đi qua.
Nào ngờ vừa rẽ qua cửa nguyệt, đã thấy dưới hành lang có một người đang đứng .
Lục Thanh Chiêu vẫn chưa rời đi , đang tựa vào cột hóng gió.
Bóng nến mờ mờ, chiếu lên đôi mày ánh mắt hắn ôn nhuận, thanh tuấn như tranh.
Bước chân ta khựng lại , đành cứng đầu định lặng lẽ đi qua.
“Đứng lại .”
Hắn gọi ta .
Ta dừng lại , chờ hắn mở lời.
“Quy củ đều học đi đâu rồi ? Gặp người , ngay cả chào hỏi cũng không biết sao ?”
Mặc Hương đứng sau hắn , liều mạng nháy mắt với ta , cuống đến mức trán cũng rịn mồ hôi.
Ta mím môi, thấp giọng nói :
“Nhị công t.ử an.”
Hắn ừ một tiếng, nghe không ra vui giận.
Chaporia
Bình Luận (0)