Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Đang định đi , Lục Thanh Chiêu lại mở miệng, giọng lạnh đến khiến người ta run lên.
“Nghe nói ngươi không cho A Lam vào viện ngươi hái tỳ bà?”
“Ta lại không biết , cây tỳ bà ấy , từ khi nào đã thành của ngươi rồi .”
Ta sững người , nhất thời câm lặng.
Trong sân cũ ở Biện Châu, cũng từng có một cây tỳ bà.
Là phụ thân tự tay trồng khi ta còn nhỏ, mỗi năm đầu hạ đều kết đầy quả vàng óng, mẫu thân nấu thành cao tỳ bà, ngọt thanh, có thể trị ho.
Khoảng thời gian mới tới Hầu phủ, ta nhớ nhà đến lợi hại, ban đêm trằn trọc không ngủ được , khóc đến hai mắt sưng đỏ, vẻ mặt thê lương.
Lục Thanh Chiêu chẳng biết tìm đâu ra một cây tỳ bà, tự tay trồng trong viện của ta .
Trong lòng ta cảm động.
Mỗi lần mở cửa sổ, đều sẽ nhìn cây ấy thêm vài lần .
Mùa xuân nhìn nó nhú chồi non, mùa hạ nhìn nó kết quả.
Ba năm rồi , nó kết quả ba lần , ta cũng ở Hầu phủ ba năm.
Trong ba năm ấy , ta đã dành cho hắn thêm thật nhiều kiên nhẫn.
Luôn cảm thấy một người biết thay người khác trồng cây, lòng dạ hẳn sẽ không quá cứng rắn.
Là ta tự mình nghĩ nhiều rồi .
09
“A Lam ho đêm không dứt, ho cả đêm không ngủ được .”
Giọng Lục Thanh Chiêu kéo ta trở lại , mang theo vài phần thiếu kiên nhẫn.
“Nàng ấy chẳng qua chỉ muốn hái mấy quả tỳ bà làm t.h.u.ố.c, ngươi lại hẹp hòi đến vậy sao ?”
“Khương Cẩm Nhân, cây tỳ bà là ta trồng. Ngươi còn chưa gả vào Hầu phủ, đã cảm thấy thứ gì cũng là của mình rồi ư?”
Ta không lên tiếng.
Hắn nói có lý.
Viện ta đang ở hiện giờ là của Hầu phủ, đồ dùng là của Hầu phủ, ngay cả bộ y phục trên người này cũng là của Hầu phủ.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Cây tỳ bà ấy , hắn trồng trong viện ta , đã khi nào nói là tặng cho ta đâu ?
Là ta nghĩ sai rồi .
Từ đầu đến cuối, đều là ta tự mình đơn phương tình nguyện.
“Ta biết rồi .”
Ta bưng trà tiêu thực, đi lướt qua bên cạnh hắn .
Gió lùa vào vạt áo, trong lòng sinh lạnh.
Sau lưng truyền tới tiếng Mặc Hương nho nhỏ:
“Công t.ử, Khương cô nương hình như không vui rồi . Ngài... hay là dỗ dành...”
“Là nàng ta quá hẹp hòi thôi.”
“A Lam chẳng qua chỉ hái mấy quả tỳ bà.”
Mặc Hương im lặng một lát, lại nói :
“ Nhưng Khương tiểu thư đi nhầm đường rồi , đó là viện của đại công t.ử...”
“Mặc nàng ta .”
“Đi nhầm rồi , tự nàng ta sẽ quay lại .”
10
Trang Lam nào chỉ hái vài quả tỳ bà.
Nàng ta dẫn người tới, rìu cưa cùng dùng, c.h.ặ.t một cây tỳ bà đang yên đang lành đến tan tác.
Cành cây nằm ngổn ngang đầy đất, quả xanh bị giẫm nát trong bùn, nước quả b.ắ.n tung tóe, khắp nơi bừa bộn.
Nàng ta đứng giữa đống tàn tích ấy , lấy khăn che khóe miệng, chê quả chua, dường như cũng chê ta chua.
“Khương Cẩm Nhân, ta chẳng qua ho vài tiếng, Thanh Chiêu ca ca đã đau lòng không chịu nổi.”
“Hắn nói rồi , cây tỳ bà này , từ nay về sau thuộc về ta .”
Ta nhìn đầy đất cành gãy, không nói gì, xoay người rời đi .
“Ngươi
muốn
thì cứ lấy.
”
Nàng ta theo lên, đi thẳng vào phòng ta , nghiêng người nằm xuống giường, nói muốn nghỉ ngơi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/cam-nhan-iehz/4.html.]
“Ta không hoan nghênh ngươi.”
“Ngươi ra ngoài.”
Trang Lam không giận, ngược lại còn cười :
“Ta không ra .”
“Ta thích viện này của ngươi. Hay là... chúng ta đổi đi ?”
“Không đổi.”
“Vậy phải làm sao đây?”
Nàng ta chống cằm, chậm rãi nói .
“Ta đã nói với Thanh Chiêu ca ca rồi , cây tỳ bà ở chỗ ngươi, ta hái không tiện.”
“Hắn nói ... sau này cứ để ta ở Hải Đường Uyển này .”
Trang Lam ngẩng mắt nhìn ta , đáy mắt cười đắc ý.
“Cho nên, ngươi vẫn nên mau ch.óng dọn qua đó đi .”
Ta siết c.h.ặ.t t.a.y, móng tay bấm vào lòng bàn tay.
Nàng ta không bỏ qua cho ta , ánh mắt vừa chuyển, rơi xuống cây trâm trên tóc ta .
Nhân lúc ta không phòng bị , nàng ta vươn tay rút xuống, tỉ mỉ quan sát.
“Khương Cẩm Nhân, chính là cây trâm này sao ?”
“Lễ sinh thần Thanh Chiêu ca ca tặng ngươi?”
“Nếu ta nói cho ngươi biết , đây chẳng qua chỉ là đồ tặng kèm lúc Thanh Chiêu ca ca đi dạo phố mua đồ với ta , ngươi có khóc không ?”
Đồ tặng kèm...
Năm ngoái sinh thần ta , ta đợi suốt cả ngày, chờ lễ sinh thần hắn tặng ta .
Nhưng hắn cùng Trang Lam đi dạo phố cả ngày, đến đêm mới trở về, đưa cho ta cây trâm này .
Hắn nói , Trang Lam chọn, nàng ấy thích, nghĩ rằng ta cũng sẽ thích.
Ta đầy lòng vui mừng nhận lấy, cài trên đầu, vui vẻ suốt nhiều ngày.
Tưởng rằng hắn đưa Trang Lam ra ngoài là để thay ta chọn một phần lễ vật hợp ý.
Hóa ra chẳng qua chỉ là đồ mua kèm thuận tay.
Sau lần Mặc Sinh tới truyền lời, ta đã cất riêng cây trâm ấy ra , cùng với những đồ cũ hắn từng tặng ta , nhờ người mang trả lại .
Chỉ là biệt viện không có ai, nha hoàn lại nguyên xi mang về.
Ta đành đem chúng trả về viện cũ của hắn .
Lúc này cây trâm Trang Lam cầm trong tay, không phải cây trâm kia .
Đó là di vật mẫu thân để lại cho ta .
11
“Trả cho ta , đây không phải cây hắn tặng!”
Ta vươn tay giật lấy.
Nàng ta nghiêng người tránh, chân lại ngáng một cái.
Cả người ta ngã nhào ra ngoài, đầu gối đập mạnh xuống gạch xanh, đau đến trước mắt tối sầm, nước mắt lập tức trào ra .
Ta nằm rạp dưới đất, không ngừng hít khí lạnh.
Trong đầu bỗng nhớ tới chuyện hôm qua.
Hôm qua ta đi đưa trà tiêu thực cho Lục Diêm, hắn uống cạn một hơi rồi nhìn thấy trong mắt ta có tâm sự.
Hắn đưa tay ra , nhẹ nhàng kéo khóe miệng ta lên.
“Khương cô nương, ta có đủ bản lĩnh bảo hộ nàng một đời bình an.”
“Cho nên nàng hoàn toàn có thể không vui thì làm ầm lên, không thoải mái thì nói ra .”
“Chuyện lớn bằng trời, có ta chống đỡ. Huống chi nàng là một cô nương tốt , cũng đâu biết g.i.ế.c người phóng hỏa.”
Ta ngẩn ra , chưa kịp phản ứng.
Hắn lại nói :
“Thanh Chiêu có mắt không tròng, còn ta xưa nay mắt sáng biết nhìn bảo vật.”
“Nàng không cần tự coi nhẹ mình . Trong mắt ta , nàng chính là tốt nhất.”
Câu nói ấy quanh quẩn trong lòng ta suốt một đêm, lúc này bỗng trào lên, nóng đến hốc mắt ta cay xè.
Chaporia
Bình Luận (0)