Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ta chống tay xuống đất đứng dậy, đầu gối đau đến run rẩy, nhưng lá gan bỗng nhiên lại lớn hơn.
Ta túm tóc Trang Lam, kéo nàng ta ngã xuống đất, xoay người cưỡi lên người nàng ta , tát mạnh một cái.
Một tiếng vang thanh thúy.
Nha hoàn hai bên ngẩn ra , ngay sau đó cũng lao vào cấu xé lẫn nhau .
Trong phòng, tiếng hét ch.ói tai, tiếng sứ vỡ, tiếng bàn ghế đổ lẫn vào nhau , loạn thành một nồi cháo.
Ngay giữa căn phòng bừa bộn ấy , trước cửa bỗng vang lên tiếng quát lạnh của Lục Thanh Chiêu.
“Khương Cẩm Nhân, ngươi làm loạn đủ chưa !”
15
Một bàn tay đột nhiên túm lấy cánh tay ta , kéo ta về phía sau .
Ta lảo đảo, thân mình nghiêng sang một bên.
Trang Lam vừa khéo nhân cơ hội đứng dậy, cây trâm trong tay giơ lên.
Rạch qua cổ tay ta .
Một cơn đau nhói.
Máu lập tức trào ra , theo xương cổ tay chảy xuống.
Lục Thanh Chiêu sững tại chỗ, giọng khàn lại : “Ta không cố ý.”
Trang Lam nhanh tay nhanh mắt, ném cây trâm kia xuống đất, hai tay ôm lấy n.g.ự.c, cả người co vào lòng Lục Thanh Chiêu.
Nàng ta sắc mặt trắng bệch, môi tím tái, hơi thở mong manh mở miệng.
“Thanh Chiêu ca ca... muội chỉ muốn hái vài quả tỳ bà... nhưng nàng ta ngăn muội , nói nơi này là địa bàn của nàng, bảo muội cút ra ngoài...”
Nói rồi , hốc mắt đỏ lên.
“Nàng còn nói ... còn nói cây trâm này nếu đã là huynh tặng, dù ném đi cũng không sao . Muội chỉ muốn nhặt lên trả lại cho nàng... nàng tưởng muội muốn cướp, liền lao tới đ.á.n.h muội ... muội nhất thời lỡ tay, mới...”
Lời còn chưa dứt, cả người nàng ta đã mềm oặt ngã xuống, n.g.ự.c phập phồng dữ dội, như thể không thở nổi.
“A Lam!”
Lục Thanh Chiêu vội buông ta ra , cúi người bế ngang Trang Lam lên.
Hắn quay đầu nhìn ta , trong mắt đè nén lửa giận.
“Khương Cẩm Nhân, ngươi đúng là không thể nói lý. Đi quỳ từ đường!”
Quỳ từ đường.
Lại là quỳ từ đường.
Ta nhặt cây trâm lên, nhìn gương mặt chẳng phân biệt trắng đen của hắn , cơn uất nghẹn trong n.g.ự.c đột ngột dâng lên, thế nào cũng không ép xuống được .
Một cái tát vung lên mặt hắn .
Tất cả mọi người trong phòng đều giật mình .
Ta lại quay người , tát một cái lên mặt Trang Lam.
“Lục Thanh Chiêu, ngươi có tư cách gì phạt ta ?”
“Ngươi mù rồi sao ? Cây trâm này là di vật mẫu thân để lại cho ta ! Ngươi không hỏi trắng đen, đã tin lời quỷ quái của nàng ta ...”
Ta giơ cây trâm kia tới trước mắt hắn .
Ánh mắt Lục Thanh Chiêu rơi xuống, đồng t.ử chợt co lại .
Hắn nhìn cây trâm kia , rồi lại nhìn Trang Lam hơi thở yếu ớt trong lòng.
Trang Lam đại khái đã nhận ra bầu không khí không ổn , đầu nghiêng một cái, hoàn toàn ngất đi .
Trong phòng yên tĩnh cực điểm.
Ta đứng giữa đống hỗn độn, m.á.u trên cổ tay vẫn còn nhỏ xuống.
13
Chuyện này náo động đến mức kinh động toàn bộ Hầu phủ.
Hầu phu nhân chạy tới, nhìn băng gạc quấn trên cổ tay ta , rồi lại nhìn cành lá ngổn ngang đầy đất, tức đến mức mắng Lục Thanh Chiêu một trận xối xả.
Lục Thanh Chiêu cúi đầu, không nói một lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.
com/cam-nhan-iehz/5.html.]
Không biết là đã nghe lọt tai, hay căn bản chẳng để trong lòng.
Lục Diêm vội vàng chạy tới, nhìn đại phu thay t.h.u.ố.c cho ta , mím môi không nói , khí thế lạnh lẽo.
“Ta không sao .”
Ta không nhịn được an ủi hắn .
Đợi đại phu rời đi rồi hắn mới mở miệng.
“Là ta không tốt . Vừa khéo lại ra ngoài.”
Đêm đó, Lục Diêm sai người đào cả gốc cây tỳ bà còn sót lại lên, lại sai người khiêng cái cây đầy bùn đất ấy , thẳng tay ném vào phòng Trang Lam.
Trang Lam sợ đến hét lên, co rúm trong góc giường, run lẩy bẩy trốn trong chăn.
Lục Diêm đứng ở cửa, quay lưng về phía nàng ta :
“Cùng là người tá túc trong Hầu phủ. Khương cô nương làm sai, phải bị phạt quỳ từ đường. Vậy còn ngươi?”
“Có phải ngươi cũng nên giữ quy củ của Hầu phủ không ?”
“Hay là ngươi không muốn giữ?”
“Vậy thì dọn ra ngoài.”
Nàng ta run rẩy toàn thân , muốn phái người đi mời Lục Thanh Chiêu.
Nhưng Lục Diêm sớm đã đoán được , phái người canh giữ cổng viện.
Không còn đường lui, Trang Lam chỉ có thể tới từ đường.
Vừa quỳ xuống chưa bao lâu, nàng ta đã lảo đảo muốn ngã sang bên cạnh.
Đại phu ngồi ngay ngoài từ đường uống trà , xách hòm t.h.u.ố.c chờ suốt cả đêm.
Ngã một lần , châm một kim.
Ngân châm đ.â.m xuống, Trang Lam hét lên tỉnh lại , đau đến nước mắt chảy ròng, không còn dám giả ngất nữa, chỉ có thể ngoan ngoãn quỳ.
Khi chân trời hửng sắc bụng cá, Lục Diêm mới gật đầu.
Trang Lam được người đỡ về, hai chân đã quỳ đến mềm nhũn, không đi nổi đường, gần như bị kéo về.
14
Nghe nói Trang Lam tới biệt viện, khóc lóc trước mặt Lục Thanh Chiêu rất lâu.
Quả nhiên, hôm sau Lục Thanh Chiêu liền trở về, vừa vào cửa đã đi tìm Lục Diêm, giọng không vui:
“Đại ca, vì sao huynh phải bức ép A Lam như vậy ?”
Lục Diêm nghe vậy ngay cả mí mắt cũng chẳng nhấc lên:
“Thanh Chiêu, thuở nhỏ là ta cứu đệ , thay đệ bị bọn buôn người bắt đi .”
Lục Thanh Chiêu sững lại , không biết vì sao hắn bỗng nhắc tới chuyện cũ.
“Không ngờ ta rời đi nhiều năm như vậy .”
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
“Vậy mà lại không còn là người của Hầu phủ nữa rồi , ngay cả lập một chút quy củ trong Hầu phủ cũng không được .”
Lời này nặng tựa ngàn cân.
Sắc mặt Lục Thanh Chiêu khẽ biến, vội chắp tay:
“Đại ca, huynh có ơn cứu mạng với đệ , huynh vĩnh viễn là người của Hầu phủ.”
“Vậy thì tốt .”
“Vị Trang tiểu thư này , ở trong phủ lâu như vậy , cùng đệ nam nữ đơn độc, có hại tới thanh danh của đệ . Ta bảo nàng ta dọn ra ngoài, hẳn không có vấn đề gì chứ?”
Hắn lộ vẻ khó xử:
“ Nhưng nàng ấy một thân một mình , có thể ở đâu ? Trong phủ chẳng phải còn có Khương Cẩm Nhân sao ? Nàng ấy cũng là cô nữ, nàng ấy ở được , vì sao A Lam lại không ở được ?”
Lục Diêm cười một tiếng.
“Tất nhiên có thể. Chỉ cần đệ cưới Trang cô nương, nàng ta muốn ở bao lâu thì ở bấy lâu. Nếu đệ không muốn cưới...”
“Vậy ta sẽ đuổi người .”
“Đừng nhìn ta . Ta đã định thân rồi , khác với đệ .”
Chaporia
Bình Luận (0)