Tôi là một cô gái mũm mĩm.

Và tôi không muốn sống nữa.

Vì thế, tôi tiêu hết một khoản tiền lớn, một mình bay tới Tam Á, rồi nhảy xuống biển.

Ngay lúc tôi sắp c.h.ế.t ngạt, một linh hồn kỳ lạ đột nhiên chui vào cơ thể tôi . Không hiểu bằng cách nào, người đó lại bơi ngược trở lại bờ, cố hết sức kéo theo thân hình nặng nề của tôi .

Sau khi phun hết nước biển trong miệng ra , tôi nghe thấy một giọng nam trầm khàn vang lên trong đầu:

“C.h.ế.t tiệt.”

-----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Cơ thể tôi đang bị một người xa lạ điều khiển. Nhưng tôi chẳng thấy tức giận chút nào. Thậm chí trong khoảnh khắc ấy , tôi còn cảm thấy thương hại anh ta . Bởi vì tôi cao một mét sáu, nặng hai trăm cân. Bố mẹ không yêu thương tôi . Bạn học không thích tôi . Giáo viên thấy tôi phiền phức. Ngay cả người tôi thích cũng ghét tôi .

Lúc này , người đàn ông kia đang ngồi trên bãi biển, toàn thân ướt sũng. Anh ta đưa tay véo lớp mỡ bụng ba tầng của tôi , nhìn chằm chằm hồi lâu mà không nói nên lời.

- “Đừng kéo nữa, đỏ hết rồi kìa.”

Tôi lo lắng lên tiếng. Dù anh có kéo thế nào thì đống mỡ này cũng không biến mất được đâu .

- “Ai vừa nói vậy ?”

Người đàn ông lập tức quay đầu nhìn quanh đầy cảnh giác.

- “Đây là cơ thể của tôi , chẳng lẽ người nên hỏi anh là ai không phải là tôi sao ?”

Tôi nhỏ giọng lẩm bẩm. Giọng nói trầm khàn lại vang lên trong đầu tôi :

- “Trời đất... chuyện quái quỷ gì thế này ?”

- “ Tôi cũng không biết nữa. Lúc anh xuất hiện thì tôi sắp c.h.ế.t rồi .”

“...”

Một lát sau , anh ta chần chừ hỏi:

- “Cô nghe được suy nghĩ của tôi à ?”

- “Chắc là vậy .”

“...”

Chúng tôi im lặng rất lâu. Đến khi bầu trời nhuộm thành màu tím lãng mạn. Ánh hoàng hôn phủ xuống mặt biển. Từng đợt sóng dường như cũng trở nên dịu dàng hơn.

- “Vì sao cô lại muốn c.h.ế.t?”

Anh nhìn về phía xa, lặng lẽ hít sâu một hơi cảm nhận hương vị của ánh mặt trời và nước biển trong không khí.

- “Thế giới đẹp như vậy cơ mà.”

Tôi khẽ đáp:

- “Bởi vì tôi không đẹp ...”

Một lúc sau anh bật cười .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/toi-va-nam-than-bong-ro-dung-chung-co-the/1.html.]

- “Đồ ngốc.”

Sau vài lần trò chuyện, thứ duy nhất tôi biết được là anh tên Giang Dịch. Ký ức của anh rất mơ hồ. Anh chỉ nhớ mình đã lơ lửng trong hư không suốt một thời gian rất dài. Thế giới của anh luôn là một màu xám hỗn độn. Anh không nhìn thấy bất cứ thứ gì. Nhưng hôm nay anh nhìn thấy biển. Khi làn nước ngày càng đến gần, anh phát hiện có một cô gái đang vùng vẫy giữa biển khơi. Cô ấy sắp c.h.ế.t đuối. Thế là anh lao tới cứu người .

Không ngờ... người rơi xuống nước lại là chính anh . Thế nên anh đã phải tốn rất nhiều sức lực mới có thể kéo được cơ thể mình trở về bờ.

Tôi suy nghĩ rất lâu. Dù sao tôi cũng không còn muốn sống nữa. Nếu vậy ...tặng cơ thể này cho anh ta cũng chẳng sao . Dù gì tôi vẫn đang ở trong cơ thể này chứ đâu phải biến mất hoàn toàn . Giang Dịch thở hổn hển đi tới sân bay mua vé máy bay về nhà. Sau đó, dưới sự chỉ dẫn của tôi , anh đưa cơ thể tôi trở về. Căn hộ của tôi nằm ở tầng sáu mà tòa nhà này vẫn chưa lắp thang máy. Vừa bước vào nhà Giang Dịch đã ngã phịch xuống ghế sofa, thở hồng hộc.

- “Cô thật sự...”

Anh vừa thở vừa nói .

- “Cần phải giảm cân.”

Tôi hơi ngượng.

- “ Tôi đã bảo anh leo chậm thôi rồi mà. Ai bảo anh cứ nhất quyết leo một mạch lên tầng sáu.”

Anh đảo mắt nhìn quanh căn phòng vẫn chưa hết thở dốc.

- “Bố mẹ cô đâu ?”

- “Đi làm rồi . Bình thường rất ít khi ở nhà.”

- “Vậy thì tốt .”

Anh chống tay ngồi dậy.

- “Để tôi đi tắm trước . Toàn thân đều là mồ hôi.”

- “Không được !”

Tôi lập tức hét lên.

- “Không được tắm!”

- “Không lẽ cô định để tôi cả ngày nhớp nháp thế này sao ? Sớm muộn gì cũng phải tắm thôi.”

- “Không được ! Không được ! Anh là đồ biến thái!”

Tôi cuống cuồng muốn giành lại quyền điều khiển cơ thể nhưng hoàn toàn vô ích.

- “Cô không sợ c.h.ế.t. Vậy mà lại sợ tắm?”

Giang Dịch bất lực.

- “ Tôi nhắm mắt lại được chưa ? Tôi không nhìn gì cả. Chỉ xả nước qua loa thôi.”

Tôi miễn cưỡng đồng ý. So với nhút nhát, đáng sợ hơn chính là xấu hổ. Lớp quần áo mỏng manh ấy là thứ duy nhất giúp tôi che giấu sự tự ti. Còn những lớp mỡ dưới lớp vải kia ... lại là nỗi sợ hãi sâu nhất cũng là sự tủi nhục lớn nhất của tôi .

Giang Dịch bước vào phòng tắm rồi đứng sững trước gương. Đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy gương mặt của tôi . Đôi mắt bị mỡ ép nhỏ lại , đôi môi dày, sống mũi gần như chìm hẳn trong lớp thịt. Chiếc gương giống như một tấm kính soi yêu quái phơi bày tất cả sự thật mà tôi luôn muốn che giấu.

Tôi không ngừng chuẩn bị tâm lý, cố gắng đoán trước mọi phản ứng có thể xuất hiện. Như vậy nếu nó thực sự xảy ra tôi sẽ không quá khó xử. Có lẽ anh sẽ nói : “Trời ơi, cô xấu quá.” Hoặc khéo léo hơn một chút: “Em gái à , mắt em đâu rồi ?” Cũng có thể tàn nhẫn hơn: “Hay là để tôi giúp cô c.h.ế.t lần nữa nhé?” Nhưng anh không nói gì cả. Tôi cố giả vờ bình tĩnh.

- “Làm sao vậy ? Bị dọa rồi à ?”

- “Đôi mắt của em rất đẹp .”

Anh khẽ nói , đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua hàng mi của tôi . Một cảm giác tê dại lan ra . Tôi thở phào nhẹ nhõm. Đương nhiên tôi không tin đó là lời khen thật lòng. Nhưng ít nhất anh vẫn rất t.ử tế. Anh không đ.â.m thêm một nhát d.a.o vào trái tim vốn đã đầy vết thương của tôi .

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...