Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Lúc tắm anh ngoan ngoãn nhắm mắt, làm theo chỉ dẫn của tôi . Chỉ là cách tắm đó khiến toàn bộ quá trình trở nên cực kỳ khó khăn. Mãi tới hơn mười giờ tối mới xong, Giang Dịch lao lên chiếc giường mềm mại lăn qua lăn lại .

- “A... cuối cùng cũng được nằm trên giường rồi .”

- “À đúng rồi ...”

Tôi nhỏ giọng nhắc.

- “Ngày mai là thứ Hai. Tôi còn một bài dịch phải nộp.”

Giang Dịch lập tức ngừng lăn. Anh úp mặt xuống giường nằm im bất động. Rất lâu sau anh mới thở dài lên tiếng.

- “Được rồi . Coi như tôi nợ cô.”

Anh lôi cặp sách của tôi ra bắt đầu hăng hái làm bài. Tôi học chuyên ngành tiếng Anh thương mại. Tỷ lệ từ vựng chuyên ngành rất cao. Thế nhưng Giang Dịch lại viết ra những từ đó một cách vô cùng thành thạo. Tôi hơi lo, sợ anh viết linh tinh lên bài tập của mình .

- “Yên tâm.”

Giang Dịch vừa viết vừa nói .

- “Chắc chắn còn tốt hơn bài của cô.”

Tôi im lặng nhìn anh chăm chú làm bài. Tốc độ của Giang Dịch rất nhanh. Nhưng lượng bài tập vẫn quá nhiều. Anh viết tới tận hai giờ sáng mà vẫn chưa xong. Đúng lúc ấy đèn phòng khách sáng lên, bố mẹ tôi đã về. Mẹ đẩy cửa phòng ngủ nhỏ giọng hỏi:

- “Con yêu, vẫn đang làm bài tập à ? Mẹ làm chút đồ ăn khuya cho con nhé?”

Giang Dịch hơi khựng lại . Tôi lập tức ngăn cản:

- “Không được ăn! Ăn nữa là béo đến mức không đi nổi mất!”

- “Không cần đâu mẹ .”

Giang Dịch mỉm cười từ chối.

- “Con cảm ơn mẹ .”

- “Được rồi .”

Mẹ tôi gật đầu.

- “Vậy nhớ ngủ sớm nhé con yêu.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/toi-va-nam-than-bong-ro-dung-chung-co-the/2.html.]

Nói xong bà đóng cửa lại . Ngoài phòng khách vang lên vài tiếng động lục đục. Một lúc sau lại chìm vào yên tĩnh. Quan hệ giữa tôi và bố mẹ không tốt . Mặc dù sống chung dưới một mái nhà. Nhưng những cuộc trò chuyện giữa chúng tôi ít đến đáng thương.

Khi còn nhỏ, tôi sống cùng ông bà, là một đứa trẻ bị bỏ lại quê nhà. Mãi đến khi tôi đỗ đại học ở thành phố nơi bố mẹ làm việc họ mới c.ắ.n răng mua một căn hộ cũ rộng sáu mươi mét vuông. Từ đó tôi mới bắt đầu sống cùng bố mẹ nhưng mọi thứ chẳng thay đổi là bao. Bố mẹ vẫn đi sớm về khuya, ngay cả những ngày nghỉ hiếm hoi có thể ở bên nhau . Chúng tôi cũng chỉ im lặng. 

Sự xa cách kéo dài suốt nhiều năm đã đông cứng thành một tảng băng không thể phá vỡ. Khát vọng được cha mẹ yêu thương, những tiếng kêu cứu trong lúc bất lực hay mong muốn có người để tâm sự, tất cả đã sớm bị thời gian cuốn trôi cùng với chính tôi của những năm tháng tuổi thơ.

Sáng sớm, Giang Dịch đứng trước quầy bánh rán vẻ mặt thành kính như đang nghiên cứu học thuật. Anh chăm chú quan sát từng động tác của người bán hàng. Một chiếc bánh nóng hổi được đưa tới. Anh trả tiền, chỉ tượng trưng thổi vài cái sau đó c.ắ.n một miếng thật lớn, chậm rãi nhai.

- “Lâu lắm rồi tôi mới được ăn thứ gì đó. Thơm quá!”

Tôi nuốt nước bọt, tâm trạng vô cùng phức tạp. Tôi từng nghĩ người này có thể giúp mình thay đổi cuộc đời, giúp tôi giảm cân thành công. Ai mà ngờ được bây giờ tôi chỉ có thể nhìn người khác ăn mà cân nặng của mình còn tiếp tục tăng lên.

- “Yên tâm đi .”

Giang Dịch vừa ăn vừa lẩm bẩm.

- “ Tôi sẽ giúp cô giảm cân. Hôm nay cứ ăn thoải mái đã .”

Tôi chẳng tin nổi những lời này . Tôi đã tự nói với mình quá nhiều lần rồi . Giang Dịch không chỉ ăn bánh rán. Anh còn mua thêm một túi lớn đồ ăn sáng mang tới trường. Vừa bước vào lớp đã nghe thấy một giọng trêu chọc vang lên.

- “Ây da, Nhan Tiêu, bạn gái mạng của cậu mang bữa sáng tới rồi kìa.”

Cả lớp lập tức bật cười . Những ánh mắt chế giễu và ác ý đồng loạt đổ dồn về phía tôi .

- “Đừng nói bậy.”

Nhan Tiêu lạnh nhạt liếc nhìn tôi . Trong mắt là sự chán ghét không hề che giấu.

- “Nếu bạn gái tôi nghe thấy sẽ giận đấy.”

Tôi chỉ ước mình có thể lập tức chui xuống đất. Nhưng Giang Dịch chỉ thờ ơ liếc qua rồi coi như không nhìn thấy. Anh ngồi xuống ghế c.ắ.n một miếng bánh bao chiên.

- “Chuyện gì vậy ? Đó là bạn trai quen qua mạng của cô à ? Sao cậu ta nhìn cô như nhìn kẻ thù thế?”

Tôi do dự, không biết nên bắt đầu từ đâu .  Năm cuối cấp ba tôi nghiện game. Và cũng vào lúc đó tôi quen Nhan Tiêu. Chúng tôi cùng chơi game, cùng trò chuyện ngày đêm. Mặc dù tôi béo nhưng giọng nói lại rất nhẹ nhàng và trong trẻo. Sau vài lần gọi điện thoại Nhan Tiêu chủ động đề nghị trở thành người yêu. Đó là lần đầu tiên trong đời có một chàng trai bày tỏ tình cảm với tôi , tôi lập tức rung động. Thậm chí còn không kịp nghĩ đến hậu quả. Anh từng rất nhiều lần xin ảnh của tôi nhưng tôi đều từ chối. Ngược lại anh gửi cho tôi vô số ảnh tự chụp. Nhan Tiêu cao ráo, da trắng, ăn mặc đẹp khiến tôi bắt đầu mơ mộng.

Thậm chí tôi còn điên cuồng giảm cân. Thế nhưng béo phì tích lũy suốt nhiều năm ddâu thể biến mất chỉ sau một đêm. Đêm trước ngày nhập học khi xem danh sách sinh viên. Tôi lập tức nhận ra tên của Nhan Tiêu. Trong cơn hoảng loạn tôi chủ động chia tay, anh không ngừng níu kéo, không ngừng cầu xin. Những lời nói chân thành đến mức khiến tôi cũng bắt đầu ảo tưởng có lẽ... anh thật sự không quan tâm đến ngoại hình của tôi . Cho đến ngày khai giảng, tôi cúi đầu run rẩy tự giới thiệu bản thân . Nghe thấy cái tên quen thuộc, nghe thấy giọng nói quen thuộc Nhan Tiêu đang ngồi phía đối diện bỗng quay phắt đầu lại ánh mắt đầy kinh ngạc.

- “Cậu là Miên Miên sao ?”

Sau đó câu chuyện về mối tình online thất bại của Nhan Tiêu lan khắp trường. Tôi trở thành trò cười của cả lớp. Tôi còn bị gắn cho biệt danh: “Cô nàng xe tăng.” Một cô gái dùng giọng nói để lừa đàn ông yêu qua mạng. Chuyện ấy gần như đã định hình toàn bộ cuộc sống đại học của tôi , vừa hoang đường lại vừa bi t.h.ả.m.  Kể từ đó Nhan Tiêu không bao giờ nhìn tôi bằng ánh mắt bình thường nữa. Anh xóa sạch mọi phương thức liên lạc với tôi cũng cố hết sức tránh né tôi . Tôi hiểu lựa chọn của anh và tôi không trách anh .

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...