Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Giang Dịch im lặng lắng nghe tôi kể hết mọi chuyện, sau đó quay đầu nhìn về phía Nhan Tiêu.

- "Chỉ vậy thôi sao ? Hắn ta còn chẳng đẹp trai. Miệng thì méo, mắt thì xếch."

Câu nói ấy khiến tôi bật cười thành tiếng, mọi buồn bã trong lòng lập tức tan biến. Ngoại hình của Nhan Tiêu quả thực không đến mức xuất sắc, nhưng so với tôi , cậu ta vẫn hơn hẳn một bậc.

- "Cái gì mà hơn một bậc? Đều là con người cả. Hắn ta có thêm cái miệng hay thêm con mắt nào à ? Dựa vào đâu mà hắn ta cao cấp hơn cậu ?"

Giang Dịch vừa lẩm bẩm vừa càu nhàu. Vẻ mặt lơ đãng của anh nhanh ch.óng lọt vào mắt giáo viên.

- "Cố Miên, em đứng lên đọc đoạn này . Nếu phát âm sai dù chỉ một từ, em sẽ chép lại từ đó một trăm lần ."

Tôi luôn đạt điểm tuyệt đối trong các bài kiểm tra viết , nhưng lại thường xuyên đứng cuối lớp ở phần đọc hiểu. Một lần bị rắn c.ắ.n, mười năm sợ dây thừng. Sau chuyện kia , tôi gần như ghét luôn cả giọng nói của mình . Cộng thêm tính cách nhút nhát, tự ti, mỗi lần bị gọi lên đọc bài, tôi đều căng thẳng đến mức quên mất cách phát âm hoặc đọc sai, khiến cả lớp cười ầm lên.

"Cố Miên lên rồi kìa!"

"Mau nghe xem hôm nay cô ấy đọc thế nào."

Tiếng xì xào đầy mong chờ vang lên khắp lớp. Thậm chí còn có người quay đầu lại , lén giơ điện thoại về phía tôi . Giang Dịch liếc qua sách giáo khoa, sau đó cất giọng đọc . Giọng anh vang dội, phát âm chuẩn xác, mang theo chất giọng Anh quốc vô cùng tiêu chuẩn. Kết hợp với chất giọng vốn trong trẻo của tôi , nghe chẳng khác nào phát thanh viên chuyên nghiệp đang đọc bản tin. Sau khi Giang Dịch đọc xong, lớp học vốn ồn ào bỗng trở nên yên tĩnh. Cô giáo hài lòng gật đầu.

- "Tốt lắm. Đây mới là tiến bộ chứ. Sau này cứ giữ sự tự tin như vậy , hiểu chưa ?"

Lâm Nguyệt Nguyệt quay đầu lại , mỉm cười với tôi . Nhưng trong đáy mắt cô ta lại lướt qua một tia khinh miệt. Lâm Nguyệt Nguyệt là bạn gái của Nhan Tiêu. Đồng thời cũng là bạn cùng phòng, là "bạn thân " của tôi . Chúng tôi sinh ra ở cùng một thị trấn nghèo. Trong mắt tôi trước đây, Lâm Nguyệt Nguyệt giống như một thiên thần. Khi không ai muốn làm việc nhóm với tôi , cô ấy sẽ chọn tôi . Khi ăn cơm, cô ấy sẽ chia đồ ăn của mình cho tôi . Cô ấy thường cười nói :

- "Miên Miên, cậu mũm mĩm một chút nhìn đáng yêu hơn nhiều."

Cô ấy từng trang điểm cho tôi . Sau đó kéo tôi đến trước gương rồi khen ngợi:

- "Nhìn Miên Miên xem, trang điểm lên xinh biết bao."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/toi-va-nam-than-bong-ro-dung-chung-co-the/3.html.]

Tôi không biết từ lúc nào, bản thân ngày càng béo hơn. Mà Lâm Nguyệt Nguyệt, cô gái luôn đứng cạnh "con vịt xấu xí" là tôi , lại ngày càng trở thành một nàng công chúa nhỏ xinh đẹp , dịu dàng và được mọi người yêu mến.

Được Lâm Nguyệt Nguyệt động viên, tôi lấy hết can đảm, trang điểm theo kiểu cô ấy dạy rồi đến lớp. Kết quả, tất cả mọi người đều bật cười khi nhìn thấy tôi . Phấn mắt và má hồng đậm đến lố bịch, đường kẻ mắt kéo dài quá mức, kim tuyến và nhũ sáng lấp lánh khắp mặt. Tôi giống một chú hề hơn là một cô gái. Một kẻ vụng về cố gắng bắt chước người khác.

Sau đó, Nhan Tiêu bắt đầu theo đuổi Lâm Nguyệt Nguyệt. Sau khi hai người chính thức yêu nhau , Lâm Nguyệt Nguyệt tìm đến tôi tâm sự. Cô ấy hy vọng chuyện tình cảm sẽ không ảnh hưởng đến tình bạn giữa chúng tôi . Cô ấy muốn tiếp tục làm bạn thân của tôi . Tôi đương nhiên không có tư cách đòi hỏi điều gì. Từ đó về sau , Lâm Nguyệt Nguyệt dẫn tôi đi ăn cơm, đi học, đi thư viện, thậm chí còn kéo tôi theo cả lúc hẹn hò. Cô ấy nói :

- "Miên Miên à , cậu lúc nào cũng một mình , nhìn mà thấy thương. Nên tớ luôn muốn đưa cậu đi cùng."

Tôi thật sự đã tin điều đó. Sau đó, tôi đi theo Lâm Nguyệt Nguyệt và Nhan Tiêu. Tay xách đầy những túi lớn túi nhỏ. Nhìn hai người họ nắm tay nhau đi dạo, đút đồ ăn cho nhau , ôm nhau , hôn nhau . Thật ra tôi chẳng muốn đi chút nào. Nhưng mỗi lần như vậy , Lâm Nguyệt Nguyệt lại nhìn tôi bằng ánh mắt tủi thân .

- "Cậu vẫn giận vì tớ yêu Nhan Tiêu sao ?"

Tôi không còn cách nào khác. Để chứng minh mình không hề oán trách ai, tôi chỉ có thể tiếp tục tự nguyện trở thành người thừa. Cho đến một lần đi vệ sinh tôi nghe thấy Nhan Tiêu đang phàn nàn.

- "Sao lúc nào cậu cũng dẫn theo con bé 'Xe Tăng' đó vậy ?"

Giọng Lâm Nguyệt Nguyệt nhẹ nhàng, mang theo vẻ bất đắc dĩ.

- "Cô ấy cứ nhất quyết muốn đi cùng. Cô ấy đáng thương như vậy , tớ biết từ chối thế nào đây..."

- "Cậu tốt bụng quá rồi đấy. Cô ta đang dùng đạo đức để ép buộc cậu , hiểu không ? Cũng chỉ có cậu mới chiều theo cô ta thôi. Cậu không thấy ghê tởm à ?"

- "Tớ xin lỗi ..."

Tai tôi ù đi . Trong trạng thái mơ hồ, tôi xoay người rời khỏi đó. Tôi vốn luôn chậm hiểu trong các mối quan hệ. Bởi vì từ nhỏ đến lớn, tôi luôn sống trong thế giới của riêng mình , không có bạn bè, không có sự đồng hành của bố mẹ . Tôi muốn trân trọng tất cả những điều t.ử tế xuất hiện trong cuộc đời mình . Dù đó chỉ là lòng thương hại. Nhưng hóa ra , có những món quà được bọc trong lớp giấy kẹo sặc sỡ. Bên trong lại là t.h.u.ố.c độc.

Từ ngày đó, tôi hoàn toàn cắt đứt liên lạc với Lâm Nguyệt Nguyệt. Mỗi lần cô ấy tìm đến, tôi đều chọn cách phớt lờ. Im lặng là sở trường của tôi . Cuối cùng, Lâm Nguyệt Nguyệt cũng không diễn nổi nữa. Cô ta bắt đầu nói xấu tôi sau lưng. Sau đó lại khóc lóc trong lớp. Dễ dàng khiến cả lớp đứng về phía mình . Khi vài bạn học nóng tính chỉ thẳng vào mặt tôi mắng mỏ, cô ta thậm chí còn vừa khóc vừa bảo vệ tôi .

- "Đừng trách Miên Miên. Là do tôi khiến cô ấy buồn."

Tôi không đấu lại được cô ta , cũng chẳng ai tin tôi . Tôi chỉ có thể tiếp tục im lặng.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...