Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Giang Dịch dành cả ngày hôm đó để ăn đủ loại món ngon. Còn tôi chỉ có thể bất lực nhìn . Tôi phát hiện ra rằng chúng tôi có thể chia sẻ thị giác, thính giác, khứu giác và xúc giác nhưng lại không thể chia sẻ vị giác. Suốt cả ngày hôm đó, thứ duy nhất tôi cảm nhận được chỉ là vị đắng trong lòng. Có lẽ Giang Dịch cũng thấy hơi ngại. Anh liên tục trấn an tôi .
- "Ngày mai tôi sẽ không ăn nữa. Chắc chắn luôn. Tôi sẽ giúp cậu giảm cân. Coi như dùng thân thể của cậu để trả ơn vậy , được chưa ?"
Đương nhiên tôi không tin. Không ngờ hôm sau anh thật sự bắt đầu làm . Anh tìm các công thức nấu ăn giảm cân trên mạng, nấu nướng vô cùng thành thạo. Sau giờ học, anh còn kéo thân thể nặng nề này ra sân vận động đi bộ nhanh. Bởi vì chạy bộ là chuyện hoàn toàn bất khả thi. Một người nặng chín mươi ký đi vòng quanh sân vận động. Mặt đỏ bừng, mồ hôi đầm đìa, quần áo dính sát vào người vì ướt đẫm. Người ra vào sân vận động không ngừng. Vô số ánh mắt chế giễu đổ dồn về phía chúng tôi .
- "Anh không thấy xấu hổ sao ?"
Tôi nhỏ giọng hỏi.
- "Có gì mà phải xấu hổ?"
Giang Dịch lau mồ hôi, uống cạn thêm một chai nước khoáng.
- "Mọi người đều đang cười nhạo anh . Anh nhìn ánh mắt của họ đi ."
- "Thì sao ? Họ nhìn thì có làm chúng ta mất miếng thịt nào không ?"
- " Nhưng ..."
- "Đừng có nhưng nữa. Sao cậu lúc nào cũng sống trong ánh mắt của người khác vậy ?"
Giang Dịch tiện tay ném chai nước vào thùng rác. Động tác vừa chuẩn vừa đẹp . Sau đó tiếp tục bước vào vòng chạy thứ mười. Anh chỉ nhìn về phía trước . Còn tôi lại vô thức nhìn về phía sân bóng rổ cách đó không xa. Nhan Tiêu đang chơi bóng. Ánh mắt cậu ta lạnh lùng nhìn chằm chằm về phía tôi . Trong khi vẫn cười đùa với những người xung quanh.
Trong lòng tôi bỗng dâng lên cảm giác bất an. Quả nhiên giây tiếp theo quả bóng rổ trong tay cậu ta bay thẳng về phía tôi . Quả bóng bay theo một đường parabol hoàn hảo.
- "Giang Dịch, cẩn thận!"
Tôi vừa lên tiếng cảnh báo thì quả bóng vốn sắp đập vào đầu đã bị Giang Dịch thuận tay hất văng sang một bên. Nhanh đến mức tôi còn chưa kịp phản ứng. Anh đã tiếp tục bước về phía trước , vừa đi vừa thở dốc.
- "Trời ơi...đỉnh quá."
Nếu Giang Dịch nhìn thấy được tôi lúc này . Chắc hẳn anh sẽ thấy miệng tôi đang há to đến mức nào. Giang Dịch đột nhiên dừng lại .
- " Tôi nghĩ... tôi nhớ ra rồi ."
Tôi lập tức hỏi:
- "Anh nhớ ra chuyện gì?"
- " Tôi nghĩ mình rất thích chơi bóng rổ. Trong đầu tôi xuất hiện rất nhiều hình ảnh mình đang chơi bóng."
- "Hay anh thử chơi xem? Biết đâu sẽ nhớ thêm được gì đó."
- "Để sau đi . Giảm cân quan trọng hơn."
"..."
Mãi đến lúc mặt trời lặn, Giang Dịch mới bắt đầu
đi
bộ về nhà. Bước chân
anh
đã
mềm nhũn. Nhìn bộ dạng mệt mỏi đó,
tôi
bỗng thấy áy náy.
Thức ăn là
tôi
ăn nhưng
người
chịu khổ
lại
là Giang Dịch.
Tôi
dè dặt lên tiếng:
- "Hay là anh đừng giảm cân nữa. Cứ ăn thoải mái đi . Tôi không sao . Dù gì tôi cũng quen béo rồi ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/toi-va-nam-than-bong-ro-dung-chung-co-the/4.html.]
Nghe vậy , Giang Dịch khẽ cười .
- "Sao thế? Thấy thương tôi à ?"
Tôi cảm thấy rất khó chịu. Những ánh mắt lạnh lùng, những tiếng cười chế giễu và thân hình nặng nề này . Đáng lẽ tất cả đều là thứ tôi phải chịu đựng. Thấy tôi không nói gì, Giang Dịch tiếp tục:
- "Chỉ nhìn tôi chịu những thứ này thôi mà cậu đã thấy thương. Vậy lúc chính mình phải trải qua tất cả, cậu chưa từng thương lấy bản thân mình sao ?"
- " Tôi đã từng giảm cân..."
Tôi bướng bỉnh lẩm bẩm.
- "Được rồi . Tôi cá đám t.h.u.ố.c giảm cân trong tủ t.h.u.ố.c đã bị cậu uống sạch rồi . Cậu biết uống t.h.u.ố.c giảm cân bừa bãi có thể c.h.ế.t người không ?"
Tôi lại im lặng. Những lần giảm cân trước đây tôi nhốt mình trong nhà, điên cuồng tập thể d.ụ.c, ép bản thân nhịn đói nhiều ngày, thử đủ loại t.h.u.ố.c giảm cân. Cuối cùng đổi lại chỉ là bệnh dạ dày nghiêm trọng và chứng ăn uống mất kiểm soát. Đêm đó, tôi trằn trọc rất lâu. Giang Dịch nằm ngửa trên giường, một tay đặt lên bụng tôi .
- "Đừng lo. Tôi sẽ giúp cậu ."
Một tháng sau , dưới sự giám sát nghiêm khắc của Giang Dịch, tôi giảm được mười lăm ký. Mặc dù vẫn chưa thực sự gầy nhưng ngoại hình và tinh thần đã thay đổi hoàn toàn . Tôi hào hứng bảo Giang Dịch lục tung tủ quần áo. Cuối cùng cũng tìm được chiếc váy mà tôi đã mua từ rất lâu nhưng chưa từng mặc vừa . Khi nhìn chiếc váy đã hơi rộng trong gương. Tôi kích động đến mức chỉ muốn nhảy cẫng lên.
- "Giang Dịch, anh giúp tôi một chuyện được không ?"
- "Cái gì?"
- "Xoay hai vòng rồi kéo váy lên một chút. Cho tôi ngắm với."
- "Cậu đùa tôi à ? Tôi là đàn ông trưởng thành đấy. Mặc váy đã thấy nghẹn thở lắm rồi ."
Giang Dịch quay người bỏ đi .
- "Làm ơn mà. Tôi thật sự rất thích chiếc váy này . Nó nằm trong tủ nhiều năm rồi mà tôi chưa từng có cơ hội mặc..."
Giọng tôi càng lúc càng nhỏ nghe như sắp khóc .
- " Tôi thật sự phục cậu ."
Giang Dịch lầm bầm một câu. Sau đó kiêu ngạo bước đến trước gương. Hai tay nắm lấy gấu váy cứng ngắc xoay một vòng. Tôi nhíu mày.
- "Không đúng. Tay phải nhẹ nhàng hơn. Động tác phải mềm mại hơn. Bước chân cũng phải nhẹ nhàng. Đừng đi như đang giẫm đất thế."
- "CỐ MIÊN!!!"
- "Được rồi được rồi . Như vậy cũng đẹp rồi ."
Dù ngoài miệng phản đối nhưng sáng hôm sau , Giang Dịch vẫn mặc chiếc váy đó đến lớp trông chẳng khác nào một tiểu thư đoan trang.
- "Không ngờ đàn ông trưởng thành cũng chịu mặc váy nha."
Tôi cười đến mức không khép nổi miệng.
- "Chỉ vì cậu thích quá thôi."
Giang Dịch lẩm bẩm, giọng điệu khó chịu. Nhưng không hiểu sao lại khiến mặt tôi nóng lên.
Chaporia
Bình Luận (0)