20px

Mọi ánh mắt trong phòng đều đổ dồn về phía cửa.

Tôi cũng sững sờ.

Người đàn ông cao lớn trước mặt nhìn lướt qua tôi bằng ánh mắt bình thản, rồi ra hiệu ra sau lưng tôi :

"Xin lỗi , chị cho tôi qua một chút được không ?"

Lúc này tôi mới nhận ra mình đang đứng chắn mất nửa lối đi . Mặt nóng bừng lên, tôi vội vàng bước sang bên hai bước.

Tạ Liễm lịch sự gật đầu với tôi , rồi bước vào văn phòng chủ tịch với gương mặt không một gợn sóng.

Tôi đi vào phòng nghỉ pha một ly cà phê.

Anh ta nhận ra mình chưa ? Hay là không ?

Câu nói vừa rồi ...

Là cố ý, hay chỉ là trùng hợp?

Tôi quay đầu nhìn vào tấm kính của tủ tài liệu bên cạnh.

Tấm kính phản chiếu hình ảnh một người phụ nữ 33 tuổi với những đường nét mờ nhạt.

Mái tóc ngắn ngang tai, lớp trang điểm nhạt nhòa, cặp kính gọng đen. Vì đang dở tay kiểm tra chứng từ thì bị gọi đột xuất, trên tay tôi vẫn còn đeo hai chiếc ống tay áo bảo hộ đã sờn lòng.

So với cô gái tùy hứng, rạng rỡ trong chuyến đi điên cuồng vài năm trước ...

Hoàn toàn là hai con người khác nhau .

...

Chắc là trùng hợp thôi.

Tôi tự đưa ra kết luận cho mình .

Quay lại văn phòng, hai cô cấp dưới trẻ tuổi đang ríu rít bàn tán về vị sếp mới.

"Ôi, sếp mới đẹp trai quá đi mất! Ai không biết lại tưởng là ngôi sao nổi tiếng ấy chứ! Biết thế này thì chúng ta còn cố gắng gồng gánh làm gì, thà để bị thu mua từ sớm có phải tốt không !"

"Nghe nói anh ấy mới 28 tuổi, khởi nghiệp thành công xong lại về tiếp quản doanh nghiệp gia đình. Đúng là tổng tài bá đạo bước ra từ đời thực. Không được rồi , em phải đăng lên vòng bạn bè mới được !"

"Mê trai vừa thôi cô nương..."

"Đến người nghiêm túc, cổ hủ như chị Chử bên phòng tài chính còn mê mệt đến mức ra chặn cửa người ta , mắc gì em lại không được ! Ơ, sao chị lại đá em—"

Tôi sa sầm mặt đi về phía chỗ ngồi của mình .

"Đang trong giờ làm việc, không buôn chuyện."

Cả hai lập tức im bặt, cúi gầm mặt xuống sát bàn làm việc.

Tiếng giày cao gót thanh mảnh từ ngoài cửa vang lên, mỗi lúc một gần.

Ngô Tư Âm bước vào , vẫn là lối trang điểm tinh tế và bộ đồ công sở bó sát như mọi khi.

Cô ta ném phạch xấp hóa đơn xuống bàn của cô nhân viên cấp dưới .

"Tại sao khoản chi tiêu của phòng marketing lại bị trả về?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tuyen-duong-318-ai-cho-ai/1.html.]

Cô gái trẻ mới tốt nghiệp run rẩy, giải thích một cách lắp bắp: "Trợ... Trợ lý Ngô, khoản này không phù hợp với quy định mới về chi tiêu công tác.

Khoản vượt hạn mức 50% thì cần phải có chữ ký của tổng giám đốc—"

Ngô Tư Âm sốt ruột ngắt lời: "Phòng marketing chúng tôi phải bươn chải, xông pha bên ngoài, còn các người chỉ việc ngồi mát ăn bát vàng trong văn phòng rồi suốt ngày tìm cách ngáng chân đúng không ?"

Tôi ngẩng đầu lên, lạnh lùng lên tiếng:

"Trợ lý Ngô, chế độ chi tiêu tài chính mới đã được ban hành từ lâu, chúng tôi cũng đã tổ chức buổi đào tạo riêng rồi . Nếu không hiểu thì về mà học lại , không phục thì lên gặp lãnh đạo mà khiếu nại. Cô chạy đến đây làm loạn là để khoe giọng mình to đấy à ?"

Ngô Tư Âm quay lại nhìn tôi , chớp chớp mắt, rồi bày ra vẻ mặt như vừa vỡ lẽ:

"Chị Chử, không phải chị đang mượn công trả thù tư đấy chứ?"

Tôi đẩy gọng kính, ngước lên nhìn thẳng vào mắt cô ta .

"Giữa tôi và cô thì có thù oán cá nhân gì nhỉ?"

Cô ta khẽ cười một tiếng đầy ẩn ý.

"Xem ra vẫn phải để anh Chu Huân đích thân đến nói chuyện với chị rồi . Dù sao hai người cũng từng có nghĩa vợ chồng."

Chu Huân đến rất nhanh.

Ngô Tư Âm lí nhí gọi một tiếng "Sếp", sau đó khẽ c.ắ.n môi dưới , cúi đầu nhìn mũi giày của mình , ra vẻ như vừa bị bắt nạt và phải chịu uất ức lớn lắm.

"Chấp nhặt một cô gái trẻ làm gì, không đáng."

Chu Huân hơi nhíu mày nhìn tôi , giọng điệu bình thản như thể đang bàn về thời tiết.

À, cảnh tượng này tôi quen thuộc lắm.

Trước khi ly hôn với Chu Huân.

Những lời tương tự thế này , anh ta đã nói với tôi rất nhiều lần .

Chúng tôi kết hôn ba năm.

Sau khi anh ta thăng chức lên làm giám đốc marketing, mối quan hệ giữa anh ta và cô trợ lý Ngô Tư Âm cứ mập mờ, không rõ ràng.

Tôi từng đề xuất anh ta điều cô ta đi chỗ khác.

Anh ta lại nghĩ tôi cổ hủ và buồn cười .

"Suốt ngày cô chỉ ngồi một chỗ trong văn phòng thì biết cái gì. Phòng marketing phải đi tiếp khách bên ngoài, chăm sóc lẫn nhau là chuyện bình thường. Cô đâu đến mức phải đi chấp nhặt với một đứa trẻ ranh chứ!"

Có lần anh ta uống say ở bên ngoài, tôi lái xe đến đón, Ngô Tư Âm chủ động ngồi ở ghế sau để chăm sóc.

Đang đi trên đường, cô ta bỗng khẽ "A" lên một tiếng ngắn ngủi. Khi xuống xe, tôi nhìn thấy chiếc váy ngắn của cô ta bị kéo ngược lên một đoạn, lộ ra một khoảng đùi trắng hớn.

Tôi là người có mức năng lượng thấp.

Nhật Nguyệt

Ngoại tình tôi cũng lười bắt ghen, cãi nhau tôi cũng lười cãi, tôi trực tiếp đề nghị ly hôn.

Chu Huân tỏ thái độ mỉa mai:

"Trình Lăng, nếu cô muốn dùng chiêu lùi một bước để tiến hai bước này để thao túng tôi thì cô sai rồi . Chu Huân tôi từ trước đến nay chỉ ưa mềm không ưa cứng."

"Một người phụ nữ ly hôn ngoài ba mươi như cô, tính cách thì khô khan, tẻ nhạt. Cô mà tìm được người đàn ông có điều kiện bằng một nửa tôi , tôi sẽ quỳ xuống trước cửa công ty cho cô xem!"

Chúng tôi nhanh ch.óng làm thủ tục ly hôn.

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...