Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Nhưng ngặt nỗi hai đứa lại làm chung một công ty.
Cứ ngẩng đầu lên là gặp.
Anh ta và Ngô Tư Âm đi chung về cùng, thường xuyên cố tình ân cần, chăm sóc nhau ngay trước mặt tôi , việc gì cũng đứng ra bảo vệ cô ta với lý do: "Người của phòng tôi thì tôi phải bảo vệ chứ."
Tôi biết các đồng nghiệp bàn tán sau lưng rằng tôi thật giỏi chịu đựng.
Gặp phải tình huống như vậy mà vẫn không chịu nghỉ việc.
Nếu là tôi của vài năm trước , chắc chắn tôi sẽ cảm thấy mất mặt và ghê tởm, khuất mắt trông coi mà xin nghỉ việc ngay lập tức.
Nhưng giờ tôi đã 33 tuổi rồi .
Tuổi tác đã mang lại cho tôi sức mạnh và sự tự tin cần có .
Khó khăn lắm tôi mới leo lên được vị trí trưởng phòng tài chính, mắc mớ gì tôi phải nghỉ việc?
Hơn nữa, người mất mặt là bọn họ.
Chứ đâu phải tôi .
Lúc này .
Chu Huân hơi nghiêng đầu nhìn tôi , khóe môi nở nụ cười giễu cợt quen thuộc.
"Chuyện giữa hai chúng ta , cứ kéo một cô gái trẻ vào để gây khó dễ thì chẳng hay ho gì, cô thấy đúng không ?"
Nhật Nguyệt
Tôi không chút cảm xúc: "Làm việc theo đúng quy định mà là gây khó dễ cho cô ta à ? Chế độ tài chính của công ty được lập ra là để nhắm vào cô ta chắc? Giám đốc Chu, đầu óc anh có bị lú lẫn không đấy?"
Anh ta nhìn chằm chằm vào tôi vài giây, rồi bỗng nhiên bật cười .
"Được, thế thì để buổi họp ngày mai, xem chủ tịch mới phân xử thế nào. Nhưng mà Trình Lăng này ..." Anh ta hạ thấp giọng, dùng giọng điệu đầy đắc ý như thể nắm chắc phần thắng trong tay:
"Dùng cái thủ đoạn này để kích thích tôi quay lại , nói thật thì, hơi rẻ tiền đấy."
…
Ngày hôm sau , buổi họp cấp cao diễn ra .
Khi Tạ Liễm bước vào phòng họp, mọi người đều vô thức ngồi thẳng lưng lên.
Tôi quan sát anh từ sau lớp mắt kính dày cộp.
Dáng người thẳng tắp, lông mày toát lên vẻ anh khí. Khi anh dứt khoát ngồi xuống, vạt áo vest mở rộng lướt qua mặt bàn, để lộ vài nếp nhăn nhỏ trên chiếc áo sơ mi trắng ở eo.
Chàng trai năm nào giờ đã trưởng thành thành một người đàn ông trầm ổn , thâm trầm.
Anh nghe Chu Huân báo cáo về tiến độ của phòng marketing.
Một tay anh thong thả đặt trên bàn, thỉnh thoảng gật đầu, vẻ mặt rất thản nhiên.
Bất thình lình.
Anh bỗng quay đầu nhìn về phía tôi một cái.
Tôi không kịp né tránh ánh mắt đó, tim chợt hẫng đi một nhịp.
Nhưng anh dường như chỉ vô tình liếc qua, rồi nhanh ch.óng dời mắt đi .
"Khoản chi tiêu này của phòng marketing." Giọng Tạ Liễm không cao, nhưng phòng họp lập tức im phăng phắc.
"Trường hợp đặc biệt xử lý đặc biệt, tôi duyệt."
Ngô Tư Âm lập tức ném về phía tôi một ánh mắt đắc ý đầy mỉa mai.
Sau khi tan họp, Chu Huân gọi tôi lại , trên mặt nở nụ cười nửa vời.
"Quy trình là c.h.ế.t, con
người
mới là sống.
Cô sống đến tuổi
này
rồi
mà
làm
việc vẫn cứng nhắc, bảo thủ như thế, chịu khổ bấy nhiêu vẫn
chưa
đủ
à
?"
Tôi ôm tập tài liệu nhìn anh ta .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tuyen-duong-318-ai-cho-ai/2.html.]
"Giám đốc Chu, tôi từ chối anh là theo quy trình, chủ tịch đặc cách phê duyệt rồi tôi cho thông qua cũng là quy trình. Anh là giám đốc marketing, đạo lý đơn giản này mà khó hiểu đến thế sao ?"
Anh ta cười khẩy một tiếng: "Trình Lăng, giữa chúng ta ..."
"Trưởng phòng Chử."
Một giọng nói vang lên từ phía sau .
Tạ Liễm đang đứng ở giữa hành lang, hai tay đút túi quần, gương mặt không có biểu cảm gì thừa thãi.
"Đến văn phòng của tôi một lát."
Tim tôi hơi thắt lại .
Văn phòng chủ tịch.
Tôi và Tạ Liễm đứng cách nhau một chiếc bàn làm việc rộng lớn.
"Chế độ mới được thực thi, áp lực của phòng tài chính là lớn nhất, thời gian chuyển giao khó tránh khỏi có va chạm, cô cần phải nắm bắt chừng mực cho tốt ."
Giọng điệu của anh rất đều đều, hoàn toàn là thái độ của cấp trên đối với cấp dưới .
Anh dặn dò thêm vài điểm trong công việc, tốc độ nói ổn định, mạch lạc rõ ràng, mang lại cho người ta cảm giác chững chạc và xa cách, hoàn toàn khác với chàng trai trong ký ức luôn nói chuyện với tôi bằng giọng điệu có vài phần lươn lẹo, ngang bướng.
Lòng tôi nhẹ nhõm đi đôi chút.
" Tôi hiểu rồi , thưa chủ tịch."
Thư ký đi vào dâng trà , anh cúi đầu kéo ngăn kéo ra , lấy ra một chiếc hộp bằng nhung xanh, đặt lên bàn rồi đẩy về phía tôi .
Tôi không nhúc nhích.
Cô thư ký mỉm cười nói : "Trưởng phòng Chử, đây là quà gặp mặt của chủ tịch dành cho mỗi vị trưởng phòng, là một chiếc b.út ký. Các trưởng phòng khác đều nhận rồi , chị là người cuối cùng đấy."
Tạ Liễm nhấp một ngụm trà , những ngón tay thon dài, trắng trẻo khẽ gõ lên chiếc hộp.
"Muốn không ?"
Anh khẽ thốt ra hai chữ.
Không biết có phải vì vừa uống ngụm trà hay không mà hai chữ này nói ra có chút m.ô.n.g lung, như thể được bao bọc trong làn hơi nóng từ kẽ răng thoát ra .
Ẩm ướt.
Một luồng điện quen thuộc chạy dọc sống lưng tôi .
Tôi bỗng cảm thấy cổ họng hơi khô khốc.
…
"Muốn không ?"
"Chị ơi, chị muốn không ?"
Trên con đường cao tốc Tây Bắc rực nắng của năm năm trước .
Ký ức ngắn ngủi sáu tháng giữa tôi và Tạ Liễm.
Toàn là những quấn quýt về mặt thể xác.
Từ nhỏ tôi đã là một cô con gái ngoan ngoãn, luôn đi đúng hướng.
Bố tôi là giáo viên cấp hai, mẹ là giáo viên tiểu học. Trong mắt mọi người , tôi ngoan ngoãn, trầm tính, biết điều, là "con nhà người ta " trong truyền thuyết.
Nhưng chỉ có bản thân tôi biết .
Tôi nhút nhát, hèn nhát, hoàn toàn không có chính kiến, người ta sao mình vậy . Tôi sợ xung đột, sợ người khác thất vọng, sợ đi sai dù chỉ một bước.
Tôi ngày càng cảm thấy ngột ngạt.
Ngày càng chán ghét chính mình .
Chaporia
Bình Luận (0)