20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Thế là vào năm 28 tuổi, tôi đã đưa ra một quyết định nổi loạn nhất trong cuộc đời.

Tôi xin nghỉ công việc khiến mình nghẹt thở, uốn mái tóc dài ngoan ngoãn thành những lọn sóng to tùy ý, tháo cặp kính cận năm độ xuống, mặc vào chiếc váy hai dây hoa nhí...

Tôi thuê một chiếc xe nhà di động, một mình lên đường chinh phục tuyến đường 318.

Tôi đã nhặt được Tạ Liễm trên con đường Gobi dường như không có điểm dừng đó.

Anh khi ấy 23 tuổi, bị thương khi đang đạp xe dã ngoại, một mình ngồi bên lề đường thuộc khu vực không người ở hoang vu. Trông anh lếch thếch, suy sụp, trong mắt hiện lên vẻ u uất không thể xua tan.

Giống như một con thú nhỏ bị mắc kẹt bởi điều gì đó.

Tôi dừng xe lại , dùng ngón trỏ kéo chiếc kính râm xuống một chút, nở nụ cười rạng rỡ gọi anh :

"Này, lên xe không ? Chị cho đi nhờ một đoạn."

Anh im lặng từ chối.

Anh đứng dậy, tập tễnh dắt xe đi tiếp về phía trước .

Tôi nhấn ga phóng v.út đi .

Nhưng đi chưa được bao xa, tôi lại quay xe trở lại .

Anh vẫn phớt lờ tôi .

Tôi thong thả lái xe bám theo sau anh , vừa dỗ dành vừa dọa dẫm:

"Nhóc con, chị không phải người xấu đâu , chỉ đơn giản là muốn làm việc tốt thôi mà."

"Trời sắp mưa rồi đấy, em không muốn biến thành chuột lột đâu đúng không ?"

"Nghe nói trên con đường này có ma đấy..."

Anh bỗng dừng lại .

Quay đầu nhìn tôi , mặt không cảm xúc thốt ra một câu.

"Chị nói nhiều thật đấy."

"Thế em có lên không ?" Mắt tôi cười cong lại .

Anh lên xe.

Tôi biết anh có lẽ đang trải qua giai đoạn tăm tối nhất của cuộc đời, nhưng tôi không hỏi một câu nào.

Một mình tìm đến nơi này , ai mà chẳng có tâm sự chứ?

Tôi dẫn anh dang rộng hai tay hét lớn giữa cơn gió dữ, kéo anh nằm sóng đôi dưới bầu trời đầy sao nói những chuyện sằng bậy, dành cả ngày trời để giúp người dân Tây Tạng tìm chú cừu non bị lạc, nấu món gà kho hạt dẻ chín một nửa cho anh trong không gian chật hẹp của chiếc xe.

Giữa đất trời không bị định nghĩa bởi bất cứ điều gì, tôi dường như đã sống thành mặt đối lập của nhân cách "Trình Lăng" trước kia một cách rất tự nhiên—

Tự do, nhiệt huyết, không sợ hãi.

Trở thành một " người chị" thú vị và có chút hoang dã.

Tôi luôn nở nụ cười rạng rỡ, giọng nói bay bổng.

Vừa là để cứu rỗi anh .

Cũng là để cứu rỗi chính mình .

Ánh mắt Tạ Liễm từng chút một trở nên sáng rõ, nụ cười từng chút một trở nên rõ nét. Khi anh nhìn tôi , từ sự lạnh lùng xa cách ban đầu đã chuyển sang tập trung, thậm chí là nóng bỏng.

Tôi phát hiện raanh bề ngoài thì u uất, nhưng sâu trong xương tủy thực chất lại là một chàng trai ngạo nghễ, dũng cảm và kiên cường.

Tạ Liễm, chính là mặt đối lập của tôi .

Những đêm sao giăng đầy lối, trong chiếc xe yên tĩnh giữa đất trời bao la, chúng tôi chen chúc nhau trên chiếc giường nhỏ chật hẹp.

Mọi chuyện diễn ra tự nhiên đến thế.

Giống như buồn ngủ thì ngủ, đói bụng thì uống nước.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tuyen-duong-318-ai-cho-ai/3.html.]

Ham muốn nguyên thủy nhất hòa làm một giữa thiên nhiên nguyên thủy nhất.

Không có tuổi tác, địa vị, quá khứ.

Chỉ có làn da nóng bỏng và hơi thở dồn dập.

Mọi quy tắc bị đập tan.

Ham muốn bị phóng đại vô hạn.

Niềm vui cũng bị phóng đại vô hạn.

Chúng tôi chìm đắm trong đó, khó lòng dứt ra được , giống như hai đứa trẻ lần đầu tiên nhặt được kẹo, ra sức nếm trải, đòi hỏi không ngừng.

Anh thích dùng ngón trỏ và ngón giữa di chuyển từng bước trên người tôi , dừng lại ở một nơi nào đó, giọng khàn đặc đến mức không ra hơi .

"Chị ơi, em muốn vào trong."

"Muốn không ?"

"Chỗ đó của chị, còn có thể chứa thêm một ngón nữa không ?"

Nhật Nguyệt

"Thử xem nhé..."

Chuyến đi đó, chúng tôi vừa đi vừa nghỉ, lang bạt trên đường suốt sáu tháng trời.

Hôm đó hoàng hôn buông xuống, thế giới bỗng trở nên rất dịu dàng.

Tôi và anh ngồi bên cửa sổ, chia nhau ăn sủi cảo.

"Chị ơi, chị đợi em một năm nhé. Em giải quyết xong việc gia đình sẽ đến thành phố của chị tìm chị, được không ?"

Vẻ mặt anh hiếm khi nghiêm túc đến vậy .

"Thế thì không được rồi ." Tôi cười hì hì gạt đi .

"Tại sao lại không được ?"

"Chị lớn hơn em năm tuổi, chị không đợi nổi đâu . Hơn nữa, tình chị em chênh lệch tuổi tác quá lớn thường không có kết cục tốt đẹp đâu . Đến lúc chị tóc bạc trắng mà em vẫn đang trong thời kỳ phong độ nhất, từ đó chị sẽ biến thành một người đàn bà oán phụ hay ghen tuông ngờ vực, chị không muốn thế đâu !"

Tôi lại nói nhảm như rất nhiều lần trước đó.

Anh hơi sững sờ.

Trông có vẻ ngốc nghếch.

Tôi không đành lòng, bật cười .

"Được rồi , thế em nói xem em thích chị ở điểm gì?"

Anh suy nghĩ một chút, rồi trịnh trọng lên tiếng:

"Thích chị phóng khoáng tùy ý, tự do tự tại, sống là chính mình ."

Tôi cụp mắt xuống, gắp một chiếc sủi cảo nhét vào miệng.

Vài ngày sau .

Tại một thành phố nhỏ vùng biên giới, tôi để lại một tờ giấy nhắn.

Rồi trốn chạy.

Tôi trong mắt anh .

Không phải là tôi ngoài đời thực.

Chúng tôi chẳng qua chỉ là hai cơn gió tình cờ gặp nhau trong chuyến hành trình, dưới môi trường và nhiệt độ đặc thù mà quấn quýt, hòa quyện ngắn ngủi.

Cuối cùng, ai cũng phải đi con đường của riêng mình .

Tôi quay trở lại thành phố ban đầu, đeo lại kính, cắt phăng mái tóc xoăn, khoác lên mình bộ đồ công sở mang lại cảm giác an toàn .

Làm lại một Trình Lăng trong mắt mọi người .

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...