Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tôi suy nghĩ rất lâu.
Tôi cố phân tích xem liệu anh thực sự đã nhận ra mình hay chưa .
Năm năm hoàn toàn bặt vô âm tín.
Sáu tháng ngắn ngủi bên nhau .
Năm đó, để cắt đứt triệt để với quá khứ, ngay từ ngày đầu tiên bước chân vào hành trình, tôi đã dùng một cái tên giả.
Lúc thuê xe nhà di động, cậu em nhân viên bảo có chế độ phúc lợi nội bộ, cứ đưa tiền mặt rồi cậu ta đứng tên thuê giúp. Tôi ngại phiền phức nên đồng ý luôn.
Hai năm trước , tôi vô tình ngã cầu thang gãy sống mũi nên có làm một cuộc tiểu phẫu chỉnh hình, đến bạn học cũ còn suýt không nhận ra tôi .
Nói tóm lại .
Dù là ngoại hình, khí chất, thân phận hay tên tuổi, tôi và người chị năm năm trước đã là hai con người hoàn toàn khác biệt.
Chắc chắn anh không nhận ra tôi đâu .
Còn vài câu nói mập mờ kia ...
Nghĩ kỹ lại thì đặt vào ngữ cảnh công việc lúc đó cũng rất bình thường.
Chỉ là tôi nhạy cảm quá thôi.
...
Phán đoán của tôi quả nhiên không sai.
Suốt một thời gian dài sau đó, mọi chuyện diễn ra vô cùng bình thường.
Tôi định kỳ đến phòng làm việc của Tạ Liễm báo cáo tài chính, anh cũng thỉnh thoảng gọi điện bảo tôi lên bàn giao công việc hoặc hỏi han vài chi tiết dự toán.
Sự tiếp xúc giữa tôi và anh hoàn toàn nằm trong phạm vi hợp tác giữa cấp trên và cấp dưới , giữa chủ tịch và trưởng phòng tài chính.
Công việc ra công việc, lịch sự và chừng mực.
Tôi dần quen với trạng thái này .
Lúc họp hành, tôi có thể thoải mái tranh luận gay gắt với anh vì một con số , hay lúc mọi người đùa vui, tôi cũng có thể thả lỏng mà cười theo vài tiếng.
Tôi nghĩ.
Chuyến đi rực nắng và ngắn ngủi năm nào chẳng qua là một lần ngoại lệ khi cả hai tạm thời thoát khỏi quỹ đạo cuộc sống bình thường mà thôi.
Giống như một trận gió lốc.
Lúc đến thì cuốn theo cát đá mịt mù, tràn đầy cuồng nhiệt.
Lúc đi lại tan biến rất nhanh, phẳng lặng như chưa từng tồn tại.
Hôm đó.
Tôi vừa đến văn phòng đã thấy một cô gái trẻ đang đứng bên trong.
Tóc đen dài thẳng tắp, váy liền thân màu trắng, vừa trong sáng lại vừa xinh đẹp .
Cô bé lịch sự tự giới thiệu:
"Em chào chị Chử, em tên là Dư Duyệt. Thời gian tới em sẽ thực tập ở công ty, nên qua đây chào chị một tiếng ạ."
Tôi lịch sự gật đầu.
Cô bé mỉm cười bẽn lẽn rồi xin phép ra ngoài.
Hai cô cấp dưới lập tức tranh nhau vào buôn chuyện với tôi .
"Chị Chử ơi, sau này chị có làm gì thì cũng đừng đắc tội cô bé đó nhé. Bọn em vừa hỏi ai giới thiệu vào đây thực tập, cô ấy bảo là anh trai chủ tịch đấy! Hóa ra cô ấy là trẻ mồ côi được gia đình chủ tịch nhận nuôi, từ nhỏ đã lớn lên bên cạnh anh ấy rồi ."
"Bây giờ thì em đã hiểu tại sao chủ tịch có bao nhiêu công ty ở Hải Thành mà lại cứ thích tự mình đến Hàng Châu rồi . Hóa ra là đến để dọn đường trước cho cô em gái nuôi này chứ đâu !"
"C.h.ế.t mất, dạo này em đang cuồng thể loại anh em nuôi không cùng huyết thống này lắm, quan trọng là ngoại hình hai người họ xứng đôi thật sự!"
" Đúng đấy đúng đấy, em cũng chèo thuyền cặp này quyết liệt..."
Hai đứa càng nói giọng càng nhỏ dần.
Tôi
nhíu mày
nhìn
chiếc áo khoác mới mua.
Không biết đã quẹt vào đâu ở cùi chỏ mà dính một vết bùn đỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tuyen-duong-318-ai-cho-ai/4.html.]
Nghĩ ngợi một lát.
Tôi tìm lại hai chiếc ống tay áo bảo hộ đã sờn lòng kia rồi đeo vào .
Buổi chiều, Tạ Liễm gọi điện bảo tôi lên văn phòng một chuyến.
Tôi lại gặp lại Dư Duyệt.
Cô bé đang ngồi trên sofa uống nước trái cây, nhỏ nhẹ trò chuyện với Tạ Liễm. Ánh nắng ngoài cửa sổ chiếu vào người cô bé, toát lên sự trẻ trung kiều diễm.
Tạ Liễm vẫy tay ra hiệu cho tôi qua đó.
Sau khi giới thiệu qua về tình hình của Dư Duyệt, anh nói : "Hiện tại con bé có hai nguyện vọng, một là phòng marketing, hai là phòng tài chính. Xét thấy phòng marketing phải tiếp khách quá nhiều, tôi muốn để con bé sang phòng của các chị."
Tôi chăm chú lắng nghe .
Cố gắng đoán xem ý anh là muốn tôi nghiêm túc chỉ dạy, hay chỉ là thực tập cưỡi ngựa xem hoa cho có lệ.
"Thế nào?"
Anh ngừng một chút, bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn thẳng vào tôi :
"Chỗ đó của chị, còn có thể chứa thêm một người nữa không ?"
Tôi sững sờ.
Cảm giác rùng mình quen thuộc kia lại ập đến.
Vẻ mặt anh rất bình thường, cứ như thể chỉ đang trao đổi công việc hàng ngày.
Tôi cố kìm nén nhịp tim đang đập thình thịch, khẽ đáp:
"...Được ạ."
"Ừm, vậy cứ thử xem thế nào."
Tạ Liễm bình thản dời mắt đi .
…
Dư Duyệt bắt đầu vào làm việc ở phòng tài chính.
Cô bé xinh đẹp , rộng rãi, lại thêm thân phận em gái chủ tịch nên nhanh ch.óng nhận được sự yêu mến của mọi người trong công ty, đi đến đâu cũng có người chào hỏi.
Mấy cô cấp dưới hỏi có phải chủ tịch vì cô bé mà mới đến chi nhánh Hàng Châu không , cô bé lộ ra vẻ thẹn thùng của thiếu nữ.
"Em cũng không biết nữa, anh trai em ấy , dù có làm gì cũng chẳng bao giờ nói ra đâu . Trước đây em đúng là có nhắc với anh ấy chuyện muốn đến Hàng Châu thực tập, không ngờ anh ấy lại tự mình đến trước ."
Hai cô cấp dưới nghe xong liền ríu rít phấn khích một trận.
Còn tôi thì giật thót cả mình .
Nhật Nguyệt
Hôm đó, tôi đến tìm Tạ Liễm để báo cáo công việc, vừa bước vào cửa liền ngẩn người .
Anh nhuộm một mái tóc màu trắng.
Trong suốt buổi làm việc, anh vẫn bình thản nói chuyện như mọi khi.
Chỉ có tôi là không kìm được cứ liếc lên đầu anh , nghi ngờ không biết có phải mắt mình bị hoa hay không .
Lúc quay về văn phòng, ba cô gái đang tụ tập ríu rít với nhau . Dư Duyệt có vẻ đặc biệt hào hứng, hai má đỏ bừng.
"Hôm nọ em đi ăn cơm với anh trai, có bảo dạo này em đang chơi một trò chơi, thích nam chính tóc trắng trong đó lắm..."
Hai cô cấp dưới phóng đại ngửa mặt lên trời thở dài cảm thán.
"Mọi chuyện đang diễn ra đúng như dự đoán rồi !"
"Mà phải công nhận, chủ tịch nhuộm màu đấy nhìn không hề lạc quẻ chút nào, đẹp trai điên lên được !"
Tôi không biết tụi nhỏ đang phấn khích vì điều gì.
Về cơ bản, chỉ cần họ không làm ảnh hưởng đến công việc thì tôi cũng không quản lý quá khắt khe.
Thời gian làm việc lúc nào cũng dài đằng đẵng và tẻ nhạt.
Cái cách họ cười nói và vui đùa một cách tự do như vậy , đối với tôi , dường như đã là chuyện của một quá khứ xa xôi lắm rồi .
Vì công ty có một dự án mới.
Khoảng thời gian tiếp theo, việc đối ứng giữa tôi và phòng marketing bắt đầu nhiều lên.
Chaporia
Bình Luận (0)