Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Chu Huân và Ngô Tư Âm trước đây đã không kiêng dè gì, nay lại càng công khai lộ liễu. Hoặc là cố tình làm mấy động tác thân mật, hoặc là ghé sát vào nhau thì thầm to nhỏ, đuôi lông mày khóe mắt đều là sự mập mờ.
Thái độ của tôi vô cùng thờ ơ.
Nhưng Chu Huân nhìn thấy vậy trông lại có vẻ rất tức giận.
Tôi không hiểu anh ta có ý gì.
Lúc còn kết hôn tôi đã không thèm để ý, ly hôn rồi đương nhiên càng không rỗi hơi .
Tôi và anh ta vốn dĩ là quen nhau qua xem mắt, sau đó mới phát hiện hóa ra hai đứa làm cùng một tập đoàn.
Anh ta chủ động thành thật rằng mình đã từng yêu bốn lần , bảo mọi người đều là người trưởng thành rồi , khó tránh khỏi có quá khứ, rồi hỏi tôi từng yêu mấy lần .
Tôi bảo một lần .
Chu Huân lúc đó vô cùng ngạc nhiên.
"Em 30 tuổi rồi , lại xinh đẹp thế này , mà mới yêu đúng một lần thôi á?"
Thực ra hai năm đầu mới cưới, anh ta đối xử với tôi rất tốt .
Nó từng khiến tôi nghĩ rằng việc nghe lời bố mẹ đi xem mắt không phải là một quyết định quá tồi tệ.
Anh ta từng dũng mãnh hứa hẹn với tôi rằng sẽ nỗ lực làm việc để leo lên vị trí giám đốc marketing, làm chỗ dựa cho tôi , để sau này trong công ty không ai dám gây khó dễ cho tôi nữa.
Ai mà ngờ được , vật đổi sao dời.
Bây giờ anh ta lại trở thành chỗ dựa của người khác.
Còn người bị gây khó dễ, lại chính là tôi .
Để công việc trong công ty diễn ra suôn sẻ, tôi dần học cách giữ khuôn mặt nghiêm nghị lạnh lùng, mặc những bộ quần áo già dặn, lúc nói chuyện thì hạ thấp giọng xuống và không để lộ chút cảm xúc nào.
Các đồng nghiệp trẻ tuổi dần dần kính nhi viễn chi với tôi .
Tôi trở thành một người làm tài chính "cổ hủ, nghiêm túc" trong miệng bọn họ.
...
Trong phòng lại vang lên tiếng cười rạng rỡ của những cô gái trẻ.
Tôi đưa tay sờ lên mặt mình .
Cũng may là Tạ Liễm không nhận ra tôi .
Một tháng sau , dự án mới được ký kết, chúng tôi sang công ty đối tác để làm thủ tục.
Địa điểm ở thành phố lân cận.
Phía chúng tôi có bốn người tham gia.
Tạ Liễm, tôi , Chu Huân và Ngô Tư Âm.
Trên bàn tiệc linh đình, Tạ Liễm thể hiện một khía cạnh hoàn toàn khác với ngày thường.
Anh nói chuyện hài hước, khéo léo đưa đẩy, cụng ly rất đúng mực, mỗi cử chỉ điệu bộ đều toát lên sự ung dung và sức hút của một người đàn ông trưởng thành.
Tôi có chút thẫn thờ.
Chu Huân thì đang hăng m.á.u, rượu hết ly này đến ly khác. Đến khi mặt đỏ gay, ánh mắt anh ta cứ thỉnh thoảng lại hướng về phía tôi .
Nếu là trước đây, tôi sẽ khuyên anh ta uống ít thôi.
Còn bây giờ, tôi chỉ cụp mắt xuống, lặng lẽ uống ly nước trái cây của mình .
Ngô Tư Âm nở nụ cười giễu cợt, cầm ly rượu đi về phía tôi . Chu Huân bỗng nói giọng cộc cằn: "Cô ấy không biết uống rượu!"
Ngô Tư Âm sượng trân, mặt đỏ bừng quay về chỗ ngồi , c.ắ.n môi dưới hồi lâu không nói câu nào.
Đúng
lúc
này
.
Người ngồi cạnh tôi có điện thoại phải rời tiệc, Tạ Liễm đang ngồi ở vị trí chủ tọa bỗng nhiên đứng dậy, bước đến ngồi xuống chiếc ghế trống bên cạnh tôi , rồi quay đầu nói chuyện với người ở phía bên kia .
Vị sếp bên đối tác cười trêu:
"Sếp Tạ vừa đẹp trai vừa nhiều tiền thế này , chắc tình sử phong phú lắm đây, mau kể ra cho chúng tôi ghen tị chút nào."
Tạ Liễm mỉm cười quay lại .
"Mấy năm nay bận rộn quá, tôi thực sự không dành nhiều thời gian cho chuyện này ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tuyen-duong-318-ai-cho-ai/5.html.]
Đuôi mắt anh hơi ửng hồng, dường như đã có chút hơi men. Lúc nói chuyện, anh vô thức đặt một tay lên thành ghế của tôi , tạo thành tư thế như đang ôm nửa vòng.
Quá gần.
Nhịp tim tôi khẽ tăng nhanh.
Nhật Nguyệt
Anh tự nói chuyện của mình , một tay thong thả nghịch chiếc bật lửa trên bàn.
Tay còn lại cứ đặt hờ như thế trên ghế.
Tôi gần như có thể ngửi thấy mùi hương vừa quen thuộc vừa xa xăm trên người anh , giống như ký ức của rất lâu về trước , cái mùi trộn lẫn giữa mồ hôi, bụi đường và sức sống thanh xuân.
"Thế sếp Tạ đã yêu mấy lần rồi ?"
Có người lại hỏi.
Tạ Liễm hơi nghiêng đầu, im lặng một lát.
Bất thình lình, cánh tay tôi truyền đến một cảm giác khác lạ.
Hai ngón tay.
Chầm chậm miết dọc theo dây thần kinh nhạy cảm nhất ở phía sau cánh tay trần của tôi , ung dung thong thả như đang đi dạo chơi, từng bước từng bước dịch chuyển lên phía trên .
Tôi cứng đờ người .
Không dám nhúc nhích dù chỉ một chút.
"Một lần ."
Giọng anh vang lên ngay bên tai trái của tôi .
"Cô ấy nhát gan lắm, chạy mất rồi ."
Mọi người đều nghĩ anh đang đùa nên bật cười ha hả.
Anh không giải thích gì thêm.
Chỉ khẽ mỉm cười theo.
…
Sau khi tàn tiệc, công ty đối tác sắp xếp khách sạn cho chúng tôi , các phòng đều nằm chung một tầng.
Bốn người cùng bước vào thang máy.
Chu Huân đi đứng loạng choạng, được Ngô Tư Âm dìu, nhưng ánh mắt cứ thỉnh thoảng lại đảo qua phía tôi .
Trong mắt anh ta mang theo thứ cảm xúc vô cùng kỳ lạ.
Giống như không cam tâm, lại giống như một sự hoang mang muộn màng nào đó.
Tạ Liễm cũng uống không ít.
Hai má đỏ ửng, anh nhắm mắt ngửa đầu tựa vào vách thang máy, yết hầu khẽ phập phồng theo l.ồ.ng n.g.ự.c.
Tôi vẫn đang chìm đắm trong sự bàng hoàng lúc nãy, đầu óc rối như tơ vò.
Suốt một lúc, không ai lên tiếng.
Thang máy yên ĩnh đến cực điểm, chỉ có tiếng ù ù rất nhỏ của động cơ.
Bất chợt.
Vai tôi trĩu xuống.
Đầu Tạ Liễm đã tựa vào vai tôi .
Chu Huân và Ngô Tư Âm nhìn thấy cảnh này , hai mắt lập tức trợn tròn.
Tim tôi đập liên hồi như trống trận.
Mái tóc màu trắng khẽ cọ vào má tôi , ở góc độ này , tôi có thể nhìn thấy rất rõ hàng mi dày và sống mũi cao thẳng của anh .
Chu Huân hỏi: "Chủ tịch, anh không sao chứ?"
Tạ Liễm ngẩng đầu, nhìn tôi một cái, rồi trầm giọng lầm bầm với vẻ say khướt: "Xin lỗi , vừa rồi tôi hơi ch.óng mặt."
"..."
Quay về phòng mình .
Tôi đứng thẫn thờ trước chiếc gương ở hành lang một lúc.
Chaporia
Bình Luận (0)