20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Tạ Liễm đi cách tôi không xa phía trước với dáng vẻ thong thả, ung dung, như thể đang chờ tôi .

Thế là tôi gửi cho anh một tin nhắn WeChat: "Giúp em thắng 5 vạn tệ nhé."

Anh quay đầu lại nhìn tôi .

Ngược sáng, đôi mắt anh sáng lấp lánh, để lộ vẻ vừa buồn cười vừa bất lực.

Sau đó anh giơ tay lên, lười biếng làm ký hiệu OK.

Nửa phút sau , bóng dáng cao ráo đó đã biến mất ở phía cuối con đường mòn lên núi.

Lúc đi đến điểm nghỉ chân bên bờ sông, tôi dừng lại để nghỉ ngơi, vừa cúi đầu vặn nắp chai nước thì một cái bóng đột ngột đổ xuống, bao trùm lấy tôi .

Chu Huân đã đứng trước mặt tôi từ lúc nào.

Anh ta gầy đi khá nhiều, một người vốn luôn chú trọng hình tượng như anh ta mà trên mặt lúc này lại lún phún râu quai nón.

"Trình Lăng, chúng ta nên tái hôn thôi."

Anh ta nhìn chằm chằm vào tôi bằng ánh mắt rực lửa.

Tôi đến mí mắt cũng chẳng thèm chớp, cứ tự nhiên uống nước, coi như anh ta không tồn tại.

Sắc mặt anh ta rất khó coi, nhẫn nhịn bước lại gần thêm một bước.

"Trình Lăng, trước đây là do anh quá kiêu ngạo, quá tự phụ. Anh hận em không trân trọng tình cảm của hai đứa mình , lại dễ dàng đề nghị ly hôn đến thế. Trong lúc đau lòng và tức giận, anh đã đồng ý ly hôn mà không giải thích bất cứ điều gì."

"Bây giờ anh cứ luôn nhớ về những ngày tháng trước đây của chúng ta , bình yên, tích cực, tràn đầy hy vọng... Là anh sai rồi , em ghen là chuyện thường tình của con người , vậy mà anh lại không giải thích rõ ràng cho em, để mặc cho một cuộc hôn nhân tốt đẹp đi đến hồi kết."

Anh ta hít một hơi thật sâu, gằn từng chữ:

"Trình Lăng, bây giờ tôi thề với em: Chu Huân anh chưa bao giờ ngoại tình trong thời gian kết hôn! Nếu anh nói dối, anh sẽ bị xe đ.â.m c.h.ế.t không toàn thây!"

Lồng n.g.ự.c anh ta phập phồng, thần sắc vô cùng nghiêm trọng và bi tráng.

Anh ta lặng im chờ đợi phản ứng của tôi .

Tôi bình thản lên tiếng: " Tôi biết mà."

Chu Huân sững sờ.

Nhật Nguyệt

Qua vài giây, anh ta không thể tin nổi hỏi lại : "Em biết anh không ngoại tình, thế mà em vẫn... vẫn đề nghị ly hôn?"

Tôi ngước mắt lên, bình tĩnh nhìn anh ta :

"Chu Huân, anh đừng có lộn ngược mối quan hệ nhân quả. Anh không ngoại tình là vì tôi đã đề nghị ly hôn. Tôi chỉ là rút lui kịp thời trước khi mọi chuyện xảy ra , c.h.ặ.t đứt cái khả năng đó mà thôi."

"Còn nữa, cái gì mà đau lòng với tức giận, cái gì mà luôn nhớ về ngày xưa. Tôi đề nghị ly hôn chẳng phải đúng ý anh quá rồi sao ?"

Anh ta cứng đờ người , há miệng định tranh biện.

Tôi không cho anh ta cơ hội.

"Khoảng thời gian đó anh đúng là chưa ngoại tình, nhưng tâm trí anh đã sớm bị sự chủ động ngả vào lòng của Ngô Tư Âm làm cho d.a.o động rồi . Tôi đề nghị ly hôn, anh liền mượn gió bẻ măng, thuận nước đẩy thuyền. Trong đầu anh nghĩ chắc là nhân lúc ly hôn làm hết những chuyện trong lúc kết hôn không dám làm , rồi sau đó tìm cách tái hôn chứ gì. Như vậy vừa thỏa mãn được cái tâm tư bẩn thỉu của anh , lại vừa không phải gánh chịu cái giá đạo đức của việc ngoại tình.

"

Tôi khựng lại một chút, mỉa mai liếc nhìn anh ta .

"Thế nên, bây giờ anh quay lại là vì đã chán ngấy Ngô Tư Âm rồi đúng không ?” 

"Chu Huân, anh thật tồi tệ."

Mỗi một câu tôi nói ra , sắc mặt Chu Huân lại trắng bệch đi một phần.

Nói đến cuối cùng, cả người anh ta run rẩy như sắp ngã quỵ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tuyen-duong-318-ai-cho-ai/12.html.]

Bất thình lình—

Ngô Tư Âm không biết từ đâu lao ra .

Cô ta căm hận lườm tôi , giọng nói nhọn hoắt:

"Anh ấy không tồi tệ, anh ấy là người tốt ! Là tôi tự nguyện!"

Thần sắc cô ta vô cùng kích động, tôi không có ý định cãi vã với cô ta , liền đứng dậy, nhanh ch.óng cất khăn lau và chai nước vào ba lô chuẩn bị rời đi .

Ngô Tư Âm nghiến răng, hai mắt đỏ ngầu:

"Trình Lăng! Chị căn bản không hiểu anh ấy , không trân trọng anh ấy ! Có phải chị nghĩ tôi là loại tiểu tam đi quyến rũ cấp trên để trèo cao không ? Không, tôi yêu anh ấy !"

"Hồi đó bố tôi bị u.n.g t.h.ư phổi phải làm phẫu thuật, tôi vay mượn khắp lượt người thân bạn bè mà không đủ tiền. Chính là Chu Huân, anh ấy đã đưa cho tôi 20 vạn tệ để vay, đến giấy vay nợ cũng không cần! Chị có hiểu cái cảm giác tuyệt vọng đến mức không sống nổi bỗng nhiên có người cứu vớt ra khỏi vũng bùn tăm tối không ? Lúc đó tôi đã thề với lòng mình , cho dù có bị khinh bỉ, bị lên án, bị người đời chỉ trích, tôi cũng phải báo đáp ơn cứu mạng của anh ấy !"

Chu Huân ngơ ngác nhìn Ngô Tư Âm, sắc mặt biến đổi liên tục, thoáng hiện lên một chút cảm động.

Tôi đeo ba lô lên vai, khẽ cười một tiếng:

"Báo ơn? Anh ta bây giờ rơi vào hoàn cảnh thế này , cô nghĩ cô đang báo ơn, hay là đang hại anh ta đây?"

Cô ta ngẩn người , các cung bậc cảm xúc trên mặt đảo lộn liên hồi, cứ như thể có thứ gì đó thâm căn cố đế vừa bị sụp đổ.

Tôi đang định quay người bước đi .

Gương mặt cô ta bỗng nhiên vặn vẹo, cô ta như phát điên lao thẳng đến, dùng lực đẩy mạnh vào n.g.ự.c tôi —

"Chị nói bậy!"

Tôi loạng choạng lùi lại phía sau , đập mạnh vào thanh lan can phía sau lưng.

Nhưng còn chưa kịp đứng vững, chỉ nghe tiếng "rắc rắc" vang lên, vài chiếc đinh ốc bung ra , thanh lan can gãy rộc.

Tôi rơi thẳng xuống dòng nước sông đang chảy xiết.

Chu Huân vốn dĩ đang tựa hờ vào thanh lan can cũng lập tức mất thăng bằng trong tích tắc.

Và rơi xuống cùng tôi .

Dòng nước cuồn cuộn ngay lập tức nhấn chìm hai chúng tôi .

Trong lúc vùng vẫy.

Tôi nhìn thấy cánh tay của Chu Huân đang khua một cách hỗn loạn dưới nước.

Gương mặt kinh hoàng đến ngốc nghếch của Ngô Tư Âm trên bờ.

Và đám người đang từ xa điên cuồng chạy lại .

"Tạ Liễm—"

Có một giọng nói vang lên thét gọi trong tâm trí tôi .

Khi ý thức bắt đầu mờ nhạt dần, tôi mơ màng nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc lao mình xuống nước một cách vô cùng nhanh nhẹn...

Ánh nắng chiếu lên mặt nước, dập dềnh như những mảnh vàng vụn, bao bọc lấy bóng dáng đó hoàn toàn .

Mọi thứ đều sáng lấp lánh.

Mông lung và hư ảo.

Tiếc nuối quá...

Ý nghĩ cuối cùng thoáng qua đầu tôi .

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...