20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Khi mở mắt ra , ánh sáng vẫn rực rỡ và thế giới trước mắt tôi là một màu trắng xóa.

Tôi nhanh ch.óng nhận ra mình đang ở trong bệnh viện.

Điều khiến tôi ngạc nhiên là Dư Duyệt đang ngồi bên giường bệnh của tôi .

Thấy tôi tỉnh lại , cô bé mở to hai mắt nhìn tôi , vành mắt đỏ hoe và sưng húp, dường như vừa mới khóc xong.

Trong lòng tôi bỗng dâng lên một điềm báo chẳng lành, nhưng lại không thể nói rõ cụ thể là chuyện gì.

Cô bé lấy khăn giấy chấm nước mắt, cụp mi xuống vài giây rồi từ từ ngước lên nhìn thẳng vào tôi .

Nhật Nguyệt

"Chị Chử, chị đã hôn mê ba ngày rồi . Đừng lo lắng, bác sĩ bảo chỉ cần chị tỉnh lại là không sao nữa."

"Cũng may là nhóm đồng nghiệp đầu tiên lên đến đỉnh núi vừa lúc quay về, kịp thời cứu chị và giám đốc Chu lên. Nhưng anh ấy không được may mắn như chị, phần cột sống thắt lưng bị chấn thương rồi ."

Tôi yếu ớt quay đầu, ánh mắt tìm kiếm khắp phòng bệnh.

Tại sao Tạ Liễm không có ở đây?

Tôi mở miệng muốn hỏi, nhưng phát ra ngoài chỉ là những tiếng thào thào không rõ chữ.

Lúc này , Dư Duyệt khẽ thở dài một tiếng đầy u uất, rồi lại nói sang chuyện khác.

"Hôm đó là em cố tình để chị bắt gặp đấy. Em vô tình nhìn thấy trên cổ áo sơ mi bên trong của anh trai có dính vài sợi len từ chiếc ống tay áo bảo hộ của chị. Sau khi nảy sinh nghi ngờ, em mới âm thầm quan sát và phát hiện ra nhiều điều hơn... Nhưng điều em hoàn toàn không ngờ tới là, chị lại chính là người năm đó cùng anh ấy đi hết tuyến đường 318."

"Từ nhỏ đến lớn, em vẫn luôn tự an ủi bản thân rằng anh trai vốn là người lạnh lùng, ít tình cảm, anh ấy đối xử với em như vậy đã là tốt lắm rồi . Cho đến khi em nhìn thấy dáng vẻ của anh ấy đối với chị, em mới biết tình cảm giữa người với người hóa ra lại khác nhau đến thế."

Cô bé nở nụ cười khổ.

"Hôm đó nước sông chảy rất xiết, cuốn chị trôi phăng phăng xuống hạ lưu. Không một ai dám mạo hiểm nhảy xuống, chỉ có anh trai, anh ấy lao điên cuồng từ dưới chân núi ra đến bờ sông, không khựng lại dù chỉ một bước mà nhảy thẳng xuống luôn."

Sự suy đoán trong lòng đã được xác thực, nhưng không hiểu sao tâm trí tôi lại càng hoảng loạn hơn.

"Anh ấy ... đâu rồi ?"

Tôi cố hết sức, cuối cùng cũng thốt ra được ba chữ khàn đặc.

Cô bé nhìn chằm chằm vào tôi một lát, rồi ánh mắt từ từ chuyển hướng ra cây hòe ngoài cửa sổ.

Những chiếc lá xanh của tháng Ba khẽ đung đưa trong nắng.

"Anh trai mất rồi ."

Thế giới bỗng chốc im phăng phắc.

Tôi hơi nhíu mày, trong lòng nghĩ một cách kỳ quặc: Dư Duyệt đang nói cái gì thế nhỉ?

"Lúc đội cứu hộ tìm thấy chị ở hạ lưu, chị đang nằm hôn mê trên một tảng đá. Còn anh trai khi được tìm thấy thì đã ..."

Tôi đờ đẫn nhìn Dư Duyệt.

Nhìn bờ môi cô bé mấp máy liên tục.

Không hiểu vì sao , lý trí rõ ràng biết cô bé đang nói về Tạ Liễm, nhưng tôi lại cảm thấy mọi chuyện chẳng liên quan gì đến mình cả.

Cơ thể tôi vốn đang rất yếu ớt, ngay cả nói cũng không ra hơi , vậy mà lúc này tự dưng lại có một sức mạnh từ đâu đến, khiến tôi bật dậy ngồi thẳng người lên.

Tôi tung chăn, bước xuống giường, xỏ giày vào chân.

Động tác dứt khoát như một người hoàn toàn khỏe mạnh.

Dư Duyệt nhìn chằm chằm vào tôi : "Chị định đi đâu thế?"

Tôi cúi đầu nghiêm túc đi giày, không trả lời.

Chính tôi cũng không biết mình muốn đi đâu .

Tôi chỉ muốn rời khỏi nơi này .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tuyen-duong-318-ai-cho-ai/13.html.]

Cô bé im lặng một lát, đột ngột giơ tay ra , đưa trước mặt tôi một chiếc hộp bằng nhung xanh.

"Cái này là em tìm thấy trong phòng của anh ấy , bên trong là một chiếc nhẫn kim cương. Em nghĩ anh ấy muốn cầu hôn chị, nhưng không biết vì lý do gì mà lại không tặng."

Tôi đờ đẫn nhìn thứ đồ trong tay cô bé.

Mọi động tác trên người bỗng chốc khựng lại .

Chiếc hộp này tôi đã từng nhìn thấy.

Có một lần ở căn biệt thự, sau khi hai đứa quấn quýt một hồi lâu, anh bật dậy, mắt ngập tràn ý cười mở ngăn kéo bàn làm việc ra để lấy đồ.

Chính ngay khoảnh khắc đó.

Tôi bỗng nhiên lên tiếng nhắc về giao ước ba điều. Lúc tôi ngẩng đầu lên hỏi ý kiến, trên tay anh đang cầm chiếc hộp này .

Khi đó anh đã sững sờ một lát, rồi lặng lẽ cất chiếc hộp ngược trở lại ngăn kéo, bình thản trả lời: "Anh không có ý kiến."

"..."

Tôi chợt nhận ra một sự thật.

Người đàn ông mà cứ mỗi lần nhìn thấy tôi là đôi mắt lại sáng lấp lánh kia ...

Không còn nữa rồi .

Nước mắt cứ thế lã chã tuôn rơi.

Từng giọt, từng giọt, rơi xuống sàn nhà bệnh viện.

Sức lực trong cơ thể trong phút chốc bị rút cạn, tôi không thể gồng mình lên được nữa, từ từ khuỵu xuống, ngồi bệt trên mặt đất.

Tôi ôm lấy đầu gối, giống như một đứa trẻ vừa đ.á.n.h mất cả thế giới, cất giọng vỡ vụn lầm bầm:

"Tạ Liễm, anh về đi có được không ?"

"Em hối hận rồi ."

"..."

Qua làn nước mắt nhạt nhòa, ở cửa phòng bỗng nhiên xuất hiện một bóng dáng cao ráo quen thuộc.

Tạ Liễm đang cầm một xấp hóa đơn viện phí bước vào .

Tôi sững sờ.

Anh cũng ngẩn người , ngay sau đó gương mặt lộ rõ vẻ mừng rỡ khôn xiết.

"Em tỉnh rồi à ?"

"Tạ Liễm?"

Tạ Liễm mỉm cười , sải bước thật dài về phía tôi , một mực ôm c.h.ặ.t tôi vào lòng.

Qua lớp quần áo, tôi cảm nhận được rất rõ ràng nhịp tim đập điên cuồng của anh , giống như mỗi một lần tôi nằm trong n.g.ự.c anh trước đây vậy .

Tôi nghẹn ngào lên tiếng:

"Tạ Liễm, em muốn kết hôn..."

Tạ Liễm khựng lại .

Hai giây sau , một giọng nói run rẩy truyền đến từ đỉnh đầu tôi :

"Được."

Ở bên cạnh.

Dư Duyệt hai vành mắt đỏ hoe nhìn hai chúng tôi .

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...