20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Sau này tôi mới biết .

Lúc đội cứu hộ tìm thấy chúng tôi ở vị trí cách hạ lưu 3 km, một tay Tạ Liễm đang ôm c.h.ặ.t lấy tôi đang hôn mê, tay còn lại thì bấu c.h.ặ.t vào một hòn đá nhọn bên bờ sông.

Cạnh sắc của hòn đá đã cứa rách lòng bàn tay anh , m.á.u tươi không ngừng chảy theo dòng nước, vậy mà anh không hề buông lỏng dù chỉ một giây.

Suốt ba ngày qua anh không rời nửa bước, luôn túc trực bên giường bệnh của tôi . Lúc Dư Duyệt mang quần áo đến thay cho anh   thì bác sĩ đột xuất gọi anh đi có chút việc, đúng lúc đó thì tôi tỉnh lại .

"Xin lỗi chị, em lừa chị đấy. Đêm hôm đó em nhìn thấy anh ấy cầm chiếc nhẫn kim cương rồi nói mớ rất nhiều, lúc đấy em mới biết một người vốn chẳng bận tâm đến bất cứ điều gì như anh trai, lại có một ngày phải cẩn trọng, khép nép đến thế. Vì sợ chị trốn chạy mà đến lời cầu hôn anh ấy cũng không dám nói ra ."

Cô bé nhẹ nhàng nói .

"Từ nhỏ em đã thương anh trai, dù thế nào đi nữa, em cũng hy vọng anh ấy được hạnh phúc."

Còn về phần Chu Huân.

Anh ta bị mắc kẹt vào khe đá nên giữ được một mạng, nhưng phần thân dưới đã bị liệt hoàn toàn .

Mặc dù anh ta chủ động nộp đơn xin bãi nại, Ngô Tư Âm vẫn bị tuyên án một năm tù giam vì tội vô ý gây thương tích cho người khác.

Sau khi bản án được ban hành, anh ta có ngồi xe lăn đến thăm cô ta một lần .

"Tư Âm, hôm ở bờ sông anh đã nghe thấy những lời chân thật của em rồi . Ôi, không ngờ em lại nặng tình với anh đến thế, anh cảm động lắm."

Anh ta dùng giọng điệu chung tình của một người đã nếm trải đủ thăng trầm cuộc đời rồi chợt nhận ra chân ái, trịnh trọng hứa hẹn với Ngô Tư Âm: "Anh không trách em đâu , hãy giữ gìn sức khỏe, anh ở bên ngoài chờ em."

Nhưng Ngô Tư Âm đã từ chối ngay tại chỗ.

Ngồi tù một năm và ngồi tù cả đời bên một người bại liệt, cô ta hoàn toàn phân biệt được cái nào nặng cái nào nhẹ.

Nghe nói Chu Huân c.h.ế.t lặng tại chỗ, bất động hồi lâu.

Giống như một bức tượng thạch cao bị đông cứng.

(Ngoại truyện)

Sự bắt đầu của tôi và Tạ Liễm vô cùng ch.óng vánh, tạm bợ.

Nhưng kết cục thì lại đủ sự long trọng.

Một năm sau .

Căn biệt thự bên hồ tổ chức một hôn lễ vô cùng hoành tráng.

Mọi người trong công ty đều đến đông đủ.

Nhật Nguyệt

Trên mặt ai nấy vẫn chưa hết vẻ bàng hoàng, dường như vẫn khó mà tin nổi rằng người làm tài chính cổ hủ, tẻ nhạt như chị Chử, nay lại trở thành phu nhân chủ tịch.

Hai cô cấp dưới vây quanh tôi , phấn khích hét lên.

"Chị Chử ơi, hóa ra chị lại xinh đẹp đến mức này cơ à !"

"Chị Chử ơi, sau này bọn em có phải là được dựa hơi chị để thăng tiến không đây!"

Có người ngưỡng mộ, cảm thán rằng tôi lấy được Tạ Liễm đúng là quá may mắn.

Tạ Liễm liền nghiêm túc đính chính.

"Không, là tôi cưới được Trình Lăng mới là may mắn lớn nhất đời. Cô ấy cho dù cả đời này không kết hôn thì vẫn có thể tự mình sống một cuộc đời vô cùng tốt đẹp , nhưng cô ấy vẫn lựa chọn gả cho tôi , trên đời này không có ai may mắn hơn tôi đâu ."

Dư Duyệt đứng một bên mỉm cười dịu dàng và nội liễm.

Một năm trước cô bé đã ra nước ngoài tu nghiệp, lần này là đặc biệt bay về để tham dự hôn lễ.

Điều khác biệt là bên cạnh cô bé đã có thêm một chàng trai hay cằn nhằn, lải nhải. Cậu ta suốt buổi chỉ dính mắt vào Dư Duyệt, lúc thì bóc tôm cho cô bé, lúc lại cản không cho cô bé uống rượu.

Dư Duyệt đầy mặt bất lực, nhưng không hề thực sự đẩy cậu ta ra .

Giữa hôn lễ, bầu trời bỗng nhiên nổi một trận gió lớn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tuyen-duong-318-ai-cho-ai/14.html.]

Trong khi các vị khách quý còn đang luống cuống giữ lấy khăn trải bàn và khăn ăn, họ kinh ngạc phát hiện ra cô dâu và chú rể dường như lại vô cùng thích thú với trận gió lớn không hẹn mà gặp này .

Hai người họ trao nhau nụ hôn sâu giữa cơn gió dữ.

Giống như đã từng làm như vậy vô số lần từ rất lâu về trước .

Sau này có người nhắc lại hôn lễ hôm đó.

Lúc nào cũng đề cập đến trận gió lớn năm ấy , và cặp đôi mới cưới quấn quýt hôn nhau giữa cơn giông bão.

Sau khi kết hôn.

Tạ Liễm vẫn luôn giữ mái tóc màu trắng của mình , thậm chí không tiếc tiền dùng công nghệ mới để giữ màu vĩnh viễn.

Nhiều năm sau tại khu vườn bên hồ, bé lớn và bé nhỏ vây quanh Tạ Liễm ríu rịt hỏi: "Bố ơi, tại sao tóc của bố lại có màu trắng thế ạ?"

Tôi đang nằm đọc sách trên chiếc ghế dài, trong lòng bật cười .

Tự nhiên là vì đẹp trai rồi .

Bởi vì ai nhìn thấy cũng khen mái tóc trắng rất hợp với anh .

Tạ Liễm lại đắc ý mỉm cười :

"Như vậy thì mẹ sẽ không bao giờ có thể mọc tóc bạc trước bố được ."

Tôi ngẩn người .

Câu hỏi tùy tiện của nhiều năm về trước cuối cùng cũng có được câu trả lời chính xác nhất vào ngay khoảnh khắc này .

Hóa ra tất cả những lời tôi từng nói .

Anh chưa bao giờ quên.

Tôi từng hỏi Tạ Liễm, tại sao khi nhìn thấy một tôi chân thực ngoài đời thực mà anh vẫn yêu tôi ?

Tôi hiếm khi dũng cảm, lúc nào cũng sợ người khác thất vọng, luôn nhìn trước ngó sau , thậm chí đến tận ngày hôm nay trước mặt bố mẹ vẫn không dám sống thật với chính mình ...

Tôi rõ ràng có nhiều khuyết điểm đến thế.

Tạ Liễm nâng khuôn mặt tôi lên, đặt một nụ hôn lên giữa hai chân mày.

"Đó không phải là khuyết điểm, đó là sự lương thiện của em, là nét dịu dàng mềm mại của em giữa cái thế giới gai góc, khắc nghiệt này ."

Khoảnh khắc đó tôi mới hiểu ra .

Hóa ra người thực sự yêu bạn.

Sẽ luôn nhìn thấy vầng hào quang rực rỡ ẩn sau lớp vỏ bọc ngụy tạo của bạn.

Nhìn thấy khía cạnh xứng đáng được yêu thương nhất của bạn.

Tôi vô cùng may mắn vì bản thân đã không tự đóng băng mình trong chuyện tình cảm.

Không kết hôn là ý chí cá nhân của tôi .

Mà kết hôn thì có gì là không thể chứ?

Người đời đã gán ghép quá nhiều ý nghĩa lên hai chữ kết hôn, đến mức ai nấy đều quên mất rằng, bản chất của nó vốn dĩ chỉ là sự lựa chọn tự nhiên của hai người yêu nhau , muốn được sở hữu đối phương trong từng phút từng giây mà thôi.

Trong hôn lễ, khi tôi xuất phát từ tận đáy lòng mà thốt ra câu "Em đồng ý".

Tôi không phải là bên bị lựa chọn.

Mà chính là người đưa ra lựa chọn.

Lựa chọn xuất phát từ ý chí cá nhân của Trình Lăng.

(Hết)

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...