Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
“Này, vừa nãy anh đi đâu thế?” Nguyễn Kiều hỏi anh .
Tô Tịch không nói gì, chỉ liếc nhìn Tiểu Huy một cái.
Cậu bé có chút sợ hãi, nấp ra sau lưng Nguyễn Kiều, cẩn thận dè chừng nhìn anh .
Nguyễn Kiều bất lực nói : “Chúng ta đều thuộc nhóm A, nếu chia sẻ thông tin, giúp đỡ lẫn nhau thì sẽ dễ qua phó bản này hơn.”
Hàng mi dài của Tô Tịch khẽ rủ xuống, che khuất đôi mắt đen thẳm. Giọng anh vẫn bình thản như thường:
“Kẻ yếu mới cần người khác giúp đỡ.”
Nói xong, anh xoay người rời đi . Bóng dáng cao lớn đổ dài trên bãi cỏ, ánh nắng sớm mai phủ lên chiếc áo khoác gió màu đen một đường viền vàng nhạt mềm mại.
“Anh không thấy cứ mãi ở một nơi như thế này rất nhàm chán sao ?”
Nguyễn Kiều hướng theo bóng lưng anh , lớn tiếng hỏi.
Tô Tịch hơi nghiêng đầu. Đường nét góc nghiêng sắc sảo hiện rõ dưới nắng, sống mũi cao thẳng, bờ môi mỏng khẽ nhếch lên, tựa như mang theo một tia chế giễu khó nhận ra .
“Rất nhàm chán.”
Anh ngừng một chút rồi nói tiếp:
“Có điều, dạo gần đây tôi hình như vừa phát hiện ra một thứ rất thú vị.”
[Vân thần nói tôi thú vị kìa!!!]
[Lầu trên tỉnh táo lại đi , còn mặt mũi không đấy?]
Nguyễn Kiều nhìn theo bóng lưng rời đi của anh , cẩn thận suy ngẫm một hồi.
Người này dường như không đáng sợ như những lời đồn đại. Thế nhưng, muốn thực sự bước vào thế giới nội tâm của anh lại là một chuyện vô cùng khó khăn.
Anh mạnh mẽ, nguy hiểm, tựa như một bụi gai đầy sắc nhọn. Bất kỳ ai cố gắng đến gần cũng có thể bị những chiếc gai ấy đ.â.m đến thương tích đầy mình .
Anh che giấu nội tâm của mình kín kẽ đến mức gần như không ai có thể nhìn thấu con người thật bên trong.
Nguyễn Kiều khẽ mỉm cười .
Càng như vậy , cô càng muốn khám phá xem rốt cuộc anh là một người như thế nào.
.
Không gian mới mở ra trong đại sảnh nằm ngay bên cạnh cầu thang. Mấy người bọn họ lục soát bên trong một lúc, rất nhanh đã phát hiện ra nơi này giống như một nhà ăn.
“Đây là nhà ăn à ?”
Cường Giả Hằng Cường nhìn đống thức ăn bày trên bàn, đưa tay xoa cái bụng đang réo vang vì đói.
“Bát đũa trên bàn vừa đủ cho chín người . Mấy thứ này có ăn được không vậy ?”
Đội Trưởng Chính Nghĩa tiện tay cầm một miếng xúc xích lên.
“Ăn thử một miếng xem.”
Cường Giả Hằng Cường lập tức lộ vẻ chần chừ.
“Lỡ có độc thì sao ...”
Không đợi cậu ta nói hết câu, Đội Trưởng Chính Nghĩa đã túm lấy cổ áo đối phương, thô bạo nhét miếng xúc xích vào miệng cậu ta .
“Bớt nói nhảm đi !” Gã gằn giọng. “Ăn cho tao!”
Những người còn lại chỉ liếc nhìn một cái rồi thu hồi ánh mắt, chẳng ai có ý định xen vào .
Cường Giả Hằng Cường sợ đến mức run lẩy bẩy. Trong dạ dày cuộn lên từng đợt buồn nôn dữ dội, cậu ta vội há miệng nhổ miếng xúc xích ra ngoài.
“ Tôi không dám ăn... Xin anh đấy... đừng ép tôi nữa...”
Đội Trưởng Chính Nghĩa đang định nổi giận thì chợt nhìn thấy Nguyễn Kiều và Tô Tịch lần lượt bước vào từ bên ngoài.
Những lời c.h.ử.i rủa vừa lên đến cổ họng lập tức bị gã nuốt ngược trở lại .
“Chị Miên Miên, chị tới rồi .”
Vân Đóa nhanh ch.óng bước tới, thân thiết nắm lấy tay Nguyễn Kiều.
“Đây là nhà ăn. Căn phòng bên trong là nhà bếp. Bọn em vừa kiểm tra rồi , bên trong có lượng thức ăn đủ dùng khoảng bốn, năm ngày, nhưng cũng không tính là nhiều.”
Ánh sáng trong nhà ăn khá mờ. Giữa phòng đặt một chiếc bàn ăn lớn, xung quanh là vài bộ bàn ghế cùng những chiếc tủ đựng bát đĩa.
Phía trong còn có một cánh cửa dẫn vào nhà bếp. Những người khác đã kiểm tra qua nơi đó, nhưng ngoài thức ăn và các dụng cụ nấu nướng thì không tìm được thêm bất kỳ manh mối nào.
Trên bàn bày sẵn bánh mì, xúc xích và một ít thịt.
Nguyễn Kiều cũng vừa lúc cảm thấy đói bụng. Cô tiện tay cầm một chiếc bánh mì trên bàn, c.ắ.n một miếng rồi gật đầu:
“Vị cũng không tệ.”
Vân Đóa lập tức sững người .
“Chị Miên Miên... Chúng ta còn chưa biết mấy thứ này có ăn được hay không . Nhỡ đâu có độc thì sao ?”
Nguyễn Kiều ung dung uống một ngụm nước trái cây, thản nhiên đáp:
“Dù sao thì bị độc c.h.ế.t cũng còn tốt hơn bị c.h.ế.t đói, đúng không ?”
Mọi người nhìn cô rồi lại nhìn sang Tô Tịch.
Chỉ thấy anh bình thản kéo ghế ra , ngồi xuống bàn ăn như không có chuyện gì, sau đó bắt đầu dùng bữa.
Thấy cả Nguyễn Kiều lẫn Tô Tịch đều ăn rất tự nhiên, những người còn lại mới dần yên tâm, lần lượt ngồi xuống theo.
Dư Hưng thông báo cho mọi người về lượng lương thực đã tìm được , sau đó phân chia khẩu phần theo mức tiêu thụ trong năm ngày.
Ngoài thức ăn, trong nhà bếp còn có một thùng sữa tươi và một thùng nước trái cây. Sữa được đựng trong những chai thủy tinh trong suốt, có vẻ là sản phẩm tự làm , còn nước trái cây là loại đóng hộp mua từ bên ngoài.
Dư Hưng mở một chai sữa, uống thử một ngụm rồi nói :
“Hương vị khá ổn , mọi người có thể nếm thử xem.”
Thấy mọi người ăn uống đều không có vấn đề gì, Tiểu Bạch Thỏ cũng tiến tới mở một chai sữa tươi.
Nguyễn Kiều thì không thích uống sữa. Cô vừa hút nước trái cây, vừa vô tình nhìn thấy Vân Đóa ngồi bên cạnh ăn quá nhanh nên bị nghẹn, liền thuận tay đưa cho cô ấy một hộp nước trái cây.
“Không cần đâu ... khụ khụ...”
Vân Đóa vừa ho vừa lắc đầu từ chối.
Nguyễn Kiều đổi sang đưa một chai sữa tươi, nhưng vẫn bị cô nàng khéo léo đẩy lại .
“Em không thích uống sữa à ?”
Nguyễn Kiều chống cằm nhìn cô ấy .
“Chị cũng cực kỳ ghét sữa nguyên chất.”
Vân Đóa thoáng lộ vẻ khó xử.
“Cũng không hẳn là không thích... Chỉ là em không muốn uống cho lắm...”
Sau bữa trưa, mọi người lại tiếp tục lục soát khắp căn nhà một lượt, nhưng vẫn không tìm được thêm bất kỳ manh mối nào.
Năm đứa trẻ gần như luôn chơi đùa ở bên ngoài. Mỗi khi nhìn thấy các tình nguyện viên, chúng đều lập tức chạy trốn thật xa.
Bữa tối đến sớm hơn nhiều so với dự đoán của mọi người .
Ăn xong, Văn Tình đặt chiếc nĩa trong tay xuống, khẽ nhíu mày.
“Tốc độ trôi của thời gian ban ngày có gì đó không đúng.”
Trần Tư gật đầu tán đồng. Đuôi tóc buộc cao phía sau khẽ đung đưa theo động tác.
“Chiếc đồng hồ lớn bên ngoài chạy nhanh hơn bình thường, hoàn toàn không khớp với số giây tôi âm thầm đếm trong đầu.”
Đội Trưởng Chính Nghĩa nghe vậy liền mất kiên nhẫn.
“Thế thì đã sao chứ? Chúng ta đã ở đây suốt một ngày một đêm rồi mà vẫn chẳng tìm được chút manh mối nào. Chán c.h.ế.t đi được ! Tao còn mong thời gian trôi nhanh hơn nữa ấy chứ!”
Gã đột ngột đứng bật dậy. Nhưng vừa chạm phải ánh mắt của Tô Tịch đang nhìn sang, khí thế hung hăng lập tức suy giảm vài phần.
Gã hừ lạnh một tiếng.
“Tao về phòng ngủ đây. Không có việc gì thì đừng đến làm phiền tao!”
Nói xong, gã xoay người rời đi .
Những người còn lại cũng lần lượt lên lầu nghỉ ngơi.
Chẳng mấy chốc, bầu trời bên ngoài đã tối sầm lại .
Đám trẻ vẫn luôn nô đùa trên bãi cỏ ban ngày cũng không biết đã biến mất từ lúc nào.
Nguyễn Kiều trằn trọc mãi không ngủ được nên xuống lầu đi dạo.
Khi đi ngang qua cánh cửa nằm cạnh cầu thang, cô thuận tay đẩy thử, nhưng ngay lập tức cảm nhận được phía sau cửa dường như có vật gì đó chắn lại , khiến nó không thể mở ra hoàn toàn .
“Ủa? Lúc rời khỏi nhà ăn đâu có khóa cửa mà nhỉ?”
[ Tôi nhớ cửa nhà ăn không phải cái này mà? Có phải streamer đi nhầm hướng rồi không ? Cửa nhà ăn nằm cạnh cầu thang bên kia cơ mà...]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/vo-han-sau-khi-man-cap-ta-dung-tai-khoan-phu-de-phat-song-truc-tiep-tro-choi-sinh-ton/chuong-5-vien-mo-coi-kinh-hoang-5.html.
]
[Lạc đường ×2]
[Thật sự muốn biết chỉ số may mắn của streamer rốt cuộc là bao nhiêu quá...]
Nguyễn Kiều dùng sức đẩy thêm vài lần .
Ngay sau đó, phía bên kia cánh cửa vang lên tiếng đồ vật đổ xuống loảng xoảng.
Nhờ vậy , cánh cửa cuối cùng cũng hé mở được một nửa. Cô nghiêng người , khó khăn lách qua khe cửa để đi vào .
Bên trong chất đầy đủ loại tạp vật.
Trên sàn nhà vương vãi những chai sữa đã uống hết, xen lẫn vài cuốn sách tranh cũ bị bỏ đi . Trong góc phòng còn chất một đống dây thun dùng để nhảy dây.
Trên chiếc kệ sát tường cạnh cửa, Nguyễn Kiều tìm thấy hai tờ báo cũ.
Có lẽ đây là một phòng chứa đồ.
Ngay cạnh cửa vốn đặt vài chiếc cuốc và xẻng sắt. Chúng bị trượt xuống trong lúc nào không hay , vừa khéo chắn ngang lối ra vào nên mới khiến cánh cửa không thể mở được .
Nguyễn Kiều cầm tờ báo thứ nhất lên xem.
Giấy báo đã ố vàng theo năm tháng. Ngay trang nhất là bức ảnh chụp cô nhi viện này , bên dưới là dòng tiêu đề nổi bật:
**“Những đứa trẻ mồ côi bị bỏ rơi —— Mái ấm yêu thương mới.”**
Theo nội dung bài báo, cô nhi viện được xây dựng từ khoản tiền quyên góp của một phú thương địa phương, nhưng người đứng tên lại là vị Thị trưởng lúc bấy giờ.
Nơi đây tiếp nhận nuôi dưỡng năm đứa trẻ bị bỏ rơi. Vì được xem là một công trình từ thiện tiêu biểu, Thị trưởng đã nhận được không ít bằng khen và lời tuyên dương. Đồng thời, mỗi năm cô nhi viện cũng nhận được một khoản kinh phí sinh hoạt được chuyển trực tiếp vào tài khoản.
Nguyễn Kiều lật sang tờ báo thứ hai.
Trên đó có một dòng thông báo ngắn:
**“Cô nhi viện Hạnh Phúc đóng cửa vào năm 1997 do một sự cố ngoài ý muốn . Xin chân thành cảm ơn sự quan tâm và giúp đỡ của các tầng lớp nhân dân trong xã hội.”**
Ngoài mẩu tin ấy , phần còn lại hầu như đều là những quảng cáo vặt như tìm đồ thất lạc, quảng cáo sữa tươi hay thông tin của các nhà cung cấp địa phương.
Bài báo duy nhất liên quan đến cô nhi viện nằm khiêm tốn ở một góc nhỏ của trang phụ.
Nội dung bài viết cũng vô cùng sơ sài và mơ hồ, phần lớn chỉ là những lời lẽ mang tính xã giao, hoàn toàn không đề cập đến nguyên nhân cụ thể của sự việc.
Nguyễn Kiều khép tờ báo lại , nhàn nhạt nhận xét:
“Xem ra đây chỉ là một công trình mang tính hình thức. Sau khi cô nhi viện xảy ra chuyện, chẳng còn ai thật sự quan tâm nữa. Có lẽ ngày khánh thành chính là thời điểm nơi này náo nhiệt và được chú ý nhất.”
[Nhìn thì giống tân thủ, nhưng từng bước của streamer đều rất thận trọng. Gặp chuyện cũng bình tĩnh đến đáng sợ, tuyệt đối không giống người lần đầu chơi game kinh dị.]
[Nửa đêm một mình xuống tầng dưới tìm manh mối, tôi xin bái phục streamer như đấng nam nhi thực thụ.]
[Đã vào nhà ăn rồi . Trực giác mách bảo tôi rằng trong nhà ăn nhất định có thông tin quan trọng.]
Rời khỏi phòng tạp hóa, Nguyễn Kiều đi ngang qua chiếc đồng hồ lớn trong đại sảnh, rồi tiến đến cánh cửa dẫn vào nhà ăn thật sự.
Cô đẩy cửa bước vào , xuyên qua khu vực nhà ăn và đi thẳng tới nhà bếp phía bên trong.
Lúc này , phần bình luận vốn còn đùa giỡn cũng dần trở nên nghiêm túc, bắt đầu phân tích tình huống.
[ Tôi cảm thấy ban ngày streamer chắc chắn đã phát hiện ra điều gì đó. Nếu không thì đêm nay cũng sẽ không cố tình một mình xuống đây tìm manh mối.]
[Tân thủ tiền đồ vô lượng, đã nhấn theo dõi.]
[Streamer đang đổ nước vào nồi kìa!]
[Bắt đầu đun nước rồi ! Chẳng lẽ là một loại nghi thức triệu hồi thần bí nào đó...]
Nguyễn Kiều quả thực đã phát hiện ra thứ gì đó trong nhà bếp.
Cô thong thả rửa sạch một chiếc ly, rồi mở tủ chén bên dưới lấy ra một hũ trà . Sau đó, cô dùng nước vừa mới đun sôi...
Để tự pha cho mình một tách trà nóng.
Hương trà nhàn nhạt lan tỏa trong không khí.
Sau khi nhấp một ngụm, hơi ấm từ đầu lưỡi theo cổ họng chảy xuống bụng, xua tan không ít cảm giác lạnh lẽo âm u đang bao trùm khắp cô nhi viện khi màn đêm buông xuống.
[??]
[Hương vị cô nhi viện trên đầu lưỡi à ?]
[Trà tình ý miên miên.]
[ Tôi xin rút lại lời khen streamer lúc trước ...]
“Boong —— Boong ——”
Tiếng chuông trầm đục vang lên, vọng khắp ngôi nhà yên tĩnh.
Chuông ngân đủ chín tiếng, báo hiệu đã là chín giờ tối.
Nguyễn Kiều bưng tách trà nóng, chậm rãi bước lên cầu thang.
Lúc xuống lầu trước đó, cô đã nhận ra rằng sau khi màn đêm buông xuống, không chỉ nhiệt độ giảm mạnh mà cả cô nhi viện cũng bị bao phủ bởi một bầu không khí cũ kỹ, mục nát đến khó tả.
Hơn nữa, đêm hôm qua hoàn toàn không hề có tiếng chuông báo giờ.
Vừa đi qua khúc quanh cầu thang, cô đã nhìn thấy Vân Đóa đang đứng trước cửa phòng, dáo dác nhìn ngó xung quanh như đang chờ ai đó.
Vừa thấy Nguyễn Kiều xuất hiện, Vân Đóa lập tức thở phào nhẹ nhõm. Cô nàng vội bước tới vài bước, vẻ mặt đầy lo lắng.
“Chị Miên Miên, sao chị lại xuống lầu một mình nữa rồi ? Ban đêm nguy hiểm lắm!”
Nói đến đây, cô nàng lại không nhịn được hỏi:
“ Đúng rồi , chị có phát hiện ra manh mối gì không ? Em vừa nghe thấy tiếng chuông vang lên...”
Lời còn chưa dứt, Vân Đóa bỗng khựng lại .
Đôi mắt cô nàng mở to, chăm chăm nhìn về phía sau lưng Nguyễn Kiều. Gương mặt trong nháy mắt trắng bệch, hiện rõ vẻ kinh hãi.
Nguyễn Kiều nhận ra sự khác thường, lập tức xoay người lại .
Ngay phía sau cô, chẳng biết từ lúc nào đã xuất hiện một cậu bé.
Cậu bé cúi gằm đầu, lặng lẽ bước theo sát sau lưng cô.
Cậu bé mặc bộ quần áo màu vàng sậm, trên chân đều là bùn đất, trong lòng còn ôm một quả bóng nhỏ bẩn thỉu.
Vân Đóa cầm cây nến lên soi, nhìn rõ đứa trẻ trước mặt chính là đứa bé đã gặp trong sân vào ban ngày, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Nguyễn Kiều nhấp một ngụm trà rồi nói : “Chị không tìm đồ đạc gì cả, chỉ xuống dưới pha một ly trà thôi.”
Vân Đóa không dám tin nhìn Nguyễn Kiều: “Chị Miên Miên, gan chị đúng là lớn thật đấy...”
Cậu bé bước lên phía trước vài bước, đưa tay khẽ kéo vạt áo của Nguyễn Kiều. Thế nhưng từ đầu đến cuối, cậu vẫn luôn cúi gằm mặt, khiến người khác không thể nhìn rõ biểu cảm trên khuôn mặt. Sau đó, cậu bé nâng quả bóng bẩn ôm trong lòng lên, đưa đến trước mặt Nguyễn Kiều.
Vân Đóa hạ thấp giọng, dịu dàng hỏi: “Em nhỏ, có phải em muốn chơi trò chơi cùng bọn chị không ?”
Tiểu Huy lắc đầu.
“Không phải .”
Giọng nói của cậu bé khàn đặc, nghe vừa khó chịu vừa khó nghe .
Đột nhiên, cậu bé ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt chăm chăm nhìn Vân Đóa đang đứng trước mặt.
Khuôn mặt vốn đáng yêu của cậu lúc này đã bị những vết nứt chằng chịt phủ kín. Từng con giun đất ngọ nguậy rơi ra từ các khe nứt, ngay sau đó là những mảng da thịt bong tróc khỏi gương mặt.
Trong hai hốc mắt đen ngòm, vô số con dòi trắng lúc nhúc bò qua bò lại , tạo nên cảnh tượng ghê rợn đến mức khiến da đầu người ta tê dại.
Cơ thể cậu bé bắt đầu co giật và vặn vẹo dữ dội. Những tiếng xương cốt va chạm, ma sát với nhau phát ra từng tràng côm cốp khiến người nghe sởn gai ốc.
Thế nhưng, mặc cho cơ thể đang xảy ra biến đổi kinh hoàng, từ trong cổ họng cậu bé vẫn không ngừng vang lên tiếng cười quái dị.
“Trò chơi bắt đầu rồi .”
Cậu bé vừa cười vừa cất giọng nói .
Bịch.
Quả bóng nhỏ bẩn thỉu rơi xuống sàn gỗ, lăn lông lốc về phía góc tường.
Đứa bé trai đáng sợ vừa rồi bỗng biến mất không còn tung tích.
Ngay sau đó, từ hành lang trống trải cho đến từng ngóc ngách trong căn phòng đều đồng loạt vang lên một giọng nói . Xen lẫn trong đó là tiếng cười rợn người của một bé trai và một bé gái, như thể cả hai đang cùng lúc cất tiếng.
“Đèn đỏ, đèn xanh, đèn trắng lớn. Qua đường phải cẩn thận.”
Chỉ trong chớp mắt, cả hành lang đã ngập tràn thứ ánh sáng xanh thẫm âm u. Ánh sáng lạnh lẽo ấy hắt lên khuôn mặt trắng bệch của Vân Đóa, càng thêm thê lương và đáng sợ.
Tiếng cười trẻ con lúc gần lúc xa, khi thì như vọng đến từ cuối hành lang, khi lại như đang kề sát bên tai.
“Tớ đến bắt các cậu đây nhé.”
[!!!]
[Đậu mợ, đoạn cao trào đến rồi !!]
[Vụ án t.h.ả.m khốc do một quả bóng gây ra .]
[Chơi, chơi trái bóng nhà mày ấy ... ?]
Chaporia
Bình Luận (0)