[Vô Hạn] Sau Khi Mãn Cấp, Ta Dùng Tài Khoản Phụ Để Phát Sóng Trực Tiếp Trò Chơi Sinh Tồn/Chương 6: Viện mồ côi kinh hoàng 6C. 6: Viện mồ côi kinh hoàng 6
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

Ánh sáng ngoài hành lang lúc sáng lúc tối, chập chờn bất định. Cả ngôi nhà như đang phát ra những tiếng rên rỉ đau đớn, khiến người ta có cảm giác nó đang sống và chịu đựng sự dày vò nào đó. Những vết loang lổ trên tường càng khiến toàn bộ tầng hai trở nên âm u và ghê rợn hơn bao giờ hết.

 

Mỗi lần ánh sáng xanh lam u ám lóe lên, đứa trẻ ma đứng ở cuối hành lang lại tiến thêm về phía trước một đoạn.

 

Văn Thời từ trong phòng bước ra , cau mày hỏi:

 

“Có chuyện gì vậy ? Trò chơi gì cơ?”

 

“Á——!!”

 

Tiếng hét thất thanh của Thỏ Ngọc đột ngột vang lên, x.é to.ạc bầu không khí tĩnh mịch của hành lang.

 

Cô bé đứng sững ở cửa phòng, hoảng sợ nhìn đứa trẻ ma đang không ngừng tiến lại gần. Ngay sau đó, cô vội vàng chạy đến núp sau lưng Văn Thời.

 

“Tiếng động vừa rồi là sao thế? Ai lại nửa đêm nửa hôm đứng ngoài đó gào khóc t.h.ả.m thiết như vậy ?”

 

Đội Trưởng Chính Nghĩa cũng mở cửa bước ra .

 

Thấy Thỏ Ngọc vừa hét vừa run rẩy chỉ tay về phía sau lưng mình , gã nghi hoặc quay đầu nhìn lại .

 

Đúng lúc ấy , hành lang đột ngột chìm vào bóng tối.

 

Khoảng hai giây sau , khi ánh sáng xanh lam âm u một lần nữa tràn ngập không gian, đứa trẻ ma vốn còn đứng cách đó bảy, tám mét đã bất ngờ xuất hiện ngay trước mặt gã.

 

Hai hốc mắt đen ngòm của nó to đến mức dị thường, nhãn cầu không ngừng đảo loạn bên trong. Một con giòi trắng từ má trái chui ra , ngọ nguậy vài cái rồi lại rúc sâu vào lớp da thịt đang thối rữa trên khuôn mặt.

 

Nó từ từ há miệng. Một luồng t.ử khí tanh hôi lập tức phả thẳng vào mặt Đội Trưởng Chính Nghĩa. Giọng nói phát ra vừa giống tiếng mèo đen gào thét giữa đêm khuya, vừa như âm thanh kim loại ma sát ch.ói tai, xen lẫn tiếng cười méo mó, quỷ dị:

 

“Đèn đỏ, đèn xanh, đèn trắng lớn. Qua đường phải cẩn thận.”

 

“Á á á á á á á á——!!”

 

Tiếng hét t.h.ả.m thiết của Đội Trưởng Chính Nghĩa bùng nổ trong nháy mắt, ch.ói tai đến mức khiến màng nhĩ mọi người đau nhức.

 

“Mẹ kiếp! Đừng qua đây! Đừng qua đây á á á á á——!!”

 

Gã ngã phịch xuống sàn, hai mắt trợn trừng vì kinh hãi. Nhìn đứa trẻ ma đang từng bước áp sát về phía mình , Đội Trưởng Chính Nghĩa bỗng giật mình hoàn hồn, lập tức chống tay bò dậy rồi cắm đầu lao thẳng về phía cầu thang.

 

Ánh sáng âm u chợt tắt ngấm. Đến khi sáng trở lại , bóng dáng của đứa trẻ ma đã hoàn toàn biến mất khỏi hành lang, chỉ còn lại mấy người chơi đứng ngây ra nhìn nhau .

 

Sắc mặt Trần Tư khẽ thay đổi.

 

“Một mình anh ta chạy ra ngoài, chắc chắn sẽ gặp nguy hiểm.”

 

Đội Trưởng Chính Nghĩa là thành viên của nhóm C. Nếu gã c.h.ế.t lúc này , phần thưởng qua màn của cả nhóm C sẽ bị giảm đi một phần.

 

Hơn nữa, người c.h.ế.t hiện tại có thể là người khác, nhưng chẳng ai biết được người tiếp theo có phải là mình hay không .

 

Lúc này , tất cả người chơi đều đã tập trung trên hành lang tầng hai.

 

Khi đi xuống cầu thang, Nguyễn Kiều phát hiện toàn bộ đại sảnh cũng bị bao phủ bởi thứ ánh sáng xanh lam âm u ấy . Ánh sáng lạnh lẽo hắt lên khuôn mặt từng người , khiến ai nấy đều trông âm trầm và đáng sợ đến lạ thường.

 

Đội Trưởng Chính Nghĩa vừa la hét thất thanh vừa lao ra khỏi cửa, chạy thẳng vào trong sân.

 

“Đừng qua đây! Đừng qua đây á á á——!”

 

Gã hoảng loạn đảo mắt nhìn khắp xung quanh, nhưng lại chẳng thấy bóng dáng đứa trẻ ma đâu cả.

 

Khi nhìn thấy những người chơi khác đang đứng ở trước cửa, Đội Trưởng Chính Nghĩa mới hơi thả lỏng tinh thần. Ngay sau đó, gã lại cảm thấy hành động vừa rồi có phần mất mặt, liền cố gắng điều chỉnh biểu cảm, định mở miệng giải thích vài câu.

 

Thế nhưng, còn chưa kịp lên tiếng, khóe mắt gã đã thoáng bắt gặp một bóng người nhỏ bé đứng dưới gốc cây bên cạnh.

 

Đó là một đứa trẻ mặc bộ quần áo màu vàng nhạt, thân hình gầy gò nhỏ thó, đang lặng lẽ quay lưng về phía mọi người và đối diện với thân cây đại thụ.

 

Một giọng nói sắc nhọn, méo mó từng chút một xuyên thẳng vào tai gã:

 

“Đèn đỏ đèn xanh đèn trắng lớn.”

 

“Qua đường... phải ... cẩn... thận...”

 

Ba chữ cuối cùng bị cố tình kéo dài, âm điệu vặn vẹo đến quỷ dị, giống như một đoạn ghi âm bị làm chậm rồi biến dạng.

 

Ngay khi chữ cuối cùng dứt hẳn, đầu của đứa trẻ đột ngột ngoặt phắt ra phía sau một trăm sáu mươi độ.

 

Đội Trưởng Chính Nghĩa lập tức mềm nhũn chân tay. Gã sợ đến mức toàn thân run lẩy bẩy, loạng choạng ngã ngồi xuống bãi cỏ.

 

Thế nhưng khi định thần nhìn kỹ lại , dưới gốc cây chẳng hề có bóng người nào.

 

Đúng lúc ấy , một luồng lạnh buốt bất ngờ truyền tới từ trên vai, như thể có ai đó vừa giáng mạnh một cú vào người gã.

 

Đội Trưởng Chính Nghĩa còn chưa kịp phản ứng thì đã cảm thấy một cơn đau dữ dội lan khắp cơ thể, như thể toàn thân đang bị một sức mạnh vô hình nghiền nát.

 

Những tiếng răng rắc liên tiếp vang lên. Xương khớp toàn thân đồng loạt trật lệch, tứ chi bị bẻ vặn đến mức xương đ.â.m xuyên qua da thịt, m.á.u tươi lập tức phun trào.

 

Dư Hưng vội vàng lao tới.

 

Nhưng khi những người chơi khác kịp chạy đến bên cạnh Đội Trưởng Chính Nghĩa, gã đã nằm co quắp giữa vũng m.á.u. Trên khuôn mặt méo mó vì sợ hãi vẫn còn đọng lại vẻ đau đớn tột cùng trước lúc c.h.ế.t.

 

Dư Hưng ngồi xổm xuống, đưa tay kiểm tra hơi thở rồi bắt mạch cho gã.

 

Vài giây sau , anh ta trầm giọng nói :

 

“Anh ta c.h.ế.t rồi .”

 

Văn Thời quay đầu nhìn về phía tòa nhà cô nhi viện đang sừng sững giữa màn đêm.

 

“Ánh sáng xanh trong nhà đều đã biến mất. Xem ra chỉ cần có một người c.h.ế.t, trò chơi sẽ kết thúc.”

 

Những người khác đều không để ý đến điều này , nhưng Nguyễn Kiều lại đứng quan sát tòa nhà thêm một lúc.

 

Các ô cửa sổ ở tầng một và tầng hai quả thực đã hoàn toàn chìm trong bóng tối. Thế nhưng phía trên tầng hai vẫn còn một ô cửa sổ khác.

 

Điều quan trọng hơn là, phía sau ô cửa sổ đen kịt nằm trên cao ấy dường như có một bóng người .

 

Một bóng người còn tối hơn cả màn đêm phía sau khung cửa.

 

Nhìn từ vóc dáng, đó rõ ràng không phải là một đứa trẻ.

 

Nguyễn Kiều khẽ nheo mắt.

 

Lúc này , tất cả mọi người đều đang có mặt ở đây.

 

Vậy thì... bóng người đứng trong căn gác mái kia là ai?

 

——

 

Khi tám người chơi còn lại quay trở về đại sảnh thì đã hơn mười một giờ đêm.

 

Nguyễn Kiều kể cho mọi người nghe về căn phòng kho mà cô phát hiện được . Sau khi lấy chiếc xẻng sắt bên trong ra , Cường Giả Hằng Cường và Dư Hưng đã cùng nhau đào hố, chôn cất t.h.i t.h.ể của Đội Trưởng Chính Nghĩa dưới bãi cỏ ngoài sân.

 

“ Tôi nhớ lúc trò chơi vừa bắt đầu, có một giọng nói kỳ lạ từng nhắc đến trò chơi ban ngày.”

 

Văn Thời ngẩng đầu nhìn Nguyễn Kiều.

 

“Cô có biết trò chơi đó là gì không ? Tại sao chỉ cần bị vỗ vào vai thì sẽ c.h.ế.t? Còn những ánh sáng mà đứa trẻ kia nhắc đến rốt cuộc có ý nghĩa gì?”

 

“Đêm qua, chiếc đồng hồ lớn kia rõ ràng không hề báo giờ. Tối nay, lúc mười giờ và mười một giờ, tiếng chuông cũng không vang lên.”

 

Tô Tịch tựa người trên ghế sofa, đôi chân thon dài vắt sang một bên. Biểu cảm của anh vẫn bình thản như thường. “Xem ra , tiếng chuông vang lên lúc chín giờ chính là tín hiệu báo trò chơi bắt đầu.”

 

“Thực ra đó chỉ là một trò chơi mà hồi nhỏ chúng ta thường chơi thôi.”

 

Nguyễn Kiều cũng không giấu giếm điều gì.

 

“Đèn đỏ thì dừng, đèn xanh thì đi . Con ma sẽ đến vỗ vào vai người chơi, ai bị vỗ trúng sẽ c.h.ế.t. Trong trạng thái đèn đỏ, người chơi không được phép di chuyển, nhưng cũng sẽ không bị vỗ vào vai.”

 

“Tất cả mọi người đều phải đứng yên. Người cuối cùng chuyển sang trạng thái đèn đỏ sẽ c.h.ế.t.”

 

Cô tiếp tục giải thích cách cứu người :

 

“Nếu một người đang ở trạng thái đèn xanh vỗ vào vai người ở trạng thái đèn đỏ và nói ‘Cứu’, thì người đó sẽ được chuyển trở lại trạng thái đèn xanh.”

 

“Bây giờ chúng ta đã biết quy tắc rồi , chắc sẽ không có vấn đề gì nữa đâu nhỉ?”

 

Thỏ Ngọc khẽ thở phào nhẹ nhõm.

 

Vân Đóa lại lo lắng nói :

 

“ Nhưng chúng ta không biết khi nào màn chơi tiếp theo sẽ bắt đầu. Đến lúc đó, chẳng phải vẫn sẽ có người phải c.h.ế.t sao ?”

 

“Boong——”

 

“Á!”

 

Tiếng chuông bất ngờ vang lên trong đại sảnh khiến Thỏ Ngọc giật mình , khẽ kêu lên một tiếng.

 

Chiếc đồng hồ điểm đủ mười hai tiếng chuông, báo hiệu thời khắc nửa đêm đã đến.

 

Khi tiếng chuông cuối cùng dần tan biến trong không gian tĩnh lặng của ngôi nhà ma quái, thứ ánh sáng xanh lam âm u lại một lần nữa bao trùm toàn bộ đại sảnh. Cùng lúc đó, ngọn nến đặt trên bàn cũng phụt tắt.

 

Ngay sau đó, giọng nói sắc nhọn và ch.ói tai của đứa trẻ ma lại vang vọng khắp không gian:

 

“Đèn đỏ đèn xanh đèn trắng lớn.”

 

“Qua đường... phải ... cẩn... thận...”

 

——

 

Cái c.h.ế.t của Đội Trưởng Chính Nghĩa quá mức t.h.ả.m khốc, đến mức không ai muốn trở thành người tiếp theo bị loại.

 

Nhưng nếu cứ theo quy luật ba tiếng đồng hồ lại c.h.ế.t một người như thế này , thì chín người chơi còn lại cũng chỉ đủ cầm cự qua ba đêm.

 

Văn Thời nhìn đứa trẻ ma vừa xuất hiện, rồi bước lên phía trước một bước.

 

“Đèn đỏ.”

 

Ngay khi lời vừa dứt, một luồng ánh sáng đỏ lập tức bốc lên từ dưới chân cô ấy , lan dần khắp cơ thể.

 

Quả nhiên, đứa trẻ ma đang tiến tới bỗng dừng lại ngay trước mặt Văn Thời, đứng im không nhúc nhích.

 

Một lúc lâu sau , nó mới chậm chạp xoay người lại .

 

Thế nhưng, chỉ với một động tác đơn giản ấy , cánh tay của nó đã rơi xuống đất đ.á.n.h "lạch cạch".

 

Tại vị trí đứt gãy, da thịt, m.á.u me và xương cốt không ngừng ngọ nguậy, quấn lấy nhau rồi lại tách ra , trông như những con vật sống đang bò lúc nhúc bên trong cơ thể nó.

 

“Vậy... màu đỏ là an toàn rồi sao ?”

 

Bị đứa trẻ ma chăm chăm nhìn chằm chằm, Thỏ Ngọc run lên bần bật. Cô bé lắp bắp, giọng nói đầy hoảng loạn:

 

“Đừng g.i.ế.c tôi ... đừng qua đây! Tôi ... tôi ...

tôi cũng nói ! Đèn đỏ! Đèn đỏ! Tôi nói đèn đỏ rồi mà!”

 

Ngay khi lời vừa dứt, một tầng ánh sáng đỏ đột ngột xuất hiện, bao phủ toàn thân cô bé.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/vo-han-sau-khi-man-cap-ta-dung-tai-khoan-phu-de-phat-song-truc-tiep-tro-choi-sinh-ton/chuong-6-vien-mo-coi-kinh-hoang-6.html.]

 

Thỏ Ngọc sợ đến mức chân tay mềm nhũn, suýt nữa ngồi phịch xuống đất. Nhưng vừa định cử động, cô lại chợt nhớ ra trạng thái đèn đỏ đồng nghĩa với việc phải đứng yên tuyệt đối, không được phép di chuyển.

 

Nghĩ đến đây, cô chỉ có thể c.ắ.n c.h.ặ.t răng, cố gắng gượng đứng nguyên tại chỗ.

 

Đứa trẻ ma nhìn cô bé thêm một lúc rồi chậm rãi quay đầu đi , tiếp tục tìm kiếm mục tiêu tiếp theo.

 

Nguyễn Kiều lập tức lao về phía cầu thang ở đầu bên kia rồi chạy thẳng lên tầng hai. Vân Đóa cũng vội vàng bám sát phía sau .

 

Thấy Nguyễn Kiều vừa lên lầu đã liên tục kiểm tra từng căn phòng, Vân Đóa không khỏi khó hiểu:

 

“Chị đang tìm gì vậy ? Chẳng phải bây giờ chúng ta nên tranh thủ chạy trốn sao ?”

 

Nguyễn Kiều vừa tìm kiếm vừa giải thích:

 

“Ngôi nhà này có gác mái, nhưng từ đầu đến giờ chúng ta chưa phát hiện bất kỳ lối đi nào dẫn lên đó cả. Chắc chắn vẫn còn nơi nào đó chưa được tìm thấy.”

 

Cô dừng lại một chút rồi nói tiếp:

 

“Nếu cứ tiếp tục ngồi chờ c.h.ế.t như thế này , chúng ta sẽ không thể sống sót qua ngày thứ tư.”

 

Hai người lần lượt kiểm tra từng căn phòng.

 

Cho đến khi tìm đến căn phòng thứ tư không có người ở, Nguyễn Kiều mới dừng bước.

 

Trong phòng chỉ đặt duy nhất một chiếc giường trống. Thế nhưng, diện tích của căn phòng này lại nhỏ hơn gần một nửa so với những căn phòng còn lại .

 

Những tiếng động vọng lên từ tầng dưới thỉnh thoảng vang lên rồi cũng dần im bặt.

 

Đúng lúc ấy , Trần Tư đẩy cửa phòng xông vào . Hơi thở cô ta hơi gấp gáp:

 

“Tất cả những người khác đều đã vào trạng thái đứng yên rồi . Bây giờ chỉ còn lại ba chúng ta thôi. Dư Quang và gã đàn ông vô dụng kia cũng không trụ nổi, đã bị ép vào trạng thái đứng yên ngay trên cầu thang.”

 

Vân Đóa quay đầu lại .

 

Vừa nhìn sang, cô ta lập tức thấy đứa trẻ ma đang đứng ở góc tường, dùng đôi mắt đen ngòm nhìn chằm chằm về phía mình .

 

Cảnh tượng ấy khiến cô ta sợ đến mức thốt lên:

 

“Đèn đỏ!”

 

Lời vừa dứt, ánh sáng đỏ lập tức bao phủ lấy cơ thể cô ta .

 

Sắc mặt Vân Đóa cũng theo đó mà trắng bệch.

 

Cô ta nhìn Nguyễn Kiều đang quay lưng về phía cửa phòng, giọng đầy áy náy:

 

“Chị Miên Miên, em... em không cố ý đâu . Hai người nhất định phải cố trụ nhé. Nếu tất cả mọi người đều bước vào trạng thái đứng yên thì sẽ lại có người c.h.ế.t mất.”

 

“Xin lỗi .”

 

Trần Tư lùi về sau một bước, đứng trước cửa sổ với vẻ mặt lạnh nhạt.

 

“ Tôi không thể trở thành người cuối cùng bước vào trạng thái đứng yên được .”

 

Cô ta nhìn Nguyễn Kiều bằng ánh mắt như đang nhìn một người đã c.h.ế.t.

 

“Đèn đỏ.”

 

Ngay giây tiếp theo, ánh sáng đỏ như m.á.u tràn ra , bao phủ toàn thân cô ta .

 

“Trần Tư! Sao cô có thể ích kỷ như vậy chứ? Làm thế chẳng phải đang đẩy người khác vào chỗ c.h.ế.t sao ?” Vân Đóa tức giận chất vấn.

 

Trần Tư chỉ cười lạnh. “Đừng tỏ ra mình cao thượng như thế. Chẳng lẽ lúc nãy cô không sợ sao ?”

 

Cô ta nhìn Vân Đóa, giọng đầy mỉa mai. “Nói cho cùng, cô cũng chỉ muốn nhanh ch.óng bảo vệ bản thân mình mà thôi.”

 

[Vậy thì quá đáng thật đấy? Rõ ràng vẫn có thể kéo dài thêm chút thời gian mà.]

 

[Đây vốn là trò chơi sinh tồn. Ai cũng muốn sống sót, đâu phải ai cũng là thánh mẫu. Dùng chút thủ đoạn thì có gì sai?]

 

[Cá lớn nuốt cá bé thôi. Tuy bán đứng đồng đội không phải chuyện vẻ vang gì, nhưng trong tình huống này cũng khó trách được .]

 

Sắc mặt Vân Đóa khẽ biến đổi, vội nói :

 

“Chị Miên Miên, chị đừng nghe cô ta khích bác ly gián. Chúng ta là người cùng một nhóm. Chị mau chạy đi , chỉ cần cầm cự qua ba tiếng này là được .”

 

Nguyễn Kiều liếc nhìn về góc tường nơi đứa trẻ ma từng xuất hiện trước đó, nhưng lúc này nơi ấy đã trống không .

 

Cô lập tức quay đầu lại , rồi phát hiện đứa trẻ ma đã đứng ngay trước mặt mình từ lúc nào.

 

Tiểu Hồn ngẩng khuôn mặt thối rữa lên. Cổ tay nó buông thõng, kéo theo cơ thể từ từ lơ lửng giữa không trung. Mỗi khi cử động, xương cốt toàn thân lại phát ra những âm thanh ma sát ch.ói tai, khiến người ta sởn gai ốc.

 

Khoảng cách quá gần khiến Nguyễn Kiều thậm chí còn ngửi thấy rõ mùi thịt thối rữa nồng nặc tỏa ra từ cơ thể nó.

 

[Mau chạy đi !!!]

 

[Toang rồi toang rồi ...]

 

Dù đứa trẻ ma đã xuất hiện ngay trước mặt, Nguyễn Kiều vẫn chỉ bình tĩnh nhìn nó. Thấy tốc độ lơ lửng của nó chậm đến đáng thương, cô thậm chí còn chủ động cúi người xuống.

 

“Rõ ràng lúc ở ngoài sân, tốc độ của nhóc nhanh như vậy , còn có thể tùy ý xuất hiện sau lưng người khác. Thế mà bây giờ lại thành ra thế này ?”

 

“Dùng kỹ năng dịch chuyển liên tục để hù dọa người ta , còn khiến màn xuất hiện của mình trông hoa hòe hoa sói thế.”

 

Vừa nói , cô vừa tiện tay xoa đầu đứa trẻ ma. Không ngờ vừa vuốt một cái đã kéo xuống cả một nắm tóc rụng.

 

“A...”

 

Nguyễn Kiều nhìn mớ tóc trong tay, giọng đầy tiếc nuối.

 

“Ban ngày đáng yêu hơn bây giờ nhiều.”

 

Cô chống cằm suy nghĩ một lúc rồi chợt mỉm cười .

 

“Để chị đoán thử nhé. Nhóc không có cách nào g.i.ế.c người ở những nơi khác ngoài sân, đúng không ? Cho nên mới liên tục k.h.ủ.n.g b.ố người chơi, ép mọi người phải chạy ra ngoài sân.”

 

“Chị đoán có đúng không nào?”

 

[Streamer có phải có hiểu lầm gì với từ ‘hoa hòe hoa sói’ không vậy ...?]

 

[Con ma đầu tiên trong lịch sử bị người chơi xoa đến hói đầu...]

 

[Mình đã mạnh hơn, nhưng cũng hói hơn.]

 

Cánh tay đang vươn dài của Tiểu Hồn chợt khựng lại giữa không trung. Nó ngẩng khuôn mặt ghê rợn lên, cất giọng khàn đặc: “Bị chị phát hiện rồi sao ?”

 

“ Nhưng mà thì đã sao chứ? Chị gái à , nếu chị không chạy trốn, bị tôi vỗ vào vai thì sẽ cảm nhận được nỗi đau đớn tột cùng đấy nhé, ngạt thở, sợ hãi, vô số con giòi bọ gặm nhấm m.á.u thịt của chị... nỗi đau đó có thể khiến chị hận không thể c.h.ế.t ngay lập tức!” Khuôn mặt nhỏ nhắn vặn vẹo tràn ngập sự nham hiểm, độc ác, giọng của Tiểu Hồn sắc nhọn ch.ói tai: “Cái c.h.ế.t, ngược lại mới là điều vui sướng nhất.”

 

Nguyễn Kiều khẽ thở dài.

 

Trước mặt cô, bàn tay phải đã thối rữa của Tiểu Hồn lại một lần nữa chậm rãi nâng lên, chuẩn bị đặt lên vai cô.

 

“Đèn—”

 

Nguyễn Kiều vừa thốt ra một chữ.

 

“Chị Miên Miên!”

 

Vân Đóa lập tức hét thất thanh:

 

“Đừng nói ! Người nói cuối cùng sẽ c.h.ế.t đấy!”

 

“—Đỏ.”

 

Ngay trong khoảnh khắc bàn tay nhỏ bé kia sắp chạm vào vai mình , vô số tia sáng đỏ như m.á.u đột ngột bùng lên từ dưới chân Nguyễn Kiều. Ánh sáng đan xen chằng chịt, lan dọc khắp cơ thể cô, bao phủ lấy cô từ đầu đến chân.

 

Động tác của đứa trẻ ma lập tức cứng đờ.

 

Bàn tay đang đưa ra khựng lại giữa không trung như bị một sức mạnh vô hình cưỡng ép ngăn cản.

 

Từ hốc mắt đen ngòm của nó, một nhãn cầu đầy những con giòi trắng lúc nhúc bất ngờ rơi xuống, lăn lóc trên sàn nhà.

 

“Chị biết ...”

 

Giọng Tiểu Hồn run lên vì phẫn nộ.

 

“Chị thế mà lại biết ...”

 

Nó tức giận đến mức toàn thân không ngừng run rẩy, gương mặt méo mó càng trở nên dữ tợn hơn.

 

Nguyễn Kiều ôm bụng cười ngặt nghẽo: “Chị đương nhiên biết chứ. Chị còn biết , với tính cách của Vân Thôn Hoành Thánh, khi đối mặt với một linh thể như nhóc, anh ta sẽ không bỏ chạy, cũng chẳng dùng quy tắc đứng yên để trốn tránh. Vì thế, chị sẽ không phải là người cuối cùng bước vào trạng thái đứng yên.”

 

Nói rồi , Nguyễn Kiều đưa tay chỉ vào nhãn cầu nằm trên mặt đất, khóe môi vẫn còn vương ý cười : “À đúng rồi , nhắc nhở nhóc một chút. Đồ của nhóc rơi kìa.”

 

[Ha ha ha ha ha ha, cười c.h.ế.t mất thôi! Tức đến mức rớt luôn cả mắt ra ngoài rồi kìa.]

 

[Khoan đã , Vân Thôn Hoành Thánh là ai vậy ?]

 

[Lầu trên ơi, chắc đang nói Vân Thần đó hả? Mà khoan đã , Vân nhà tôi chẳng phải tên là Vân Thôn Tịch Quyển sao ? Thần linh ơi, Vân Thôn Hoành Thánh là cái tên quái gì thế này ?]

 

[Là Vân Thôn, không phải Hoành Thánh!]

 

[...]

 

[Tự dưng thấy đói bụng quá.]

 

Tiểu Hồn nhặt nhãn cầu dưới đất lên rồi nhét trở lại hốc mắt. Xung quanh con mắt chằng chịt những tia m.á.u đỏ lòm, từng mảng da thịt không ngừng bong tróc rơi xuống. Cái miệng nứt nẻ của cậu bé ngoác ra thành một nụ cười méo mó, khó coi.

 

“Trạng thái đứng yên thì hai chân không được cử động đâu đấy nhé.”

 

Vừa dứt lời, sàn nhà trước cửa phòng đột nhiên rung chuyển dữ dội. Điều quái dị là chỉ có phần sàn dưới chân Nguyễn Kiều đang lắc lư dữ dội, những nơi khác vẫn hoàn toàn bình thường.

 

[... Streamer chơi lớn quá rồi .]

 

[Quả này kéo thù hận chắc luôn.]

 

Nguyễn Kiều cố gắng hết sức để giữ thăng bằng, nhưng mặt sàn rung lắc quá mạnh. Cuối cùng, cô vẫn không thể đứng vững, cả người ngả ngửa ra phía sau .

 

Ngay giây tiếp theo, Nguyễn Kiều đã ngã vào một vòng tay rộng mở.

 

Một cánh tay mạnh mẽ vòng qua eo cô, siết lại vừa đủ để giữ cô đứng vững. Bàn tay còn lại từ phía trước khẽ đặt lên bờ vai nhỏ nhắn của cô, nhẹ nhàng nâng lên rồi lại hạ xuống, tựa như đang vuốt ve một báu vật quý giá, từng động tác đều cẩn thận và dịu dàng.

 

Lực ôm của người phía sau không quá mạnh, nhưng lại đủ vững chãi để đỡ lấy cô một cách chắc chắn.

 

Bên tai, giọng nói trầm thấp khàn khàn của chàng trai khẽ vang lên. Âm thanh ấy lướt qua vành tai, như mang theo một sức nặng vô hình, truyền thẳng vào tâm trí cô. Sự đụng chạm gần gũi khiến vành tai cô hơi ngứa ngáy, trong khi hơi thở lành lạnh của đối phương lặng lẽ bao bọc lấy cả người cô.

 

Tô Tịch: “Cứu.”

 

[!!!!!!!!!!!!!!!! Giọng nói hay đến mức m.a.n.g t.h.a.i luôn được á!]

 

[Á á á á! Cái bánh hoành thánh anh hùng cứu mỹ nhân này , yêu rồi nha.]

 

[Trải qua một màn chơi mà lượm được nhiều meme còn hơn cả nửa năm trời tôi làm fan của Vân Thần nữa...]

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...