Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Trước đây, khi nhìn chiếc áo khoác gió của Tô Tịch, Nguyễn Kiều đã cảm thấy nó hơi rộng. Anh cao ráo nhưng lại gầy đến mức có phần đơn bạc. Mỗi khi bước đi , vạt áo khoác đen khẽ tung bay sau lưng, tựa như đuôi chim én.
Còn lúc này , cô đang được bao bọc trong chính chiếc áo khoác ấy . Chỉ cần ngẩng đầu lên, cô đã có thể nhìn thấy gương mặt trắng trẻo của Tô Tịch ở khoảng cách rất gần. Đường nét nơi góc nghiêng rõ ràng và sắc nét, bờ môi mỏng khẽ cong lên thành một nụ cười nhàn nhạt đầy tao nhã.
Những ngón tay thon dài với các khớp xương nổi rõ đang nhẹ nhàng đặt trên vai cô.
Ngay khi giọng nói của anh vừa dứt, luồng ánh sáng đỏ bao quanh người Nguyễn Kiều lập tức tan biến.
Đứa trẻ ma vừa còn nổi cơn thịnh nộ trong căn phòng cũng biến mất trong nháy mắt, không để lại bất kỳ dấu vết nào.
Tô Tịch buông cô ra , giọng điệu mang theo chút thất vọng: “Lại chạy mất rồi .”
“Tất cả kỹ năng đều đã bị khóa, vậy mà anh vẫn có thể dọa hung linh bỏ chạy sao ?” Nguyễn Kiều tò mò hỏi.
“Hung linh?” Hàng mi dài của Tô Tịch khẽ động. Anh hờ hững đáp: “Cô đang nói đến con chạch nhỏ vừa bị tôi đ.â.m thủng người , còn bắt tôi đuổi theo suốt nửa ngày trời lúc nãy à ?”
“Hay quá!” Vân Đóa mừng rỡ ra mặt. “Nếu Vân Thôn không sợ ma quỷ, vậy chẳng phải chúng ta có thể bình an vượt qua đêm nay rồi sao ? Chị Miên Miên, mau qua đây cứu em với!”
Trần Tư im lặng không nói gì.
Hiện giờ, ba người còn lại trong căn phòng đều thuộc nhóm A. Hơn nữa, vừa rồi cô ta còn cố tình chơi xấu Nguyễn Kiều. Đối phương không tìm cô ta tính sổ đã là may lắm rồi , làm gì còn chuyện ra tay giúp đỡ.
Nguyễn Kiều lắc đầu: “Vân Đóa, em chờ một lát đã . Đông người quá sẽ vướng víu, không tiện chơi trò chơi.”
Vân Đóa ngơ ngác chớp mắt, gương mặt đầy vẻ khó hiểu.
“Cái gì cơ?” Cô bé sửng sốt hỏi. “Chị còn muốn chơi trò chơi với ai nữa?”
Nguyễn Kiều xoay người nhìn Tô Tịch, nghiêng đầu mỉm cười . Khuôn mặt cô vốn nhỏ nhắn, khi cười lên, đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết, mang theo nét lanh lợi và tinh nghịch.
Trong thoáng chốc, nụ cười của cô gái trước mặt bỗng chồng lên một bóng hình nào đó nơi sâu thẳm ký ức của anh .
Nhưng trong trò chơi *Khu Cách Ly*, mỗi người chơi chỉ có thể đăng ký duy nhất một tài khoản. Nhuyễn Miên Miên không thể nào là người ấy được .
Nguyễn Kiều bước lại gần Tô Tịch, hạ thấp giọng, ra vẻ thần bí hỏi:
“Anh có muốn chơi một trò bắt ma không ?”
Tô Tịch lập tức gạt bỏ những cảm xúc vừa thoáng hiện trong lòng, khẽ bật cười .
“Cô có biết danh hiệu của tôi là gì không ?”
Vừa nói , anh vừa cúi người ghé sát lại gần cô, nhấn mạnh từng chữ một:
“Sát Lục Ác Linh.”
——
Hành lang tầng hai vẫn chìm trong thứ ánh sáng xanh lam âm u như trước , nhưng toàn bộ bức tường xung quanh đã thay đổi hoàn toàn .
Nửa dưới bức tường được sơn một lớp màu trắng lạnh lẽo, còn nửa trên phủ kín những hình thù đen sì méo mó, vặn vẹo. Chúng chằng chịt đan xen vào nhau , trông như vô số yêu ma quỷ quái đang bò lúc nhúc trên tường, khiến khung cảnh càng thêm quỷ dị.
Ở bên cạnh Tô Tịch chẳng khác nào mang theo một tấm bùa hộ mệnh, gần như có thể bảo đảm an toàn tuyệt đối. Thế nhưng, nếu chỉ dựa vào anh để sống cầm chừng suốt năm ngày trong phó bản thì thực sự quá lãng phí thời gian.
Khoảng thời gian này , ngoài việc tiếp cận Tô Tịch, cô còn phải tận dụng tối đa mọi phần thưởng và cơ hội trong phó bản để nâng cao thực lực của bản thân .
“Két——”
Cánh cửa duy nhất ở cuối hành lang đối diện chậm rãi tự mở ra .
Nguyễn Kiều và Tô Tịch trao đổi ánh mắt với nhau rồi cùng bước vào trong.
Đây là một căn phòng vô cùng rộng rãi, diện tích gần bằng hai phòng ngủ đối diện cộng lại . Sàn nhà được phủ kín bằng những tấm t.h.ả.m xốp ghép hình mềm mại. Khắp nơi vương vãi những quả bóng đủ màu sắc, trông giống hệt quả bóng mà Tiểu Hồn từng cầm trên tay.
Một bên tường treo bảng học chữ cái bằng phiên âm dành cho trẻ em, bên còn lại là một tấm bảng đen. Trên mặt bảng, ai đó đã dùng phấn viết nguệch ngoạc tên của năm đứa trẻ, bên cạnh còn có một bức tranh đơn giản phác họa cô nhi viện.
Đồ chơi nằm ngổn ngang khắp sàn nhà, vừa lộn xộn vừa đổ nát, tạo nên cảm giác hoang tàn khó tả.
Tô Tịch bước vào phòng chơi, đi đến bên cửa sổ rồi dừng lại .
“Cô định làm thế nào?”
Nguyễn Kiều quay lưng về phía anh , ánh mắt chăm chú nhìn tấm bảng đen trước mặt.
“Lần này , đổi lại để tôi làm ma.”
Vừa nói , cô vừa giơ tay gõ nhẹ lên mặt bảng.
“Đèn đỏ, đèn xanh, đèn trắng lớn.”
“Qua đường, phải , cẩn thận.”
Dứt lời, cô đột ngột quay đầu lại .
Tô Tịch đứng bên cạnh chiếc giường, bóng dáng cao gầy của anh kéo dài trên mặt đất, vươn thẳng đến trước cánh cửa đối diện. Anh hơi cúi đầu, hờ hững xoay quả bóng nhiều màu trong tay. Dưới ánh sáng mờ ảo, gương mặt tuấn tú lúc ẩn lúc hiện, những đường nét sắc sảo càng thêm rõ ràng.
Khi bọn họ bước vào , cánh cửa phòng trò chơi chỉ mở hé khoảng một phần ba. Những quả bóng nằm rải rác trên sàn vẫn giữ nguyên vị trí ban đầu, không hề có dấu hiệu bị xê dịch.
Nguyễn Kiều quay đầu lại , tiếp tục gõ nhẹ lên bảng đen.
“Đèn đỏ, đèn xanh, đèn trắng lớn.”
“Qua đường, phải , cẩn thận.”
Vừa dứt câu, cô bất ngờ quay phắt đầu lại .
Con b.úp bê Tây bám đầy bụi bẩn vẫn nằm im trên sàn, cạnh đống bóng đủ màu. Trong căn phòng trò chơi rộng lớn và trống trải, ngoài cô và Tô Tịch ra , không có thêm bất kỳ ai.
Thế nhưng, cánh cửa vốn chỉ khép hờ lúc nãy lại chẳng biết từ khi nào đã mở rộng hơn một nửa.
[!! Đến rồi kìa...!]
[Gọi hồn à ?]
Khóe môi Nguyễn Kiều khẽ cong lên thành một nụ cười . Cô quay người lại , tiếp tục gõ lên bảng đen. Đến khi đọc xong câu khẩu lệnh rồi ngoảnh đầu nhìn lại , trước cửa đã xuất hiện một bóng đen.
Đó là bóng dáng của một đứa trẻ chừng tám, chín tuổi. Ngay cả dưới thứ ánh sáng xanh lam âm u phủ kín căn phòng, hình dạng của nó vẫn mờ mịt khó phân biệt. Nó cúi gằm đầu, lặng lẽ đứng ở cửa, không hề nhúc nhích.
Nguyễn Kiều dời mắt, tiếp tục nhìn về phía bảng đen.
“Đèn đỏ, đèn xanh, đèn trắng lớn.”
“Qua đường, phải cẩn thận.”
Cô lại đột ngột quay đầu.
Lần này , bóng đen của đứa trẻ đã tiến đến gần hơn rất nhiều, khoảng cách giữa nó và cô chỉ còn chưa đầy hai mét.
Nguyễn Kiều lập tức thu hồi ánh mắt, một lần nữa nhìn về phía bảng đen. Cô chậm rãi giơ tay lên, hít sâu một hơi .
[Đoạn này căng thẳng quá đi mất!!!]
[ Tôi không dám quay đầu nhìn nữa đâu á á á á!!!]
“Đèn đỏ đèn xanh, đèn trắng lớn.”
Một bàn tay nhỏ nhắn màu đỏ thẫm pha đen chì ra đặt lên vai cô.
“Qua đường, phải , cẩn, thận.”
Cùng lúc quay đầu lại , Nguyễn Kiều giơ tay chộp lấy bàn tay đen nhỏ xíu chỉ cách vai mình vỏn vẹn ba centimet.
Cô nhìn bóng ma đang không ngừng giãy giụa phát ra tiếng thét ch.ói tai, giọng nói để lộ một tia hưng phấn: “Bắt được nhóc rồi nhé, nhóc, thua, rồi .”
Bóng ma không ngừng vặn vẹo, phát ra những tiếng gào thét thê lương đầy tuyệt vọng. Lớp m.á.u thịt đỏ sẫm bao phủ khắp cơ thể nó nhanh ch.óng tan rã như tro bụi trước gió. Cuối cùng, tất cả co rút lại thành một tấm thẻ màu đen.
Tấm thẻ đen tuyền, không có bất kỳ hoa văn nào, chỉ duy nhất ở góc dưới bên trái được in năm chữ màu bạc: “Viện Mồ Côi Kinh Hoàng”.
Lúc này , Tô Tịch mới ngẩng đầu lên. Anh tiện tay lấy một cuốn album tranh đặt trên chiếc tủ cạnh cửa sổ rồi hỏi:
“Giải quyết xong rồi ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.
com - https://monkeydd.com/vo-han-sau-khi-man-cap-ta-dung-tai-khoan-phu-de-phat-song-truc-tiep-tro-choi-sinh-ton/chuong-7-vien-mo-coi-kinh-hoang-7.html.]
Nguyễn Kiều gật đầu, đưa tấm thẻ đen trong tay cho anh xem.
“Nhận được một tấm thẻ ăn cơm của cô nhi viện.”
Tô Tịch: “...”
“Đây không phải thẻ ăn cơm, đây là thẻ kỹ năng.” Đối với một người mới mà nói thì cô thể hiện không tệ, anh cũng không ngại giải thích thêm: “Thẻ kỹ năng có thể mang ra khỏi phó bản, cũng có thể lưu thông giữa các người chơi với nhau . Cô tốt nhất nên cất giữ nó cho kỹ.”
[Không hổ danh là top một toàn server, loại vật ngoài thân cấp thấp này căn bản không thèm để vào mắt.]
[Ha ha ha ha, trời đất ơi, thẻ ăn cơm!]
[Đó là thẻ kỹ năng cực kỳ khó rơi đấy! Tôi chơi hơn chục ván mới kiếm được một tấm, vậy mà người mới ngay trận đầu tiên đã nhặt được ... Ghen tị đến mức muốn nổ cả mắt rồi .]
Tô Tịch thấy Nguyễn Kiều vẫn giữ nguyên tư thế đưa tấm thẻ về phía mình thì khẽ nhướng mày.
“ Tôi còn chưa đến mức phải tranh giành thẻ kỹ năng với một người mới đâu .”
Nguyễn Kiều ngẩn người .
“Ơ? Tôi đâu có định đưa nó cho anh .” Cô chớp mắt đầy khó hiểu. “ Tôi chỉ muốn nhờ anh xem giúp cách sử dụng nó thôi mà.”
[Đây đúng là người mặt dày thích nhờ vả nhất mà tôi từng gặp.]
[Ha ha ha, streamer tự giác thật đấy!]
Tô Tịch cúi đầu nhìn cô một lúc, ánh mắt mang theo vài phần khó đoán.
Sau đó, anh giơ tay trái lên.
Những ngón tay trắng trẻo và thon dài khẽ chuyển động trong không trung, nhanh ch.óng vẽ nên một đồ án gồm hình tròn nội tiếp bên trong hình thoi ngay trước mặt Nguyễn Kiều.
“Vẽ đồ án này lên tấm thẻ.”
[Kiên nhẫn, dịu dàng và tính khí tốt thế này thì đúng là Hoành Thánh nhà tôi rồi không sai vào đâu được !]
[Trả lại Vân Thần tà mị ngông cuồng, m.á.u lạnh vô tình cho tôi mau!!]
[Trẻ con mới chọn lựa, tôi thầu cả hai.]
Nguyễn Kiều gật gật đầu, bỏ tấm thẻ kỹ năng vào túi áo: “Lát nữa tôi sẽ thử xem sao , anh đang cầm cái gì thế?”
Tô Tịch lật ra : “Một cuốn album tranh.”
Nguyễn Kiều lập tức ghé lại gần xem.
Nét vẽ trong album rất giống phong cách của cô bé mặc váy trắng tên Tiểu Nhĩ mà bọn họ gặp trước đó. Trên trang giấy là hình năm đứa trẻ đang vui vẻ nắm tay nhau , đứng thành một vòng tròn.
Bên cạnh bức tranh còn có một dòng chữ được viết bằng nét b.út trẻ con:
“Chúng ta đều là một gia đình.”
Trang thứ hai chỉ còn lại ba đứa trẻ, vẻ mặt ủ rũ.
Trang thứ ba, toàn bộ mặt tranh viết đầy ba chữ.
Ở đâu ? Ở đâu ? Ở đâu ? Ở đâu ? Ở đâu ? Ở đâu ? Ở đâu ? Ở đâu ? Ở đâu ? Ở đâu ?
Cùng lúc đó, bảng nhiệm vụ của tất cả người chơi đồng loạt bật ra một nhiệm vụ mới.
[Nhiệm vụ nhánh]
Khám phá chân tướng sự việc năm xưa của cô nhi viện, tìm kiếm t.h.i t.h.ể của đứa trẻ đã c.h.ế.t.
Bất kỳ người chơi nào kích hoạt được một đoạn cốt truyện ẩn, toàn bộ thành viên trong nhóm của người đó đều sẽ nhận được phần thưởng.
Số lượng cốt truyện nhánh hiện tại: (0/4)
[Đứa trẻ đã c.h.ế.t mà chúng ta biết đến lúc này chính là Tiểu Hồn. Chỉ cần tìm được t.h.i t.h.ể của nó là xong nhiệm vụ thôi mà?]
[Làm gì có chuyện đơn giản như thế. Ban ngày mọi người đã lục soát gần như toàn bộ cô nhi viện rồi . Những cánh cửa trước đó chưa mở cũng đều đã mở ra . Tầng hai chỉ có một phòng trò chơi, còn tầng một là nhà ăn và phòng kho.]
Nguyễn Kiều nhìn cuốn album tranh, nếu không lầm thì thứ này chắc chắn là nơi liên tục cung cấp cho cô những manh mối quan trọng.
Trang sách này chứng tỏ có hai đứa trẻ đã mất tích, mà một trong số đó chính là Tiểu Hồn.
Toàn thân lấm lem bùn đất, côn trùng bò lổm ngổm trên da thịt thối rữa... Liệu có phải nó bị chôn ở ngoài sân không ? Chính vì thế, nó mới chỉ có thể g.i.ế.c c.h.ế.t người chơi ngay tại vị trí đó!
Đứng trên cầu thang, Dư Quang vừa thấy Nguyễn Kiều và Tô Tịch đi xuống thì mắt liền sáng rực lên: “Hai người không sao chứ? Mau cứu tôi với! Hai người có nhìn thấy con ma đó không ? Ánh sáng đỏ trên người tôi vẫn chưa tan hết, trò chơi vẫn đang tiếp diễn, hai người nhất định phải cẩn thận đấy! À, còn cái nhiệm vụ nhánh kia là thế nào thế...”
Cả hai đồng thời ngó lơ một Dư Quang đang lải nhải không ngừng, họ tiện tay cầm lấy chiếc xẻng sắt dựng ở cửa rồi bước thẳng ra ngoài.
Văn Thời cũng nhìn thấy hành động của hai người , nhưng nhiệm vụ nhánh vừa mới làm mới khiến cô ta có chút hối hận vì bản thân đã kích hoạt trạng thái đèn đỏ quá sớm. Giờ đây, cô ta chỉ có thể đứng chôn chân tại chỗ, trơ mắt nhìn người khác đi hoàn thành nhiệm vụ.
Về phần Thỏ Ngọc thì khỏi phải nói , trước khi trò chơi kết thúc, cô bé ước gì chẳng có ai đến cứu mình để bản thân có thể duy trì trạng thái an toàn này mãi.
Con ngựa gỗ ngoài sân cứ đung đưa qua lại , gió lùa qua cây cổ thụ phát ra những tiếng u u uất nghẹn, cả sân viện chìm trong bầu không khí âm u rùng rợn.
Nguyễn Kiều nhìn khoảnh sân rộng lớn, ánh mắt cô dừng lại ở bồn hoa phía bên phải . Những bông hồng đỏ tươi trong đêm tối trông đặc biệt dị kỳ, tựa như sắc đỏ ấy đậm đến mức sắp nhỏ ra m.á.u.
Album tranh... Ngoại trừ cuốn album ở trong phòng trò chơi, cô còn từng nhìn thấy tranh vẽ của Tiểu Nhĩ hai lần nữa.
Lần đầu tiên là ở đại sảnh vào đêm đầu tiên, cô bé ôm cuốn album đứng trên cầu thang. Lần thứ hai là ở ngoài sân vào ban ngày, cô bé ngồi trên bãi cỏ vẽ tranh, còn những đứa trẻ khác thì chơi đùa bên cạnh.
Lúc đó Tiểu Nhĩ vẽ một hình người , trên đầu hình người có một bông hoa hồng, bên cạnh viết nguệch ngoạc chữ “Hồn”.
Mà toàn bộ cô nhi viện này , chỉ có duy nhất một nơi có hoa hồng.
Nguyễn Kiều: “Chúng ta đào bồn hoa bên kia đi .”
Tô Tịch nhìn lướt qua bồn hoa hồng.
“Anh không muốn thử qua cảm giác kích thích của việc ‘bạo ngược chà đạp hoa’ sao ?” Nguyễn Kiều hỏi bằng giọng điệu vô cùng nghiêm túc.
[Tay: Không, mày không muốn đâu .]
[Đây là thể loại streamer báu vật gì thế này ! ha ha ha ha ha ha ha ha]
Hai người đào bới hơn mười phút, quả nhiên lật lên được một chiếc túi nilon màu đen ẩn dưới lớp đất. Vừa mở túi ra , đập vào mắt họ là một x.á.c c.h.ế.t trẻ con đã thối rữa nghiêm trọng.
Ngay khoảnh khắc đó, thứ ánh sáng xanh lam âm u đang bao trùm khắp cô nhi viện liền tắt phụt, sắc đỏ dưới chân các người chơi khác cũng biến mất theo.
Mắt Nguyễn Kiều tối sầm lại , khung cảnh xung quanh lập tức đảo lộn.
...
“Hai mươi lăm, hai mươi tư, hai mươi ba...”
Tiếng đếm số non nớt của một cô bé vọng lại từ nơi rất xa, hình như là từ tầng trên .
Nương theo tiếng đếm ấy , những tiếng sấm rền vang liên hồi trên đỉnh đầu, thi thoảng vài tia chớp lại rạch đôi bầu trời đêm, soi tỏ cảnh vật trước mắt trong tích tắc.
Nguyễn Kiều phát hiện mình đang cuộn tròn bên trong một chiếc tủ chật hẹp. Qua khe hở của tấm ván gỗ, cô nhận ra bên ngoài có lẽ là một căn phòng.
Cộc. Cộc. Cộc.
Có tiếng bước chân ai đó đang tiến vào . Cánh cửa phòng mở ra khiến tiếng đếm số càng lúc càng rõ ràng hơn.
“Mười lăm, mười bốn, mười ba...”
Nguyễn Kiều ghé sát vào khe hở của tấm ván gỗ. Cô nhìn thấy bóng người bên ngoài đang quay lưng về phía mình , nhặt một chai sữa bò dưới đất lên mở ra , rồi lén đổ thứ gì đó vào bên trong.
“Ầm đoàng——” Lại một tiếng sét đ.á.n.h ngang tai.
Cơ thể Nguyễn Kiều không tự chủ được mà run lên một cái, cô lập tức giơ tay bịt c.h.ặ.t miệng để ngăn bản thân phát ra bất kỳ tiếng động nào.
Khoan đã .
Đây không phải là bàn tay của chính cô.
Chaporia
Bình Luận (0)