[Vô Hạn] Sau Khi Mãn Cấp, Ta Dùng Tài Khoản Phụ Để Phát Sóng Trực Tiếp Trò Chơi Sinh Tồn/Chương 8: Viện mồ côi kinh hoàng 8C. 8: Viện mồ côi kinh hoàng 8
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

Bàn tay này rất nhỏ.

 

Nguyễn Kiều nhận ra lúc này khả năng kiểm soát cơ thể của mình vô cùng yếu ớt.

 

Người bên ngoài chợt dừng động tác. Giọng nói truyền đến méo mó, mơ hồ, không thể phân biệt được là nam hay nữ: “Đêm nay mang thêm một đợt nữa tới đây. Đúng rồi , chỗ trước đó sắp uống hết rồi .”

 

“ Tôi cũng đâu cố ý làm c.h.ế.t NÓ. Phiền phức thật. Chỉ cần mọi người giữ kín miệng, ai mà biết được chứ?”

 

Một nỗi sợ hãi và hoảng loạn mãnh liệt dâng lên trong lòng Nguyễn Kiều. Thế nhưng cảm xúc ấy không xuất phát từ ý thức của cô, mà đến từ chính cơ thể này .

 

Bên trong tủ chất đầy những món đồ lặt vặt. Vì quá hoảng sợ, cô vô tình va phải thứ gì đó, phát ra một tiếng động rất khẽ.

 

Qua khe hở của cánh tủ gỗ, Nguyễn Kiều nhìn thấy người bên ngoài khựng lại . Đối phương chậm rãi quay đầu, dường như đang xác định nguồn gốc của âm thanh vừa rồi .

 

Cô không nhìn rõ diện mạo của người đó, chỉ thấy trước mắt là một chiếc tạp dề in hình con cừu. Ngay sau đó, chiếc tạp dề ấy càng lúc càng lớn dần trong tầm mắt.

 

Kẻ đó đang tiến về phía cô.

 

Cơ thể cô theo bản năng muốn bỏ chạy. Từ sâu trong tâm trí, một giọng nói hoảng loạn không ngừng vang lên, lặp đi lặp lại : “Phải nói chuyện này ra ngoài... Phải nói cho mọi người biết ... Phải nói ra ngoài...”

 

Thế nhưng chiếc tủ chật hẹp đã không còn chỗ để lùi thêm nữa. Người kia đứng trước tủ im lặng gần nửa phút, sau đó bất ngờ ngồi xổm xuống rồi kéo mạnh cánh cửa tủ ra .

 

Nguyễn Kiều theo bản năng giật người lùi về phía sau . Cô vốn tưởng mình sẽ đập vào tấm ván gỗ phía sau lưng, nhưng không ngờ cảnh vật xung quanh bỗng chốc thay đổi.

 

Tấm ván gỗ phía sau đã biến thành một cánh cửa lớn. Cú ngả người quá mạnh khiến cô trực tiếp đ.â.m sầm vào cánh cửa, lao vọt ra ngoài, rồi lăn nhào xuống những bậc thềm ngoài sân.

 

Bên ngoài đã là đêm khuya. Cuồng phong gào thét, mưa bão dữ dội, từng tia chớp x.é to.ạc bầu trời như đang phô bày cơn thịnh nộ của thiên nhiên. Những cây cổ thụ trong sân bị gió quật nghiêng ngả, phát ra những tiếng gầm rít vang vọng. Mỗi khi ánh chớp trắng lóa lóe lên, tiếng sấm nổ rung trời lại dội xuống, khiến cả thế giới như chao đảo và rung chuyển dữ dội.

 

Cơ thể mà Nguyễn Kiều đang ký thác loạng choạng bò dậy. Cô hoảng hốt ngoái đầu nhìn vào đại sảnh, ánh mắt vừa quét qua đã bắt gặp một bóng người đứng đó.

 

Đúng lúc tia chớp lóe sáng, lưỡi d.a.o phay sắc bén trong tay đối phương phản chiếu một luồng hàn quang ch.ói mắt.

 

Cô cắm đầu chạy về phía cổng cô nhi viện.

 

“Bíp bíp ——” Tiếng còi xe ô tô vang lên.

 

Những hình ảnh tiếp theo lướt qua nhanh đến mức gần như không thể nắm bắt.

 

Cánh cổng cô nhi viện bị đẩy bật ra trong tiếng va chạm ầm ầm. Một chiếc xe tải nhỏ lao vào giữa màn mưa bão mịt mù. Cô bé hoảng loạn bỏ chạy, hoàn toàn mất phương hướng. Chỉ trong chớp mắt, thân hình nhỏ bé ấy đã bị cuốn thẳng vào dưới gầm bánh xe.

 

Máu tươi hòa lẫn với nước mưa và bùn đất, loang ra thành những dòng ngoằn ngoèo trên mặt đất.

 

Cơn đau xé lòng kéo dài không bao lâu rồi đột ngột biến mất. Cô chỉ có thể bất động nằm trên bãi cỏ, lặng lẽ nhìn chiếc xe tải chậm rãi dừng lại trước mặt.

 

Cánh cửa xe bật mở. Một người đàn ông cao lớn từ trong xe bước xuống.

 

“Bị phát hiện thì phải làm sao ...”

 

“Đã thế này rồi .”

 

“Nói với bên ngoài... Tôi biết rồi ... Có thể làm sao được ?”

 

“Sẽ không có chuyện gì đâu ... Tiền...”

 

Cuộc đối thoại đứt quãng kia dần trở nên xa xăm. Nước mưa không ngừng trút xuống, làm tầm nhìn của cô ngày một mờ nhòe.

 

Nguyễn Kiều cảm thấy cơ thể mình bị ai đó nhấc bổng lên. Chưa kịp phản ứng, cô đã bị ném xuống một hố đất sâu.

 

Từng lớp bùn đất ẩm ướt và nặng nề lạnh lùng phủ xuống người cô. Máu tươi không ngừng chảy ra , thấm vào lòng đất rồi lan rộng, nhuộm đỏ cả khoảng đất xung quanh.

 

Hình ảnh cuối cùng còn đọng lại trong đôi mắt cô là bầu trời âm u nặng nề, màn mưa dày đặc xối xả giữa đêm đen, cùng những đóa hồng đỏ sẫm đang lặng lẽ nở rộ trong bóng tối.

 

Cô c.h.ế.t rồi .

 

【Nhiệm vụ nhánh】

 

Tiến độ nhiệm vụ nhánh đã được cập nhật.

 

Chúc mừng nhóm A đã thành công tìm thấy t.h.i t.h.ể của một đứa trẻ đã c.h.ế.t.

 

Kích hoạt cốt truyện ẩn: 【Bí Mật Bị Nghe Thấy】.

 

Sau khi trò chơi kết thúc, tất cả thành viên của nhóm sẽ nhận được phần thưởng tương ứng.

 

Số lượng cốt truyện nhánh đã mở khóa hiện tại: (1/4).

 

---

 

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, thị giác của Nguyễn Kiều hoàn toàn khôi phục.

 

Cô vẫn đang đứng trong sân cô nhi viện.

 

Không có mưa bão gào thét, không có cuộc truy đuổi kinh hoàng, cũng chẳng có chiếc xe tải nào xuất hiện.

 

Trước mắt cô chỉ còn lại bồn hoa hồng bị đào xới tan hoang, cùng một t.h.i t.h.ể trẻ nhỏ được bọc trong chiếc túi đen nằm lặng lẽ giữa đống đất bùn.

 

Tô Tịch đứng bên cạnh, hơi nhướng mày.

 

[Hồi tưởng cái c.h.ế.t à ?]

 

[Đoạn cốt truyện vừa rồi có ý gì thế nhỉ...]

 

[@Lớp trưởng tóm tắt hộ cái.]

 

Nguyễn Kiều ngồi xổm xuống bên t.h.i t.h.ể. Mùi hôi thối nồng nặc bốc lên từ lớp thịt đã phân hủy, lan tỏa khắp xung quanh.

 

Cô cẩn thận quan sát t.h.i t.h.ể trước mặt. Dựa vào vóc dáng, đây có vẻ là một bé trai, nhưng cơ thể đã thối rữa nghiêm trọng đến mức gần như không thể nhận ra diện mạo ban đầu.

 

Bộ quần áo trên người cậu bé giống hệt bộ đồ Tiểu Hồn từng mặc. Sở dĩ màu sắc trở nên vàng úa không phải vì đã được thay quần áo khác, mà là do bị chôn vùi quá lâu trong bùn đất, khiến vải vóc dần mục nát và biến màu.

 

Văn Thời là người đầu tiên chạy tới. Cô ta cũng đã nhận được thông báo hệ thống vừa xuất hiện, nhưng đoạn ký ức trước khi c.h.ế.t chỉ những người chơi thuộc nhóm A mới có thể nhìn thấy.

 

Nguyễn Kiều lập tức kể lại toàn bộ những gì mình vừa trải qua.

 

“Có nghĩa là cậu bé này đã vô tình nghe được bí mật g.i.ế.c người của một kẻ nào đó. Trong lúc bỏ chạy, nó bị xe tải đ.â.m trúng, sau đó lại bị hung thủ mang đến đây chôn xác.” Văn Thời ngồi xổm xuống bên t.h.i t.h.ể. Đối mặt với cái xác đã thối rữa nghiêm trọng, sắc mặt cô ta vẫn không hề thay đổi, vừa quan sát vừa tìm kiếm manh mối.

 

“Mọi người nhìn xem, trong tay nó có một mảnh ghép.”

 

Đó là một mảnh ghép hình ảnh có in một nửa con mắt cùng con số 13.

 

“Dã man quá...” Thỏ Ngọc chỉ liếc nhìn một cái đã vội vàng lùi lại , ôm n.g.ự.c nôn khan liên tục.

 

“Dựa theo những thông tin chúng ta có được từ ký ức vừa rồi , ngoài cậu bé này ra còn có một nạn nhân khác.” Dư Quang đứng bên cạnh phân tích. “Nhiệm vụ nhánh yêu cầu chúng ta tìm kiếm t.h.i t.h.ể của những đứa trẻ. Nói cách khác, nạn nhân còn lại rất có thể cũng là một đứa trẻ trong cô nhi viện. Sau khi c.h.ế.t, chúng hóa thành ác linh nên mới luôn quanh quẩn trong ngôi nhà này .”

 

“Vậy... còn hung thủ đã g.i.ế.c những đứa trẻ đó thì sao ?” Vân Đóa bất giác rùng mình . “Hiện giờ hắn vẫn là người , hay đã biến thành ma rồi ?”

 

“Nếu là ma, chứng tỏ trong nhà vẫn còn một con ác linh khó đối phó. Còn nếu là người .” Dư Quang khựng lại , giọng điệu trở nên nghiêm trọng: “Vậy thì chính là ở ngay bên cạnh chúng ta , vẫn đang ẩn giấu một người ... Mà cho đến tận bây giờ, chúng ta đều hoàn toàn không hề hay biết về sự tồn tại của kẻ đó.”

 

Kẻ Mạnh Luôn Mạnh và Trần Tư vừa mới chạy tới sân viện, liền nhìn thấy vẻ mặt của mấy người chơi đều không được tốt cho lắm. Kẻ Mạnh rụt rè hỏi một câu: “... Tôi có bỏ lỡ điều gì không ?”

 

Văn Thời đứng dậy, giơ một chiếc chìa khóa lên: “Tìm thấy trong túi quần áo của t.h.i t.h.ể, chắc là chìa khóa then chốt để mở một nơi nào đó.”

 

“Bây giờ mới trôi qua có một ngày một đêm mà đã xảy ra nhiều chuyện như vậy rồi . Thời gian sau này biết sống sao đây...” Thỏ Ngọc sắp khóc đến nơi: “Biết trước trò chơi này đáng sợ thế này , tôi đã không thèm chơi rồi .”

 

“Buồn ngủ quá đi mất.

” Nguyễn Kiều tiện tay ném chiếc xẻng sắt cho Dư Quang. “ Tôi về nghỉ trước đây. Mọi người nhớ dọn dẹp bãi chiến trường này nhé. Ngày mai còn phải tiếp tục tìm manh mối, biết đâu lại phải chơi cùng đám trẻ nữa. Không ngủ đủ giấc thì không chịu nổi đâu .”

 

Nói xong, cô ngẩng đầu nhìn lên ô cửa sổ trên gác mái, ra vẻ tùy ý than thở:

 

“Cô nhi viện này có nhiều cửa sổ, nhiều phòng như thế, tìm kiếm từng chỗ một đúng là mệt c.h.ế.t người .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/vo-han-sau-khi-man-cap-ta-dung-tai-khoan-phu-de-phat-song-truc-tiep-tro-choi-sinh-ton/chuong-8-vien-mo-coi-kinh-hoang-8.html.]

 

Nghe thấy câu nói ấy , Văn Thời theo bản năng ngước mắt nhìn lên những ô cửa sổ của tòa nhà cô nhi viện.

 

Nhưng vừa nhìn , cô ta bỗng khựng lại .

 

Nhiều cửa sổ như vậy , mà phía sau mỗi ô cửa đều tương ứng với một căn phòng.

 

Thế nhưng...

 

Ô cửa sổ đơn độc nằm ở vị trí cao nhất kia thì sao ?

 

Phía sau nó, rốt cuộc là thứ gì?

 

...

 

Khi ánh ban mai buông xuống, cô nhi viện lại trở về vẻ ngoài sạch sẽ và ngăn nắp như thường lệ, tựa như tất cả những biến cố kinh hoàng xảy ra trong đêm qua chỉ là một cơn ác mộng thoáng qua.

 

Ngoài sân, hai chị em đứa trẻ vẫn đang chăm chú chơi trò ghép hình. Còn Tiểu Nhĩ ôm c.h.ặ.t bức tranh trong lòng, ngồi một mình dưới gốc cây với vẻ mặt buồn bã, ủ rũ.

 

Văn Thời vốn không giỏi giao tiếp với trẻ con. Thỏ Ngọc thì chỉ cần nhớ tới dáng vẻ đáng sợ của những đứa trẻ này vào ban đêm là đã không dám lại gần. May mà Vân Đóa chủ động bước tới trò chuyện vài câu, Tiểu Nhĩ mới chần chừ mở miệng nói ra tâm sự của mình .

 

“Đã rất lâu rồi em không nhìn thấy Tiểu Kình.” Tiểu Nhĩ cúi đầu, giọng nói đầy lo lắng và thất vọng. “Kể từ lần chơi trốn tìm trước đó, cậu ấy đã biến mất, không ai gặp lại nữa.”

 

Tiểu Kình là một đứa trẻ khuyết tật bẩm sinh, không có hai cánh tay.

 

Và rất có thể, đó chính là nạn nhân tiếp theo mà bọn họ cần phải tìm ra .

 

Trong cô nhi viện có quá nhiều phòng ốc và đồ đạc, bất kỳ thứ gì cũng có thể trở thành manh mối quan trọng.

 

Hơn nữa, thời gian ban ngày trôi qua ngày càng nhanh. Chỉ cần màn đêm buông xuống, cô nhi viện sẽ lại bước vào trạng thái quỷ dị và kinh hoàng như cũ. Để nâng cao hiệu quả tìm kiếm, mọi người quyết định tách ra hành động.

 

Tô Tịch vừa bước được vài bậc cầu thang thì bất chợt quay đầu lại . Ngay lập tức, anh bắt gặp nụ cười rạng rỡ của cô gái nhỏ phía sau .

 

Nguyễn Kiều vẫn bám sát theo anh từng bước. Thấy Tô Tịch quay đầu nhìn mình , cô lập tức nở ra một nụ cười mà bản thân cho là vô cùng thân thiện, rồi vui vẻ nói :

 

“Anh cứ đi trước đi .”

 

[Quyết tâm ôm đùi đến cùng luôn rồi .]

 

[Chơi trò chơi này mà lúc nào cũng phải dựa vào người khác, thật hết nói nổi. Chẳng qua thấy mình là con gái nên mới được ưu ái như thế thôi chứ gì?]

 

[Người ta chẳng những không cản trở đồng đội mà còn tự mình kích hoạt được cốt truyện ẩn nữa đấy. Với lại , nhóm A vốn là một đội, hỗ trợ lẫn nhau chẳng phải chuyện bình thường sao ? Lầu trên đang ghen tị à ?]

 

[Đến cả phòng livestream của một người mới mà cũng có thể cãi nhau cho được ...]

 

Khu bình luận trở nên vô cùng náo nhiệt vì cuộc tranh cãi bất ngờ này , nhưng Nguyễn Kiều hoàn toàn không hề hay biết .

 

Lúc này , cô và Tô Tịch đang đi dọc theo hành lang tầng hai, tỉ mỉ lục soát lại toàn bộ phòng ngủ của mọi người cùng phòng trò chơi thêm một lượt nữa.

 

Trong phòng 204, căn phòng đơn hiện không có người ở, bọn họ phát hiện một chiếc tủ được khóa bằng mật mã sáu chữ số .

 

Chiếc tủ này bị vài chậu cây cảnh che khuất, bên ngoài lại được sơn cùng màu với bức tường, vì vậy trước đó không ai nhận ra sự tồn tại của nó.

 

Lúc này , Nguyễn Kiều vừa bước ra khỏi phòng trò chơi. Cô đứng tại chỗ quan sát, rồi cẩn thận ước lượng lại diện tích căn phòng, càng nhìn càng cảm thấy có điều gì đó không ổn .

 

Đối diện phòng trò chơi là bốn căn phòng liền kề nhau , nhưng chiều dài của phòng trò chơi lại chỉ tương đương với hai căn phòng.

 

Điều đó có nghĩa là bên cạnh phòng trò chơi vẫn còn một khoảng không gian khác chưa được phát hiện.

 

Thấy Nguyễn Kiều đứng ngẩn người trước bức tường, Tô Tịch liền bước tới.

 

Đôi mắt đen sâu thẳm của anh lặng lẽ dừng lại trên người cô gái nhỏ.

 

Khác với vẻ kiêu ngạo và rực rỡ của người trong ký ức, ngũ quan của Nguyễn Kiều không thuộc kiểu khiến người ta kinh diễm ngay từ cái nhìn đầu tiên. Thế nhưng càng nhìn kỹ lại càng cảm thấy hài hòa, dễ chịu, khiến người ta vô thức muốn ngắm nhìn thêm đôi chút.

 

Đặc biệt là lúc cô mỉm cười .

 

Đôi mắt cong cong như một dòng sông đêm, phản chiếu những mảnh vụn ánh sao lấp lánh. Từng đốm sáng chập chờn trôi nổi trên mặt nước, lặng lẽ khắc sâu vào lòng người trước khi kịp nhận ra .

 

Ánh mắt Tô Tịch bỗng chốc lạnh đi .

 

Dường như anh đã dành quá nhiều sự chú ý cho cô.

 

Một người mới có ngoại hình tương tự người ấy , nhưng biểu hiện lại vượt xa dự đoán của anh . Hơn nữa, cô còn luôn vô tình hoặc cố ý tìm cách tiếp cận anh .

 

Tô Tịch thu lại hơi thở lạnh lẽo vừa vô thức tỏa ra quanh người , nhanh ch.óng khôi phục vẻ thờ ơ thường ngày.

 

Có lẽ anh nên cho người mới này một lời cảnh báo.

 

Chỉ khi đó, cô mới hiểu được rằng việc chủ động tiếp cận anh nguy hiểm đến mức nào.

 

Với trực giác nhạy bén của mình , Nguyễn Kiều đương nhiên nhận ra sự thay đổi thoáng qua của Tô Tịch. Nhưng cô chẳng hề để trong lòng, càng không cảm thấy sợ hãi.

 

Dù sao trước đây, khi còn chơi “Khu Cách Ly”, cô cũng đã từng đối mặt với những tồn tại đáng sợ và mạnh mẽ hơn anh rất nhiều.

 

Tô Tịch quả thực rất mạnh, nhưng xét theo tình hình hiện tại, anh vẫn được xem là bình thường hơn hẳn những tên sát nhân điên loạn đã hoàn toàn đ.á.n.h mất nhân tính.

 

Lúc nãy, cô đã nhận ra bức tường này có chút khác biệt so với những bức tường xung quanh. Màu sơn tuy gần như giống hệt, nhưng vị trí lại hơi lệch vào trong, lõm xuống khoảng một centimet.

 

Trong “Ranh Giới Sinh Tồn”, nghề nghiệp Nguyễn Kiều lựa chọn là Xạ Thủ. Mà năng lực nổi bật nhất của một Xạ Thủ chính là thị lực và khả năng quan sát vượt xa người thường.

 

Chỉ có điều, với thân phận của một người mới, nếu ngay lập tức phát hiện ra điểm bất thường này thì khó tránh khỏi khiến người khác nghi ngờ.

 

Nhận ra mình vừa thể hiện hơi quá, Nguyễn Kiều bình tĩnh lùi lại vài bước, lựa chọn một góc độ thích hợp để ra tay.

 

Sau đó...

 

Chân cô bỗng trượt một cái.

 

Đúng lúc đó, cô gái nhỏ bất ngờ mất thăng bằng, cả người lao về phía trước .

 

Sự việc xảy ra quá đột ngột khiến Tô Tịch hoàn toàn không kịp chuẩn bị .

 

Nguyễn Kiều nhìn qua có vẻ mảnh mai và gầy yếu hơn anh rất nhiều, nhưng cú ngã này lại mang theo lực va chạm mạnh đến bất ngờ. Trong khoảnh khắc bị đ.â.m sầm vào người , ngay cả Tô Tịch cũng mất thăng bằng.

 

Phía sau lưng anh là bức tường.

 

Hai người đồng thời ngã về phía sau , khiến lưng Tô Tịch va mạnh vào mặt tường phía sau .

 

Thể chất của Tô Tịch vượt xa người chơi bình thường. Khi chiến đấu, chính cơ thể anh cũng là một v.ũ k.h.í cực kỳ nguy hiểm.

 

Bởi vậy , cú va chạm tưởng chừng ngoài ý muốn ấy lại trực tiếp làm sập bức tường phía sau .

 

Chính xác hơn, thứ bị phá vỡ không phải là tường, mà là một cánh cửa bí mật được ngụy trang thành tường.

 

Ngay sau đó, mặt đất dưới chân bỗng biến mất.

 

Hai người mất điểm tựa, đồng thời rơi vào một khoảng không tối đen như mực.

 

Màn hình phòng livestream lại một lần nữa chìm vào bóng tối, nhưng khu bình luận vẫn náo nhiệt như cũ. Từng dòng tin nhắn liên tục xuất hiện rồi nhanh ch.óng lướt qua.

 

[Thánh đếm số đâu rồi ? Mau ra làm việc đi chứ!]

 

[Trượt chân ×3.]

 

[Mạng đã ngắt kết nối.]

 

[Đồng bộ thất bại.]

 

[Không giấu gì mọi người , cú trượt chân này cũng nằm trong kế hoạch cả đấy. [mặt ch.ó][mặt ch.ó]]

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...