Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Nguyễn Kiều từng rất sợ cảm giác ở một mình trong căn nhà rộng lớn và trống vắng.
Mỗi khi tắt đèn, cả thế giới như bị bóng tối nuốt chửng. Cô chỉ có thể ôm c.h.ặ.t con gấu bông, co mình trên chiếc giường rộng thênh thang mà cô quạnh.
Bật đèn thì không thể ngủ được , nhưng tắt đèn lại khiến cô bất an và sợ hãi.
Về sau , cô bắt đầu ép bản thân làm quen với bóng tối. Hết lần này đến lần khác, cô tự nhủ rằng trong những góc khuất âm u khiến người ta sởn gai ốc kia vốn chẳng hề tồn tại bất kỳ con quái vật nào.
Thế nhưng, có lẽ chính vì sợ hãi nên cô lại càng muốn nhìn rõ hơn.
Càng sợ, cô lại càng muốn nhìn .
Từ một cô bé ngày trước đến cả những âm thanh kinh dị cũng không dám nghe , Nguyễn Kiều từng bước trưởng thành, cuối cùng trở thành người mới xuất sắc nhất trong trò chơi sinh tồn kinh dị.
Trong suốt quá trình ấy , cảm giác đối diện với bóng tối đã sớm được khắc sâu vào tận đáy lòng cô.
Nguyễn Kiều bắt đầu yêu thích cảm giác mạo hiểm và bị cuốn hút bởi những câu chuyện kinh dị.
Khi những cô bé cùng trang lứa mặc váy đẹp , tụ tập chơi đồ hàng, cô lại theo đám con trai lăn lộn trong bùn đất, cùng nhau khám phá những ngôi nhà ma bỏ hoang.
Về sau , sở thích ấy dần trở thành sự nghiệp của cô.
Thế nhưng số phận dường như luôn thích trêu đùa con người .
Đúng vào lúc Nguyễn Kiều đang đứng trên đỉnh cao danh vọng, chỉ cần thêm một bước nữa là có thể tiến xa hơn, cô lại bị chính người mình tin tưởng nhất đ.â.m sau lưng.
Mọi thứ sụp đổ chỉ trong một đêm.
Tiền đồ bị hủy hoại, danh tiếng tan thành mây khói. Từ vị trí cao vời vợi trên chín tầng mây, cô ngã xuống vực sâu, thân bại danh liệt.
Sau đó, Nguyễn Kiều khóa tài khoản, rời khỏi “Khu Cách Ly”, chuyển sang “Ranh Giới Sinh Tồn” để thi đấu chuyên nghiệp.
Nếu không phải vì muốn cứu Tô Tịch, có lẽ cả đời này cô sẽ không bao giờ quay lại trò chơi này nữa.
Sau khi đôi mắt đã quen với bóng tối, Nguyễn Kiều nhận ra nơi này vẫn tối đen như mực, không có ánh nến cũng chẳng có chút ánh sáng tự nhiên nào.
Tô Tịch bị cô đè c.h.ặ.t bên dưới , cả hai đều không nhìn rõ đối phương, nhưng cô có thể nghe thấy từng nhịp thở của anh vang lên bên tai.
Tô Tịch hỏi: “Trượt chân?”
Mặc dù không nhìn thấy biểu cảm của anh , nhưng Nguyễn Kiều hoàn toàn có thể hình dung ra bộ dạng Tô Tịch lúc này : hẳn là đang hơi nheo mắt, khóe miệng nhếch lên một nụ cười như có như không .
Giống như đang đứng ngoài cuộc xem một vở kịch vậy .
[Trượt ngã trực tuyến.]
[Sẩy chân liên hoàn .]
[Tối quá, không nhìn rõ nhan sắc đỉnh cao của Vân Thần nhà tôi , đ.á.n.h giá một sao .]
[Đợi bao giờ có tiền nhất định phải mua một cái khoang mô phỏng có độ sáng cao mới được .]
Nguyễn Kiều vốn dĩ chỉ muốn tặng cho anh một cú ép tường, để Tô Tịch phát hiện ra bức tường có điểm bất thường ở phía sau , không ngờ cơ thể anh lại cường tráng đến thế, trực tiếp tông mở cánh cửa ra luôn.
Cô không giữ được trọng tâm, thế là cả hai mới ngã nhào xuống.
Bàn tay cô chống trên l.ồ.ng n.g.ự.c anh , dường như có thể cảm nhận được nhịp tim mạnh mẽ của Tô Tịch đang đập từng tiếng thình thịch...
Nguyễn Kiều chợt thấy hơi hối hận, sao lúc nãy mình lại không mang theo một con d.a.o cơ chứ.
Cứ găm thẳng vào tim từ tư thế này , nhất định sẽ vô cùng triệt để.
Lòng bàn tay mềm mại của cô gái nhỏ áp lên l.ồ.ng n.g.ự.c anh , hương thơm thanh khiết thoang thoảng bên cánh mũi dễ khiến người ta mê đắm. Tim Tô Tịch lệch đi một nhịp, nhưng còn chưa kịp định hình thứ cảm xúc ấy là gì, anh đã lập tức cảm nhận được một luồng sát ý ập đến.
Theo phản xạ tự nhiên, anh giơ tay lên bóp c.h.ặ.t lấy cổ đối phương.
Làn da trắng ngần của cô gái nhỏ mang lại xúc cảm mềm mại đến lạ kỳ, chiếc cổ mỏng manh yếu ớt tựa như chỉ cần khẽ dùng lực là sẽ gãy lìa, hệt như một món đồ thủ công mỹ nghệ tuyệt mỹ nhưng dễ vỡ.
Anh ghé sát bên tai cô, đè nén cảm xúc đang cuộn trào, trầm giọng đe dọa: “Còn có lần sau , cô sẽ phải nói lời tạm biệt với thế giới này đấy.”
Nguyễn Kiều ngẩn người , nhận ra bàn tay đang siết c.h.ặ.t cổ mình hơi nới lỏng ra đôi chút. Chẳng những không hề tỏ ra sợ hãi, ngược lại cô còn hưng phấn bật cười một tiếng, giơ tay từ vị trí xương quai xanh chầm chậm vuốt dọc lên cổ Tô Tịch: “Lần sau á... chưa biết là ai đe dọa ai đâu .”
Ánh mắt Tô Tịch tối sầm, cảm xúc cuộn trào, anh đột ngột buông cô ra rồi đứng bật dậy.
[ Tôi bắt đầu thích cô nàng streamer này rồi đấy! ]
[Thuyền CP đã sẵn sàng lên khơi!! ]
[Yêu nhau lắm c.ắ.n nhau đau à ! Sao tự dưng thấy kích thích thế nhỉ!! ]
……
Nguyễn Kiều xoa xoa chiếc cổ của mình , đoán chừng nơi đó chắc hẳn đã hằn lên một mảng đỏ bầm.
Cô liếc nhìn cái bóng cao gầy phía trước , thầm nâng tầm đ.á.n.h giá của mình về Tô Tịch lên một bậc. Vừa rồi cô mới chỉ nảy ra chút suy nghĩ trong đầu thôi, vậy mà cũng bị anh nhạy bén phát giác được .
Lần sau phải cẩn thận hơn mới được .
Căn phòng này có diện tích tương đương với phòng trò chơi, bên trong kê năm chiếc giường nhỏ, trên tường treo đầy tranh vẽ. Do ánh sáng quá tối nên không thể nhìn rõ từng chi tiết.
Nguyễn Kiều lần mò trong bóng tối bước sang phía đối diện. Cô kéo rèm cửa ra , lại phát hiện hai cánh cửa sổ phía sau tấm rèm đã bị những thanh ván gỗ đóng đinh c.h.ế.t cứng, chỉ có chút ánh sáng yếu ớt lọt qua khe hở rọi vào trong.
“Thật ngưỡng mộ bọn trẻ có thể có nhiều bạn bè như vậy .” Nguyễn Kiều vừa lục lọi tìm kiếm manh mối, vừa tự nhiên bắt chuyện với Tô Tịch: “Là con một như tôi thực sự cực kỳ muốn có anh chị em.”
“Điều đó có nghĩa là ngay từ khi bắt đầu có ký ức, cô đã phải bước vào cuộc cạnh tranh rồi .” Tô Tịch vừa lật tìm trên chiếc bàn bên cạnh, nơi rải rác đủ loại b.út sáp màu, vừa thản nhiên nói : “Có thêm một người , chẳng qua là có thêm một đối thủ cạnh tranh mà thôi.”
Nguyễn Kiều phản bác: “Nói cứ như thể anh đã từng đích thân trải qua rồi ấy .”
Cô từng gặp bố mẹ Tô Tịch rồi . Bố anh là cổ đông của một tập đoàn lớn, một doanh nhân có tác phong sấm lẹ gió cuốn; mẹ anh là hiệu trưởng của một trường học danh tiếng bậc nhất trong nước. Gia cảnh như vậy chính là niềm mơ ước của biết bao nhiêu người .
Tô Tịch không nói gì, Nguyễn Kiều bèn đi kiểm tra từng chiếc giường nhỏ một. Chăn màn trên giường đều đã cũ kỹ, dưới gối chiếc thì giấu b.út sáp màu, chiếc lại giấu quả bóng nhỏ hoặc vài món đồ chơi lặt vặt khác.
Khi đi đến chiếc giường nằm sâu nhất bên trong, cô phát hiện dưới gối có một con d.a.o nhỏ và b.út chì. Nguyễn Kiều ngồi xổm xuống sờ soạng chiếc giường gỗ một lượt, rồi dừng lại khi cảm nhận được một bề mặt lồi lõm không bằng phẳng ở bên hông thành giường.
Ánh sáng quá tối khiến cô không nhìn rõ nơi đó khắc thứ gì, nhưng chỉ cần đầu ngón tay sờ qua một chút, dù nhắm mắt lại cô cũng có thể hình dung ra đại khái nội dung.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/vo-han-sau-khi-man-cap-ta-dung-tai-khoan-phu-de-phat-song-truc-tiep-tro-choi-sinh-ton/chuong-9-vien-mo-coi-kinh-hoang-9.html.]
“Ghét ăn trái cây, ghét ngày mưa, ghét uống sữa bò,
không
nghe
lời,
bị
trừng phạt,
không
muốn
.
”
Xem ra , đây là những dòng chữ do một đứa trẻ nào đó khắc lên trong lúc trút giận.
Ngoại trừ căn gác mái ra , toàn bộ không gian trong cô nhi viện đều đã được các người chơi khai phá xong xuôi. Tầng một bao gồm một nửa là đại sảnh, nửa còn lại phía bên trái là phòng kho, bên phải là nhà ăn, từ nhà ăn đi sâu vào trong rồi rẽ trái sẽ dẫn đến nhà bếp.
Tầng hai phía hướng ra sân viện có bốn căn phòng: từ 201 đến 203 là nơi ở của người chơi, phòng 204 là phòng trống chỉ kê độc nhất một chiếc giường. Phía đối diện chỉ có hai căn phòng lớn, lần lượt là phòng trò chơi và phòng ngủ của những đứa trẻ mồ côi.
Khi hai người xuống lầu, trời bên ngoài đã tối hẳn. Tốc độ trôi của thời gian vào ban ngày cực kỳ nhanh, ai nấy đều đang chạy đua với thời gian để tìm kiếm manh mối. Đến giờ cơm tối, tất cả mọi người mới tập trung đông đủ tại nhà ăn.
Thỏ Ngọc lên tiếng: “ Tôi phát hiện ra một ít thịt xông khói và sườn heo trong tủ thức ăn ở nhà bếp, nhưng tôi lại không biết nấu. Chúng ta chỉ có thể tiếp tục ăn mấy món chay với bánh mì này thôi.”
Ăn uống là quá trình bắt buộc để bổ sung thể lực, có cái bỏ bụng đã là may mắn nên cũng chẳng có ai phàn nàn.
Các người chơi vừa ăn vừa tranh thủ trao đổi về tình hình tìm kiếm manh mối.
Văn Thời vẫn giữ nguyên vẻ cao quý lạnh lùng thường ngày, nói : “Phòng 204 không tự dưng lại được tách riêng ra làm phòng trống như vậy , nó chắc chắn phải có tác dụng gì đó. Tôi đã tìm thấy một nơi, nhưng muốn mở ra thì cần mật mã gồm sáu chữ số .”
Nguyễn Kiều chẳng hề ngạc nhiên khi Văn Thời tìm ra khóa mật mã. Cô ta khác hẳn với những "bình hoa di động" ngoài kia . Phần lớn các ngôi sao thông thường tham gia loại trò chơi này đều nhằm mục đích phô diễn, tạo nhiệt đ.á.n.h bóng tên tuổi hoặc xây dựng hình tượng. Nhưng Văn Thời thì khác, cô ta tham gia hoàn toàn không vì mục đích thương mại, chỉ đơn giản là thích thì vào chơi vài ván, cùng lắm là thông báo trước một tiếng trên Weibo mà thôi.
Sự góp mặt của các ngôi sao đã thúc đẩy độ hot cho những tựa game kinh dị thực tế ảo này . Tuy nhiên, vì “Ranh Giới Sinh Tồn” có tính cạnh tranh và tính chuyên nghiệp quá cao, nên đây thường không phải là lựa chọn tối ưu của các công ty quản lý. Ngược lại , một tựa game như “Khu Cách Ly” với nhiều phó bản giải trí thú vị mới là nơi được họ ưu tiên.
Kẻ Mạnh Luôn Mạnh lấy ra một chiếc hộp giấy đặt lên bàn: “Đây là hộp tranh xếp hình tôi tìm thấy trong phòng kho, cảm giác hơi giống với mảnh ghép mà mọi người tìm được lúc trước .”
Vừa vặn mọi người cũng đã ăn gần xong, Vân Đóa và Thỏ Ngọc liền lại gần giúp một tay. Số lượng mảnh ghép không nhiều, sau hơn một tiếng đồng hồ, toàn bộ bức tranh đã được hoàn thành. Lúc này , họ phát hiện ra chính giữa bức tranh quả thực bị thiếu mất một mảnh.
Văn Thời lấy mảnh ghép đơn lẻ kia đặt vào chỗ trống, mới nhận ra thông tin trên đó chính là số điện thoại quảng cáo của người bán tranh: 665138.
“Sáu chữ số , đây là mật mã của ổ khóa trên tầng sao ?” Văn Thời đứng bật dậy, đang định lên lầu mở khóa thì lại nghe thấy một chuỗi âm thanh quen thuộc vọng đến từ bên ngoài nhà ăn.
Tiếng chuông ngân vang chín tiếng, mỗi một tiếng gõ đều khiến tim của các người chơi chùng xuống.
Tiếng chuông trầm dài vang vọng khắp cô nhi viện trống trải, cho đến khi tiếng chuông cuối cùng tan biến, mọi thứ lại chìm vào không gian tĩnh mịch như tờ.
Chín giờ.
Trò chơi bắt đầu.
Giọng nói non nớt nhưng trống rỗng của một cô bé vọng xuống từ trên lầu, hoàn toàn không có chút cảm xúc nào, nghe vào chỉ khiến người ta nổi hết da gà: “Một trăm, chín mươi chín, chín mươi tám…”
Ngọn nến trên bàn phụt một cái rồi tắt ngóm. Ánh sáng đỏ sẫm lập tức nuốt chửng khắp nhà ăn, trên bức tường trắng, từng vệt m.á.u loang lổ bắt đầu chảy xuống. Cuối cùng, một dòng chữ bằng m.á.u vặn vẹo hiện lên ngay trước mặt các người chơi:
Trốn tìm.
“Bảy mươi lăm, bảy mươi tư, bảy mươi ba...”
Tiếng đếm số trên lầu vẫn đang tiếp tục.
……
Văn Thời và Tô Tịch bước ra khỏi nhà ăn ngay từ những giây đầu tiên. Dư Quang nhìn thấy những người còn lại đã nhanh chân chiếm giữ các vị trí có lợi trong nhà ăn và nhà bếp, do dự một chút rồi cũng cất bước ra ngoài, định tìm chỗ trốn ở nơi khác.
[Trốn tìm đúng là nỗi ám ảnh tuổi thơ mà. ]
[Chơi với người thì còn đỡ, chứ chơi với ma thì... ôi thôi, phê pha quá, cảm giác như chạm tới đỉnh cao nhân sinh luôn rồi . ]
[Tổng cộng cũng chẳng có mấy chỗ trốn được đâu , streamer mau tìm chỗ đi chứ! ]
Khi Nguyễn Kiều bước ra khỏi nhà ăn thì đã chẳng còn thấy bóng dáng của những người kia đâu nữa, ngược lại , trên cầu thang bỗng có một bóng hình cao gầy lướt qua trong nháy mắt.
Giọng nói của cô bé kia vốn vọng xuống từ tầng hai, nên các người chơi đều đang cuống cuồng tìm chỗ trốn ở tầng một.
Dư Quang vừa mới lách mình trốn vào một khe tường phía sau chiếc tủ, liền nhìn thấy cô nàng tân thủ trẻ tuổi của nhóm A đang đứng trước cầu thang do dự một lát, dường như đang cân nhắc xem nên trốn ở đâu .
Nhưng điều khiến anh ta kinh ngạc là, đối phương cuối cùng lại bước thẳng lên cầu thang!
Đây chẳng phải là chủ động đi nộp mạng cho ác linh sao ?
Anh ta bỗng thấy có chút ngưỡng mộ người mới biết hy sinh vì đại cục này rồi đấy. Trò chơi này mà kết thúc, nhất định anh ta phải kết bạn để dẫn cô ấy đi gánh thêm vài trận mới được .
Dưới ánh mắt tiễn đưa đầy cảm thông và kính phục của Dư Quang, Nguyễn Kiều ung dung bước lên tầng hai.
“Sáu mươi mốt, sáu mươi…”
Giọng nói của cô bé ngày một rõ hơn, âm thanh dường như đang truyền ra từ phòng trò chơi. Căn phòng đầu tiên hiện ra ngay khi Nguyễn Kiều vừa đi hết cầu thang chính là phòng trò chơi. Cánh cửa phòng đang khép hờ, cô chậm rãi tiến lại gần.
Đột ngột đẩy cửa bước vào , thế nhưng không gian bên trong lại trống không , chẳng có một bóng người .
“Bốn mươi lăm, bốn mươi tư.”
Nguyễn Kiều quay đầu, lại nghe thấy âm thanh kia một lần nữa truyền ra từ phòng 204 ở phía xéo đối diện. Cô tiếp tục rảo bước về phía trước , cái bóng kéo dài thượt trong thế giới ngập tràn sắc đỏ sẫm. Cửa phòng 204 đang mở toang, một người đàn ông cao gầy đang đứng nghiêng người đối diện với cô. Ánh sáng đỏ hắt lên gương mặt góc cạnh sắc sảo, làm tôn lên góc nghiêng kiên nghị, chiếc mũi cao thẳng cùng hàng mi dài che khuất đôi mắt hút hồn người kia .
Chiếc áo măng tô màu đen khẽ lay động theo từng cử động của anh .
Trên tay anh đang cầm một cây rìu, cô từng nhìn thấy trong phòng kho.
Tô Tịch đứng đối diện với bức tường đặt ổ khóa mật mã, hung hãn vung cây rìu sắc bén trên tay c.h.é.m mạnh xuống. Trong một khoảnh khắc, dường như cả căn phòng đều rung chuyển theo.
Anh rút rìu ra , hết nhát này đến nhát khác bổ xuống, động tác dứt khoát và tràn đầy sức bật.
Thứ v.ũ k.h.í thô kệch đáng sợ ấy khi đặt cạnh người đàn ông cao gầy, thế mà lại tạo nên một khung cảnh dị kỳ nhưng hài hòa đến lạ.
Nguyễn Kiều tựa người ở cửa, kênh bình luận lúc này đã nhảy lên dày đặc, che kín cả màn hình.
[Ha ha ha ha ha ha ha ha cứu mạng với, trông cứ như hiện trường cưỡng chế phá dỡ nhà ấy !]
[Đại đội trưởng ơi, hôm nay chúng ta đến dỡ cái gì đây?]
[Vân Thần chỉ đâu chúng ta c.h.é.m đấy!!]
Cuối cùng, bức tường trước mặt Tô Tịch rầm một tiếng sụp đổ lộ ra một khoảng trống. Đúng lúc đó, Nguyễn Kiều bỗng nghe thấy giọng nói khiến người ta lạnh sống lưng của cô bé kia vang lên ngay sát bên tai.
“Ba, hai, một.”
“Hết giờ.”
Chaporia
Bình Luận (0)