Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Kim giây phát ra những tiếng tích tắc đều đặn, không ngừng chạy vòng quanh mặt đồng hồ hết lần này đến lần khác.
Chỉ còn nửa tiếng nữa là đến mười hai giờ đêm.
“Được rồi , vậy thì vấn đề lại quay về điểm xuất phát.” Sau khi trở lại đại sảnh, Trần Tư là người đầu tiên lên tiếng. “Rốt cuộc ai mới là [ người chăm sóc] đang trà trộn trong số chúng ta ? Và tại sao kẻ đó lại phải tìm mọi cách để g.i.ế.c những người chơi khác?”
Văn Tình thay một ngọn nến mới. Nhiệt độ trong đại sảnh đang không ngừng giảm xuống.
“Có lẽ kẻ đó sở hữu một nhiệm vụ nhánh ẩn.” Cô ta nhìn ngọn lửa đang lay động rồi chậm rãi nói . “Ngoài việc phải sống sót qua năm ngày, với tư cách là phe đối lập của những người tình nguyện, kẻ đó rất có thể còn buộc phải tìm cách g.i.ế.c hết những người tình nguyện còn lại . Hơn nữa, một khi thân phận bị bại lộ, số đối thủ mà hắn phải đối mặt cũng sẽ giảm đi đáng kể.”
“Trong hai ngày đầu, kẻ đó lợi dụng ma quỷ để từng bước cắt giảm số lượng người chơi. Nhưng đến ngày thứ ba, số người tình nguyện còn sống vẫn quá nhiều, nên hắn không thể tiếp tục chờ đợi được nữa, chỉ đành tự ra tay g.i.ế.c c.h.ế.t Dư Quang và Kẻ Mạnh.”
Giọng Tô Tịch vẫn bình thản như cũ.
“Một kẻ thông minh sẽ biết chủ động xuất kích, còn hơn là ngồi yên chờ c.h.ế.t.”
Vân Đóa gật đầu, nói khẽ: “Vậy cứ xem biểu hiện của ai lúc trước đáng nghi nhất là được .”
“Lúc Dư Quang c.h.ế.t chỉ có cô và Nhuyễn Miên Miên ở trong bếp. Lúc Kẻ Mạnh Luôn Mạnh c.h.ế.t cũng thế, những người khác đều ở trên lầu, chỉ có hai người ở tầng một.” Trần Tư nhướng mày: “Vân Đóa và Nhuyễn Miên Miên có hiềm nghi lớn nhất.”
Vân Đóa mở to hai mắt, trên mặt lộ ra sự bất bình vì bị oan uổng: “ Tôi căn bản không có cách nào dễ dàng g.i.ế.c c.h.ế.t hai người đàn ông mà lại không gây ra một chút tiếng động nào cả. Nếu nói về khả năng g.i.ế.c người , tôi lại thấy người chơi cấp cao có hiềm nghi lớn hơn đấy. Còn nữa, lúc chơi trốn tìm trước đó cô còn chủ động đề nghị để Kẻ Mạnh đi nộp mạng, xét về điểm muốn giảm bớt số lượng người chơi này , tôi thấy cô cũng rất đáng nghi!”
Cô ta nhìn Trần Tư, nói tiếp: “Lúc Kẻ Mạnh c.h.ế.t, các cô cũng không ở cùng nhau , ai biết được có phải thật sự ở trên tầng hai hay không , hay là lúc đó đang trốn ở tầng một chờ để g.i.ế.c người .”
Văn Tình không nói gì, chỉ quan sát biểu cảm của mấy người .
Nguyễn Kiều ngáp một cái: “Buồn ngủ quá, chúng ta có thể giải quyết sớm để đi ngủ không ?”
“Bỏ phiếu đi .”
Giọng nói nhạt nhẽo của Tô Tịch vang lên.
Văn Tình không ngờ anh lại chủ động đề nghị bỏ phiếu. Nhưng trong tình hình hiện tại, không ai có thể thuyết phục được ai, mà thời gian thì chẳng còn bao nhiêu, nên bỏ phiếu quả thực là một lựa chọn hợp lý.
Giống như lần trước , các người chơi lần lượt viết tên người mà mình nghi ngờ vào sổ. Sau khi các tờ giấy được trộn lẫn với nhau , mọi người bắt đầu tiến hành bỏ phiếu kín.
Lần này , Trần Tư và Vân Đóa lại tranh cãi kịch liệt một phen. Trong khi đó, Văn Tình và Tô Tịch vẫn giữ vẻ mặt bình thản, lạnh nhạt như những đóa hoa trên đỉnh núi cao, chẳng hề bận tâm đến thế sự. Nguyễn Kiều nhìn cảnh ấy , bất lực thở dài, cuối cùng chỉ đành tự đứng ra kiểm phiếu.
Cô mở tờ thứ nhất, đọc lên cái tên trên đó: “Nhuyễn Miên Miên.”
Gớm, vậy mà vẫn có người bỏ phiếu cho cô.
Nguyễn Kiều cười cười không để ý, mở tờ thứ hai: “Nhuyễn Miên Miên...”
[Ha ha ha, streamer vừa mở màn đã đoạt được hai mạng rồi .]
[Nếu tự bỏ phiếu loại chính mình thì đúng là ngại ngùng lắm đây.]
“Phiếu thứ ba, Vân Đóa.”
[Cuối cùng cũng có tên khác rồi .]
[Lầu trên đừng mừng vội, nét chữ của tờ này rõ ràng là do chính streamer vừa mới viết xong đấy...]
Nguyễn Kiều đúng là đã bỏ phiếu cho Vân Đóa.
Sơ hở của đối phương thực ra đã xuất hiện ngay từ lúc trò chơi vừa bắt đầu.
Ổ khóa của phòng 202 và 203 đều nằm ở bên ngoài cửa. Muốn mở cửa, họ chỉ có thể dùng bạo lực phá khóa. Điều đó chứng tỏ những căn phòng ấy đã bị ai đó khóa từ bên ngoài. Thế nhưng ổ khóa cùng chìa khóa của phòng 201 lại nằm ngay bên trong phòng.
Điều này đồng nghĩa với việc người khóa cửa vẫn luôn ở trong phòng 201.
Sau khi khóa các phòng khác lại , [ người chăm sóc] đã g.i.ế.c người chơi đầu tiên, lấy số hiệu từ t.h.i t.h.ể nạn nhân, rồi quay về phòng 201, tự khóa mình trong phòng, leo lên giường nằm xuống, giả vờ như một người chơi vừa mới được đưa vào trò chơi.
Người của phòng 201 chỉ có cô, Văn Tình và Vân Đóa.
Vẫn còn nhớ khi trò chơi vừa bắt đầu, Nguyễn Kiều vừa bước ra khỏi phòng thì gặp Tô Tịch, ngay lúc đó đã nhận được thông báo [Hỗ trợ cùng nhóm].
Trong khi đó, những người chơi ở phòng 203 còn chưa rời khỏi phòng để hội hợp với bọn họ. Điều này cho thấy việc kích hoạt thông báo này không yêu cầu tất cả người chơi phải gặp mặt đầy đủ.
Chỉ cần những người chơi thuộc cùng một nhóm chạm mặt nhau , hệ thống sẽ tự động kích hoạt thông báo [Hỗ trợ cùng nhóm].
Nhưng cô và Vân Đóa đã sớm gặp nhau ở phòng 201 rồi , nếu Vân Đóa thực sự là A2, thì vào lúc đó Nguyễn Kiều đáng lẽ đã phải nhận được thông tin [Hỗ trợ cùng nhóm].
Nguyễn Kiều tiếp tục kiểm phiếu: “Phiếu thứ tư, Vân Đóa.”
“Phiếu thứ năm, Vân Đóa.”
Ba chọi hai.
Ngay khi Nguyễn Kiều đọc xong kết quả của lá phiếu thứ năm, Vân Đóa đột ngột áp sát Trần Tư. Cô ta vung tay quét ngang một cái, lưỡi d.a.o găm sắc bén lập tức rạch qua cổ đối phương.
Lúc ấy , ánh mắt Trần Tư vẫn còn dừng trên những lá phiếu. Cô ta chỉ kịp chấn động trợn mắt, hai tay ôm lấy cổ mình khi m.á.u tươi không ngừng phun ra từ vết cắt.
Cơ thể cô ta đổ gục xuống ghế sofa. Máu từ động mạch b.ắ.n tung tóe, chẳng mấy chốc đã tắt thở.
Sau khi tập kích Trần Tư, Vân Đóa lập tức lao về phía Văn Tình, người đứng gần nhất. Động tác của cô ta vừa nhanh vừa hiểm. Văn Tình chỉ kịp giơ tay phòng ngự rồi tung một cú đá phản công, nhưng cánh tay vẫn bị lưỡi d.a.o rạch một đường dài.
Lúc này , trên gương mặt Vân Đóa không còn chút vẻ ngơ ngác hay mờ mịt như trước . Ánh mắt cô ta lạnh lùng và hung ác, từng động tác đều gọn gàng, dứt khoát.
Điều bất ngờ là sau đòn tấn công ấy , cô ta không tiếp tục truy sát Văn Tình mà đột ngột đổi hướng, lao thẳng về phía Nguyễn Kiều.
Keng!
Con d.a.o găm bị đá văng đi thật xa, rơi xuống sàn phát ra một tiếng leng keng giòn tan.
Tô Tịch bước lên chắn trước mặt Nguyễn Kiều. Thân hình cao gầy của anh đứng sừng sững như một bức tường, bảo vệ cô kín kẽ phía sau .
Tà áo khoác gió màu đen tung lên trong không trung, để lộ lớp lót lụa đỏ sẫm bên trong. Vòng eo săn chắc càng tôn lên dáng người cao ráo và thon gọn của anh . Cả khuôn mặt gần như chìm trong bóng tối, chỉ có đôi mắt đỏ rực như m.á.u hiện lên rõ ràng, ngập tràn vẻ bạo ngược, tựa một ác ma bước ra từ màn đêm.
Khóe môi anh khẽ nhếch lên, nở một nụ cười vừa hung hãn vừa khát m.á.u.
“Như vậy mới thú vị chứ.”
Vừa dứt lời, hai người đã đồng thời lao về phía nhau .
Tốc độ của họ nhanh đến mức mắt thường gần như không thể theo kịp, chỉ còn lại hai đạo tàn ảnh liên tục va chạm giữa không trung.
[Một Vân thần tràn đầy cảm giác bạn trai thế này có thật sự tồn tại không vậy !]
[Vãi chưởng, trạng thái chiến đấu của Vân thần soái quá!]
[!! Vân Đóa đây là một chấp chín à !]
[Diễn giỏi quá, nợ cô ta một giải Oscar.]
Động tác của hai người rất nhanh, nhưng Nguyễn Kiều vẫn có thể nhìn ra được những chi tiết động tác và sơ hở của hai người , Vân Đóa rất mạnh, nhưng Tô Tịch còn mạnh hơn.
Với chỉ số tài khoản hiện tại của Nguyễn Kiều thì vẫn chưa đối phó nổi hai người này , cho dù cô có nhìn ra được sơ hở thì độ nhanh nhẹn và sức mạnh cũng không theo kịp.
Rất nhanh, Tô Tịch đã chế ngự được Vân Đóa.
Sắc đỏ trong mắt anh dần dần nhạt đi rồi biến mất, anh tiện tay ném Vân Đóa đã bị bẻ gãy hai tay lên chiếc ghế ở đại sảnh.
Ngay khi cơ thể Vân Đóa chạm vào ghế, dường như có một sức mạnh vô hình nào đó tác động lên người cô ta , cưỡng ép nắn lại tư thế vốn đã méo mó vì va chạm.
Làn da cô ta nhanh ch.óng chuyển sang màu xanh xám nhợt nhạt, rồi trắng bệch như x.á.c c.h.ế.t với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Ngồi trên ghế, cô gái cúi gằm đầu xuống, hoàn toàn bất động.
Đúng lúc ấy , toàn bộ đại sảnh bỗng chớp nháy dữ dội. Hai màu đen và trắng đan xen lướt qua không gian như những khung hình bị lỗi .
Ngay sau đó, giao diện livestream cũng rung lên một trận, rồi biến thành màn hình nhiễu hạt với vô số sọc trắng chạy ngang dọc.
[Sao màn hình lại bị nhiễu thế này ?]
[Livestream gặp lỗi rồi à ? Đúng ngay thời khắc quan trọng nhất lại chẳng nhìn thấy gì, sốt ruột c.h.ế.t mất!]
[@GM (Quản trị viên trò chơi)]
[Á á á á á! Tôi không nhìn thấy gì hết! Là do tôi bị rớt mạng hay livestream có vấn đề vậy ?!]
Nửa phút sau , giao diện livestream cuối cùng cũng khôi phục trở lại .
Nhưng
toàn
bộ đại sảnh lúc
này
đã
bị
nhuộm thành hai màu đen trắng. Cô nhi viện vốn
đã
âm u giờ đây càng giống một thước phim cũ kỹ
đã
phai màu,
mọi
sắc thái loang lổ đều biến mất, chỉ còn
lại
sự nhợt nhạt lạnh lẽo cùng những cái bóng méo mó chồng chéo lên
nhau
.
Vân Đóa vẫn ngồi trên ghế.
Từ khắp cơ thể cô ta liên tục vang lên những tiếng răng rắc ghê người , như thể từng khúc xương đang bị bẻ cong rồi cọ xát vào nhau .
Đột nhiên, cô ta ngẩng phắt đầu lên.
Đôi mắt không có lòng trắng mở to, trống rỗng nhìn thẳng về phía trước .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/vo-han-sau-khi-man-cap-ta-dung-tai-khoan-phu-de-phat-song-truc-tiep-tro-choi-sinh-ton/chuong-15-vien-mo-coi-kinh-hoang-15.html.]
Cùng lúc đó, phía trên đầu cô ta xuất hiện một đồ án khổng lồ giống hệt pháp trận dưới chân ghế...một hình tròn bao lấy hình thoi ở chính giữa.
Nhìn từ xa, nó tựa như một con mắt khổng lồ đang lơ lửng giữa không trung. Hình tròn là nhãn cầu, còn hình thoi ở trung tâm chính là đồng t.ử của nó.
Con mắt khổng lồ khẽ chuyển động lên xuống. Giữa tiếng rè rè như nhiễu điện, một giọng nói vang lên:
“Xin chào mọi người ~ Hoan nghênh đến với sân chơi của Round - kẻ hủy diệt vũ trụ vĩ đại, kẻ phá hoại các chiều không gian, người đam mê trò chơi trí tuệ nhất~ Các bạn chơi cùng hóa thân của tôi có vui không nào~”
Giọng nói ấy cực kỳ dồn dập, gần như không hề ngắt nghỉ, tràn đầy sự phấn khích đến mức khiến người ta sởn gai ốc.
“Giao con mắt của các bạn cho tôi đi ~ Biết đâu lần sau tôi sẽ cân nhắc miễn phí vé vào cửa cho các bạn đấy~”
Trong lúc con mắt cất tiếng, t.h.i t.h.ể của Vân Đóa cũng từ từ ngẩng đầu lên. Cô ta ngoác miệng nở một nụ cười quái dị rồi đồng thời mở miệng nói chuyện.
Giọng của cô gái và giọng của con mắt chồng lên nhau , cùng vang vọng trong đại sảnh, tạo thành một âm thanh méo mó, quỷ dị đến khó tả.
Văn Tình lạnh lùng ngẩng đầu nhìn nó.
Tô Tịch phủi phủi bụi trên tay áo.
Nguyễn Kiều uống một ngụm trà .
Con mắt khổng lồ hơi co lại , trông như đang có chút thất vọng.
“Không có ai hưởng ứng tôi sao ? Đến cả một tràng pháo tay cũng keo kiệt như vậy à ? Thôi được rồi , vậy chúng ta vào thẳng vấn đề chính đi .”
Giọng nói của nó vừa dứt liền trở nên hưng phấn hơn hẳn.
“Trò chơi của ngày thứ năm sắp bắt đầu. Tiếp theo đây sẽ là phần công bố quy tắc trò chơi.”
Nó hào hứng nói tiếp: “Lâu lắm rồi tôi mới lại được chơi trò chơi với loài người , nghĩ thôi cũng thấy hơi hồi hộp đấy~ Chọn cái nào đây nhỉ?”
Con mắt chớp nhẹ một cái.
Ngay trước mặt mọi người , ba nút lựa chọn bất ngờ hiện ra giữa không trung.
[Song đề tù nhân] [Song đề tù nhân] [Song đề tù nhân]
[... Ba cái lựa chọn này có gì khác nhau đâu ?]
[Không có quyền lựa chọn rồi .]
“Xem ra mọi người đã thống nhất lựa chọn rồi nhỉ.”
Nó vui vẻ chớp chớp mắt. Ngay sau đó, cả ba nút lựa chọn đồng loạt lõm xuống như bị ai đó nhấn vào , rồi nhanh ch.óng biến mất.
“Cái thứ đường cong conic tự nói tự nghe này rốt cuộc là cái quỷ gì vậy ?” Nguyễn Kiều không nhịn được lên tiếng hỏi.
[Đường cong conic? Cười c.h.ế.t mất thôi.]
[Bình luận: Chẳng phải nó chỉ là một hình tròn thôi sao ? Thần linh ơi, đường cong conic? Ha ha ha ha ha ha!]
Vân Đóa vốn không phải người chơi, mà chỉ là một hóa thân của con quái vật tự xưng là Round trong phó bản này .
Hình vẽ của nó còn được khắc trên một thẻ kỹ năng có thể mang ra khỏi phó bản, điều đó chứng tỏ nó không phải boss đặc hữu chỉ tồn tại trong riêng phó bản này . Hơn nữa, đối phương không chỉ nhận thức được thân phận của người chơi mà còn có thể ngụy trang thành người chơi để trà trộn vào trò chơi. Chỉ riêng điều đó cũng đủ cho thấy sự tồn tại của nó tuyệt đối không hề đơn giản.
Nếu Round thực sự là một boss cấp cao có thể xuất hiện xuyên phó bản, là một thực thể tồn tại cố định trong thế giới quan chính của [Khu cách ly], vậy thì những người chơi khác đáng lẽ phải từng nghe qua cái tên này mới đúng.
Nhưng ít nhất, theo những gì Nguyễn Kiều biết , trước khi cô rời khỏi nơi này vào nửa năm trước , vẫn chưa từng xuất hiện bất kỳ nhân vật nào mang tên Round.
Văn Tình lắc đầu: “Đây cũng là lần đầu tiên tôi gặp thứ này .”
“ Tôi nghe thấy cô đang nghi ngờ kẻ hủy diệt vũ trụ vĩ đại, kẻ phá hoại các chiều không gian, người đam mê trò chơi trí tuệ đấy nhé~” Con mắt lơ lửng trên không trung đột ngột chuyển hướng, nhìn chằm chằm vào Nguyễn Kiều.
Những đường nét khổng lồ của nó từ từ hạ thấp xuống, áp sát về phía cô. Cùng lúc đó, t.h.i t.h.ể ngồi trên ghế cũng nở ra một biểu cảm dữ tợn. Gương mặt xanh tím cứng đờ, đôi mắt đen kịt không thấy tròng trắng, bờ môi khẽ hé mở, phát ra một giọng nói the thé đến ch.ói tai: “Hãy cẩn thận linh hồn của cô đấy.”
Giọng điệu của Nguyễn Kiều không có chút gợn sóng nào: “Ôi, tôi sợ quá đi mất.”
[Boss: Tôi không cần thể diện à ?]
[Đây là màn tỏ ra sợ hãi thiếu tự nguyện nhất mà tôi từng thấy ha ha ha ha.]
Con mắt khổng lồ lùi ra sau một chút, khôi phục lại giọng điệu hớn hở như ban đầu.
“Được rồi ~ Đừng lãng phí thời gian quý giá của Round nữa. Tiếp theo đây là quy tắc của trò chơi, nhớ nghe cho thật kỹ nhé~”
Nó dừng lại một nhịp rồi tiếp tục: “Mỗi người trong các bạn đều có một lựa chọn. Hoặc là [G.i.ế.c người ], hoặc là [Không g.i.ế.c]. Các bạn sẽ có thời gian một ngày để suy nghĩ. Sau khi đưa ra quyết định, có thể liên hệ với tôi bất cứ lúc nào~”
“Đến đêm thứ năm, tôi sẽ công bố lựa chọn của từng người .”
Vừa dứt lời, trước mặt ba người chơi lại hiện ra ba lá bài Tây. Mặt sau của chúng là hình pháp trận được khắc trên nền đại sảnh. Khi những lá bài tự động lật lại , mặt trước đồng loạt hiện ra hai chữ đen to rõ ràng:
[Không g.i.ế.c]
“Trong trường hợp tất cả mọi người đều lựa chọn [Không g.i.ế.c], sẽ có 50% xác suất một người phải c.h.ế.t.”
“Người t.ử vong sẽ được lựa chọn ngẫu nhiên trong số ba người các bạn.”
[Đây chẳng phải Song đề tù nhân nổi tiếng sao ?]
[Nếu tất cả đều chọn [Không g.i.ế.c] thì đó rõ ràng là phương án tối ưu nhất. Có 50% khả năng một người c.h.ế.t, nhưng cũng có 50% khả năng cả ba người đều sống sót.]
Round tiếp tục giới thiệu luật chơi: “Nếu có người lựa chọn [G.i.ế.c người ], vậy thì người chơi đưa ra lựa chọn đó sẽ sống sót~ Còn những người chơi chọn [Không g.i.ế.c] sẽ c.h.ế.t hết~”
“Còn nếu tất cả mọi người đều chọn [G.i.ế.c người ]...” Giọng điệu của nó bỗng mang theo chút tiếc nuối. “Vậy thì thật đáng tiếc, toàn bộ người chơi đều sẽ phải c.h.ế.t~”
Theo từng câu nói của nó, nội dung trên mặt những lá bài cũng liên tục thay đổi để minh họa các kết quả khác nhau .
“Được rồi ~ Phần giới thiệu luật chơi đến đây là kết thúc.”
“Tin tưởng hay phản bội, sinh tồn hay t.ử vong...”
Giọng nói của nó dần hạ thấp, mang theo một cảm giác mê hoặc khó tả.
“Hãy đưa ra lựa chọn của các bạn đi ~”
“Thật sự không muốn thực hiện một giao dịch với tôi sao ?”
“ Tôi chỉ cần một con mắt của cô thôi mà~”
Không ai trả lời nó.
“Loài người thật lạnh lùng.” Round tủi thân chớp chớp mắt: “Trước chín giờ tối mai hãy phản hồi cho tôi nhé.”
Dứt lời, con mắt khổng lồ cùng t.h.i t.h.ể Vân Đóa trên ghế đồng thời biến mất.
Toàn bộ đại sảnh cũng nhanh ch.óng khôi phục lại trạng thái bình thường. Những gam màu đen trắng quỷ dị tan biến, trả lại cho không gian sắc màu vốn có .
Nguyễn Kiều cúi đầu nhìn xuống.
Trong tay cô chẳng biết từ lúc nào đã xuất hiện hai lá bài. Một lá ghi [G.i.ế.c người ], lá còn lại ghi [Không g.i.ế.c].
Đây chính là bài toán kinh điển mang tên Song đề tù nhân — nơi lựa chọn có lợi nhất cho cá nhân chưa chắc đã là lựa chọn có lợi nhất cho tập thể.
Nếu đứng trên góc độ của cả ba người chơi, phương án tối ưu nhất đương nhiên là tất cả cùng chọn [Không g.i.ế.c]. Đây không chỉ là lựa chọn an toàn nhất mà còn có tỷ lệ t.ử vong thấp nhất.
Thế nhưng, vấn đề nằm ở chỗ ai cũng hiểu điều đó.
Khi mọi người đều tin rằng những người khác sẽ chọn [Không g.i.ế.c], rất có thể cả đội sẽ cùng đưa ra lựa chọn ấy . Nhưng chỉ cần một người phản bội vào thời khắc cuối cùng và chọn [G.i.ế.c người ], người đó sẽ lập tức loại mình khỏi danh sách t.ử vong.
Ngược lại , những người vẫn lựa chọn [Không g.i.ế.c] sẽ trở thành kẻ phải trả giá.
Dĩ nhiên, nếu ai cũng mang suy nghĩ như vậy và đồng loạt chọn [G.i.ế.c người ], kết cục cuối cùng lại là tất cả cùng c.h.ế.t.
Bởi vậy , mỗi người đều sẽ cố gắng khiến những người còn lại lựa chọn [Không g.i.ế.c], nhưng đồng thời lại không thể chắc chắn rằng đối phương sẽ không phản bội mình vào phút cuối.
Kẻ chọn tin tưởng ngược lại phải c.h.ế.t, kẻ chọn phản bội mới có thể sống sót, đây chính là chỗ châm biếm của tình thế lưỡng nan này .
Đối với Nguyễn Kiều và Văn Tình, cái c.h.ế.t trong trò chơi cùng lắm chỉ khiến họ phải trả một cái giá nhất định mà thôi.
Nhưng Tô Tịch thì khác.
Anh cực kỳ bài xích việc c.h.ế.t trong trò chơi. Với anh , ngay cả xác suất t.ử vong ngẫu nhiên 50% cũng đã là một nguy cơ không thể chấp nhận được .
Nếu Tô Tịch lựa chọn [G.i.ế.c người ], vậy thì Nguyễn Kiều và Văn Tình gần như chắc chắn sẽ trở thành người phải c.h.ế.t.
Trừ khi một trong hai người họ cũng đưa ra lựa chọn [G.i.ế.c người ], như vậy mới có cơ hội giữ lại mạng sống cho mình .
Nguyễn Kiều liếc nhìn Tô Tịch một cái.
Anh thực sự sẽ chọn [G.i.ế.c người ] sao ?
Chaporia
Bình Luận (0)