Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Sau khi Round biến mất, không chỉ t.h.i t.h.ể của Vân Đóa mà ngay cả xác Trần Tư cũng biến mất theo.
Trong toàn bộ cô nhi viện, chỉ còn lại ba người sống là bọn họ.
Vết m.á.u trên ghế sofa đã hoàn toàn biến mất, sạch sẽ đến mức không để lại bất kỳ dấu vết nào. Mọi chuyện vừa xảy ra giống như chỉ là một ảo giác, chưa từng tồn tại.
Văn Tình bình thản lên tiếng: “Đã đi đến bước này rồi , ai cũng muốn mình là người chiến thắng.”
“Nghịch lý kẻ tù tội vốn dĩ không có cách nào hóa giải. Đây cũng không phải chuyện ai thông minh hơn ai.”
Ban đầu, bọn họ đều cho rằng chỉ cần vạch trần quá khứ của cô nhi viện và tìm ra chân tướng sự việc là có thể thuận lợi vượt qua phó bản.
Không ngờ tới thời khắc cuối cùng lại bị BOSS chơi cho một vố.
Round tồn tại dưới dạng linh thể. Nếu không chủ động triệu hồi nó xuất hiện, bọn họ căn bản không có cách nào tiếp xúc được với nó.
Mặc dù Tô Tịch có danh hiệu bổ trợ, nhưng cũng không phải là vạn năng, nếu có thể trực tiếp tiêu diệt BOSS thì vừa rồi anh đã không đứng im tại chỗ không hề hành động gì.
Trên thực tế, đây cũng là lần đầu tiên anh gặp con BOSS này . Nếu Round là con BOSS mới xuất hiện của [Khu cách ly] thì nó có phần quá mạnh mẽ rồi . Trong khoảng thời gian nó xuất hiện, quyền kiểm soát môi trường xung quanh và người chơi của nó là tuyệt đối.
Thậm chí còn khiến người ta có một loại cảm giác, nó có thể dễ dàng g.i.ế.c c.h.ế.t mỗi một người ở đây, nhưng vì tâm lý mèo vờn chuột, nó thích nhìn người chơi chịu sự dày vò trong các loại cảm xúc tin tưởng, nghi kỵ và phản bội hơn.
Nguyễn Kiều cũng thích xem những vở kịch như vậy , nhưng điều đó không có nghĩa là cô tình nguyện biến mình thành con chuột nhỏ biểu diễn.
Văn Tình: “Không cần tôi nói thì các người cũng nên hiểu, nếu tất cả mọi người đều chọn [G.i.ế.c người ] thì chúng ta chắc chắn sẽ c.h.ế.t.”
Giọng nói êm tai của Tô Tịch không mang theo chút cảm xúc nào: “ Tôi không tin bất kỳ lời hứa nào.”
Văn Tình dời ánh mắt hướng về phía Nguyễn Kiều.
“Đã như vậy thì bỏ phiếu mù đi , không có liên minh, cũng không cần phải hứa hẹn gì với người khác, muốn chọn cái gì thì chọn cái đó thôi.” Nguyễn Kiều ngáp một cái, tỏ vẻ vô tư. “Đi ngủ trước đã , ngày mai tính sau .”
[Hệ Phật nha.]
[??]
Lựa chọn trong nghịch lý kẻ tù tội cũng giống như trò oẳn tù tì vậy , nếu đối phương nói trước cho mình biết họ sẽ ra cái gì, thì chiến lược của mình sẽ thay đổi theo, mà ở giữa việc lựa chọn tin tưởng và không tin tưởng lại kéo theo vô số sự biến hóa.
Chi bằng chẳng nói gì cả, không có liên minh tin tưởng vững chắc thì cũng không có cái gọi là phản bội.
Không có ai bảo đảm người khác nhất định sẽ chọn [Không g.i.ế.c], vậy thì sẽ xảy ra hai tình huống cực đoan.
Thứ nhất, tất cả mọi người vì sự sinh tồn của bản thân mà đều chọn [G.i.ế.c người ], cả đội bị diệt sạch.
Thứ hai, tất cả mọi người đều sợ người khác chọn [G.i.ế.c người ], thế nên bản thân sẽ chọn [Không g.i.ế.c]. Nếu may mắn tất cả mọi người đều chọn [Không g.i.ế.c] thì sẽ đạt được lựa chọn tối ưu cho cả đội. Ngược lại , nếu có người chọn [G.i.ế.c người ] thì bản thân người chọn [Không g.i.ế.c] sẽ phải c.h.ế.t.
Tổng hợp hai lựa chọn lại mà xem, loại thứ hai có tỷ lệ sống sót nhất định, còn loại thứ nhất chính là combo đặt trước cho việc cả đội bị diệt sạch. Trong tình huống như vậy , tất cả mọi người sẽ có xu hướng lựa chọn loại thứ hai.
Đương nhiên, nếu lựa chọn như vậy cứ tiếp tục kéo dài thì sẽ có vô số khả năng giống như trò oẳn tù tì, xác suất đó quá phức tạp, cuối cùng sẽ hình thành một nút thắt c.h.ế.t, có suy nghĩ tiếp cũng chỉ lãng phí thời gian.
Vấn đề của nghịch lý kẻ tù tội nằm ở chỗ sự phản bội của người khác là không thể kiểm soát, tuy nhiên trong tình huống bỏ phiếu mù không lời hứa hẹn như thế này , nếu người chơi thuộc kiểu tin tưởng hợp tác thì kết quả cuối cùng sẽ là lựa chọn tối ưu của đội. Nếu người chơi thuộc kiểu phản bội, anh ta sẽ phải đối mặt với hai tư duy kể trên —— từ đó có xu hướng lựa chọn loại thứ hai.
Tô Tịch cũng không có ý định thảo luận, ba người liền trở về phòng của mình .
Sau khi nghỉ ngơi một đêm, cuối cùng cũng tới ngày cuối cùng ở cô nhi viện.
Ban đầu có chín người chơi, bây giờ chỉ còn ba người sống sót.
Văn Tình dậy sớm, lúc Nguyễn Kiều tỉnh dậy thì trong phòng đã không còn bóng dáng của cô ta nữa.
Nguyễn Kiều vò nhẹ mái tóc rối bù, chậm rãi mở đôi mắt còn ngái ngủ.
Cô cũng lười chờ đến tối mới hành động, cứ thế ngồi ngay trên giường triệu hồi Round.
Trong khoảnh khắc tiếp theo, màu sắc trong căn phòng nhanh ch.óng phai nhạt. Những mảng đen trắng lan ra từ dưới thân cô như thủy triều, chỉ trong chớp mắt đã bao phủ toàn bộ không gian.
Con mắt hình tròn khổng lồ xuất hiện giữa không trung, lặng lẽ nhìn chằm chằm vào cô.
Giọng nói của nó vẫn mang theo tiếng rè rè như dòng điện nhiễu, tốc độ nhanh đến mức khiến người ta khó theo kịp: “Chào mừng cô đã triệu hồi kẻ hủy diệt vũ trụ vĩ đại, kẻ phá hoại các chiều không gian, người đam mê trò chơi trí tuệ —— Round!”
“Giao con mắt của cô cho tôi đi ~ Biết đâu lần sau tôi sẽ cân nhắc miễn phí vé vào cửa cho cô đấy~”
Nguyễn Kiều thò tay xuống dưới gối, lấy ra một lá bài: “ Tôi chọn [Không g.i.ế.c].”
Round bỗng nhiên cười lớn: “Ha ha ha ha ha nhanh như vậy sao , cô vẫn còn thời gian mà, không cần suy nghĩ thêm chút nữa à ?”
“Nếu có người chọn [G.i.ế.c người ] thì cô chắc chắn phải c.h.ế.t đó nha!”
“Nghĩ mà xem, nếu người khác cũng chọn [Không g.i.ế.c] mà cô lại chọn [G.i.ế.c người ] thì cô có thể thoát khỏi cái c.h.ế.t rồi .”
Giọng nói của nó trầm xuống: “Sự cám dỗ như vậy ...”
Nguyễn Kiều đảo mắt một cái: “Phiền c.h.ế.t đi được .”
Round: “??”
Nó thấy tân thủ này mang bộ dạng chưa tỉnh ngủ nên có lòng tốt nhắc nhở cô lựa chọn tối ưu, vậy mà lại bị chê phiền phức??
Nguyễn Kiều tựa vào đầu giường, liếc mắt nhìn nó: “Nói chuyện không thèm lấy hơi lại còn kèm theo âm thanh điện t.ử, ngươi có biết mình rất ồn ào không hả?”
Con mắt của Round nhanh ch.óng biến thành màu đỏ rồi lại biến về hai màu đen trắng, đồng t.ử hình thoi ở chính giữa bắt đầu xoay tròn, giống như một vòng xoáy màu đen: “Nhân loại, chú ý từ ngữ của cô.”
Nguyễn Kiều: “Cho dù ngươi có biến thành kem bão tuyết McFlurry thì ta cũng chẳng còn lời nào để nói đâu , mau cầm bài rồi biến khuất mắt đi .”
[Streamer đúng là một dòng nước trong lành mà.]
[Do dự thì bại trận, quyết đoán mới không uổng công!]
[Bình luận: Phán chuẩn đến tận linh hồn luôn rồi , ha ha ha ha ha! Cái vòng xoáy màu đen này nhìn giống hệt kem McFlurry ấy !]
Lá bài tự động bay lên khỏi tay Nguyễn Kiều rồi chậm rãi rơi vào trung tâm vòng xoáy.
“ Đúng là một con người thú vị đấy~”
Giọng nói của Round ngày càng trở nên xa xăm.
“Ta đã nhìn thấy linh hồn của cô... Một cảm giác rất quen thuộc... cô bé à ...”
Những lời nói phía sau dần mờ nhạt, cuối cùng không còn nghe rõ nữa.
Vòng xoáy đen trắng nhanh ch.óng mở rộng
ra
xung quanh.
Thế nhưng ngay trong khoảnh khắc tiếp theo, nó đột ngột tan rã như làn khói
bị
gió thổi tản
đi
.
Màu sắc trở lại với căn phòng.
Thế giới đen trắng cũng hoàn toàn biến mất, mọi thứ khôi phục như chưa từng có chuyện gì xảy ra .
Nguyễn Kiều cười lạnh trong lòng.
Con boss này dường như đã vượt quá phạm vi thiết lập thông thường rồi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/vo-han-sau-khi-man-cap-ta-dung-tai-khoan-phu-de-phat-song-truc-tiep-tro-choi-sinh-ton/chuong-16-vien-mo-coi-kinh-hoang-16.html.]
Chẳng lẽ... nó thật sự có thể nhìn ra cô đang sử dụng tài khoản phụ?
…
Ba người tùy ý ăn qua loa chút gì đó, đến khi ngẩng đầu lên thì bầu trời bên ngoài đã tối sầm. Trong khoảng thời gian này , cả Văn Tình lẫn Tô Tịch đều từng hành động riêng lẻ, có lẽ cũng đã đưa ra lựa chọn của riêng mình .
Gần chín giờ tối.
Cô nhi viện vốn trống vắng lại khôi phục dáng vẻ mục nát, hoang tàn như cũ. Thỉnh thoảng, trên trần nhà vang lên tiếng trẻ con chạy nhảy và nô đùa.
“Hi hi…”
Thế nhưng, tất cả những đứa trẻ ấy đều đã c.h.ế.t. Thứ đang vui đùa trong tòa nhà lúc này chỉ còn là linh hồn của chúng.
Trong thế giới kinh hoàng không thể rời đi này , chúng hết lần này đến lần khác tìm kiếm những người bạn sẵn lòng “ở lại ” chơi cùng mình , rồi dùng một phương thức vô cùng đẫm m.á.u để giữ lại t.h.i t.h.ể của họ.
…
Cô nhi viện, đại sảnh.
“Cô thật sự là người mới à ?”
Đây là lần đầu tiên Văn Tình chủ động bắt chuyện với Nguyễn Kiều.
Cô gái nâng tách trà trong tay, đôi mắt sáng long lanh khẽ chớp. Ngũ quan nhỏ nhắn, tinh xảo càng tôn lên làn da trắng nõn, hai gò má phơn phớt hồng. Diện mạo thật của Nguyễn Kiều vốn không mềm mại, đáng yêu đến vậy , trái lại còn mang theo vài phần lạnh lùng. Chỉ sau khi điều chỉnh đôi chút đường nét khuôn mặt, cô gần như đã biến thành một người khác.
Duy trì hình tượng lạnh lùng, cao ngạo quả thực rất mệt mỏi.
Dùng tài khoản phụ thật vui vẻ mà.
Cô gật gật đầu: “ Đúng vậy .”
“Biểu hiện không tệ đâu .” Văn Tình nhướng mày. Trước đó cô ta quả thực không quá coi trọng Nguyễn Kiều, không ngờ người có thể sống sót đến cuối cùng lại có cả cô. “Sau khi màn chơi này kết thúc, kết bạn nhé.”
Hiếm khi gặp được một đồng đội không thích thể hiện, cũng không kéo chân sau người khác. Sau vài ngày ở chung, Văn Tình đã có không ít thiện cảm với Nguyễn Kiều, vì vậy cô ta không ngại dẫn dắt một người mới.
Nguyễn Kiều tự nhiên gật đầu. Cô cũng rất thích sự thông minh của Văn Tình. Không giống những “bình hoa di động” chỉ có vẻ ngoài đẹp mắt, kiểu người đó cô đã gặp quá nhiều trong trò chơi. Họ dựa vào giới tính và ngoại hình của mình để trốn sau lưng người khác, khóc lóc làm nũng, số lượng nhiều đến mức đếm không xuể.
Nhìn Tô Tịch đang im lặng ngồi đối diện, Nguyễn Kiều hoàn toàn phớt lờ khí chất “ người sống chớ lại gần” tỏa ra từ anh .
“Hoành Thánh, kết bạn đi . Sau này cùng chơi game nha.”
Tô Tịch: “??”
[Từ bỏ ý định đó đi . Vân thần chưa bao giờ kết bạn với ai đâu . Hôm nay anh ấy chịu ngồi chờ ở đây hoàn toàn là nhờ ké được vận may cá chép của streamer đấy.]
[Bị từ chối ngay trước mặt thì xấu hổ c.h.ế.t mất. Streamer chủ động làm quen như vậy nhìn cũng hơi khó coi thật...]
[Mấy người phía trên bớt gay gắt đi . Nếu thực sự có mặt ở hiện trường, tôi không tin các người vẫn có thể bình tĩnh thờ ơ như thế.]
[Hì hì, xin lỗi nha, nếu là tôi ở đó... dù có quỳ xuống cũng phải xin bằng được phương thức kết bạn của Vân thần!]
[Ha ha ha ha ha, lầu trên đ.á.n.h rơi hết liêm sỉ rồi kìa.]
Quả nhiên, giây tiếp theo lời từ chối lạnh lùng liền thốt ra từ đôi môi mỏng của anh : “Không hứng thú.”
Nguyễn Kiều không hề nản chí, tiếp tục cười : “Tới lúc đó tôi sẽ kết bạn với anh .”
Mỗi khi cô mỉm cười , giống như có ánh sao rơi ra từ trong đôi mắt, khiến người ta không thể rời mắt.
Ánh mắt Tô Tịch trầm xuống.
Kết bạn là chuyện của cô, một lần không được thì hai lần .
Sẽ có một ngày, cô sẽ xử lý được cái tên lắm gai có hàng lông mi tinh xảo này .
“Tùng —— Tùng ——”
Theo tiếng chuông nặng nề vang lên, thế giới đen trắng lại một lần nữa giáng xuống.
Con mắt khổng lồ được tạo thành từ những vòng tròn và đường nét chậm rãi mở ra , gần như chiếm trọn cả không gian.
“Lại đến thời khắc công bố kết quả khiến người ta hồi hộp nhất rồi .”
“Đêm nay, ta sẽ mang linh hồn của ai đi đây ~”
Ba lá bài từ dưới sàn nhà bay lên, lơ lửng trước mặt mọi người . Lá bài đầu tiên chậm rãi lật mở.
[Không g.i.ế.c]
“Chà chà chà, không ngờ lại có người lựa chọn lòng nhân từ và sự tin tưởng. Không biết người này có thể sống sót được hay không đây ~”
Con mắt hình tròn khẽ chớp một cái.
Lá bài thứ hai cũng lật lại .
[Không g.i.ế.c]
Văn Tình thở phào nhẹ nhõm, cùng Nguyễn Kiều gần như đồng thời chuyển ánh mắt sang Tô Tịch
Góc nghiêng của anh đẹp đến mức gần như hoàn mỹ, những đường nét sắc sảo hiện rõ trên gương mặt mang vẻ non trẻ pha lẫn trưởng thành. Ánh mắt Tô Tịch trầm lắng, sâu thẳm đến mức không ai có thể nhìn thấu cảm xúc bên trong. Đôi môi mỏng khẽ mím lại , khiến anh khi im lặng trông như một nhân vật bước ra từ tranh vẽ, cao quý, lạnh nhạt và không chút tì vết.
Hàng mi dài buông xuống trên bờ mi hơi nhợt nhạt, đặc biệt thu hút ánh nhìn của người khác.
Hàng mi ấy khẽ rung như cánh bướm, rồi chậm rãi nâng lên. Đôi mắt đen tựa hắc diệu thạch phía dưới mang theo cảm giác áp bức vô hình, thản nhiên rơi xuống người Nguyễn Kiều.
Thế nhưng Nguyễn Kiều dường như không hề bị khí chất áp bách ấy ảnh hưởng. Cô khẽ l.i.ế.m môi, môi mấp máy không thành tiếng:
— Là cái gì?
Văn Tình thì tỏ ra nghiêm túc hơn hẳn. Dựa vào những gì Nguyễn Kiều thể hiện trong mấy ngày qua, khả năng cô chọn [Không g.i.ế.c] là cao nhất.
Nhưng đối với Vân Thôn Tịch Quyển, cô ta hoàn toàn không thể đoán được . Người này mang danh hiệu đệ nhất toàn server, đồng thời cũng gắn liền với hàng loạt lời đ.á.n.h giá như “máu lạnh”, “ không có lòng đồng cảm”, “đam mê g.i.ế.c ch.óc”, thậm chí là “ích kỷ” và “thờ ơ”.
So với Nguyễn Kiều, lựa chọn g.i.ế.c người để giành lấy tỷ lệ chiến thắng một trăm phần trăm mới là quyết định mà anh có khả năng đưa ra nhất.
Lá bài thứ ba.
Quyết định xem hai người bọn họ là c.h.ế.t hay sống.
Nếu là lá bài [G.i.ế.c người ], Tô Tịch sẽ trở thành người sống sót duy nhất vượt qua phó bản này . Còn nếu là lá bài [Không g.i.ế.c], trong ba người bọn họ sẽ có 50% khả năng ngẫu nhiên một người phải c.h.ế.t.
Lá bài chậm rãi lật lại . Trên bề mặt chỉ là một màn sương mù mờ ảo, hai dòng chữ [Không g.i.ế.c] và [G.i.ế.c người ] liên tục thay phiên nhau hiện lên.
“Chà chà chà chà, kết quả này đúng là khiến người ta bất ngờ nha.”
Giọng nói của Round vang vọng khắp không gian. Âm thanh nhiễu điện đứt quãng khiến cả thế giới đen trắng rung lên từng đợt rất khẽ.
Cuối cùng, hai chữ trên mặt bài cũng dần ổn định, hoàn toàn hiện rõ.
Chaporia
Bình Luận (0)