[Vô Hạn] Sau Khi Mãn Cấp, Ta Dùng Tài Khoản Phụ Để Phát Sóng Trực Tiếp Trò Chơi Sinh Tồn/Chương 23: Chuyện cũ ở làng Mê Thất 7C. 23: Chuyện cũ ở làng Mê Thất 7
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

Dù biết nhà họ Trương có rất nhiều điểm bất thường, nhưng để hoàn thành nhiệm vụ, các người chơi vẫn không còn lựa chọn nào khác ngoài việc quay trở về.

 

Nguyễn Kiều và Tô Tịch đi ở phía trước , Nguy An theo sát phía sau .

 

Cầu Vồng Âm Bộc vốn đã bị thương từ lúc trò chơi bắt đầu. Trước đó cô ấy lại vừa bị tập kích, hôm nay còn phải đi lại suốt nửa ngày trời, nên cơ thể đã gần như tới giới hạn.

 

Hai chân cô ấy mềm nhũn, thân hình bỗng loạng choạng, suýt nữa đã ngã quỵ xuống đất.

 

Đi phía sau Nguy An, vừa lúc Bắc Thành Cô Nương nhìn thấy cảnh ấy , lập tức bước nhanh tới đỡ lấy Cầu Vồng Âm Bộc.

 

Cầu Vồng Âm Bộc khẽ thở phào nhẹ nhõm. Sau khi lên tiếng cảm ơn, cô ấy cúi người kéo ống quần lên, đưa mắt nhìn lướt qua mắt cá chân của mình .

 

“Chân của cô sưng lên rồi đấy. Lát nữa về phòng nhớ xử lý một chút đi .” Bắc Thành Cô Nương nói . “Giá mà trong đội chúng ta có một Trị Liệu Sư thì tốt biết mấy.”

 

Trong trò chơi, sau khi đạt đến cấp mười, người chơi có thể thông qua phó bản nghề nghiệp để nhận được một nghề nghiệp chính thức. Trong số đó, Trị Liệu Sư tương đương với vị trí hỗ trợ chữa trị trong đội.

 

Một Trị Liệu Sư đủ mạnh thậm chí còn có thể chữa thương cho rất nhiều người cùng lúc trên những chiến trường quy mô lớn.

 

Thế nhưng trong phó bản này , chỉ có Tô Tịch và Nguy An là đã vượt qua phó bản nghề nghiệp. Nghề nghiệp của cả hai đều là Sát Lục Giả, thiên về chiến đấu cận chiến.

 

Về phần hai người nhà Nam Bắc Thành, tuy đều đã vượt qua cấp mười, nhưng họ chỉ mới thăng cấp không lâu, vẫn chưa kịp hoàn thành phó bản nghề nghiệp của mình .

 

Bắc Thành đỡ Cầu Vồng vào trong sân.

 

Người đàn bà đứng ở cửa lặng lẽ đi theo sau các người chơi bước vào trong sân.

 

“Bành!”

 

Cánh cửa lớn phía sau bị đóng sầm lại .

 

Nguyễn Kiều nghe thấy tiếng kim loại va chạm vang lên từ phía sau . Cô quay đầu nhìn lại , vừa hay thấy người đàn bà đang đứng quay lưng về phía mọi người ở trước cổng ra vào .

 

Trong tay bà ta cầm một sợi xích sắt rất dày, đang trực tiếp khóa c.h.ặ.t cánh cửa lớn.

 

“Sao lại khóa cửa?” Nguy An là người đầu tiên nhận ra hành động bất thường ấy .

 

Người đàn bà quay đầu nhìn anh ta một cái. Gương mặt bà ta vẫn lạnh lùng, không biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào, sau đó lại tiếp tục động tác trên tay.

 

Chỉ đến khi khóa cửa xong xuôi, bà ta mới xoay người bước tới, lướt qua đám người chơi rồi đi lên phía trước .

 

“Ban đêm trong làng không được yên ổn . Khóa cửa cẩn thận để đề phòng trộm cắp, như vậy sẽ an toàn hơn một chút.”

 

[Cuộn Bột: Được rồi , tôi tin thật rồi đấy.]

 

[Thập Lý Trường Đình: Có chắc đây là để chống trộm không vậy ? Sao tôi thấy giống bắt ba ba trong rọ hơn thế...]

 

[Đầu Nhập Đáo Âu Châu: Mụ già này nhìn là biết chẳng phải người tốt rồi , tâm địa xấu xa lắm.]

 

Nguyễn Kiều khẽ rũ mắt xuống.

 

Xem ra đêm nay sẽ có một màn kịch hay để xem rồi .

 

Nhận ra động tác nhỏ của cô, Tô Tịch nhẹ nhàng siết c.h.ặ.t bàn tay đang nắm lấy tay cô, giọng nói dịu dàng như thường lệ:

 

“Cô không cần phải sợ.”

 

“ Tôi sẽ bảo vệ cô.”

 

Nguyễn Kiều ngẩng đầu nhìn chàng thiếu niên có vóc dáng mảnh khảnh trước mặt.

 

“ Tôi rất cảm động.” Cô thành thật nói . “ Nhưng mà... tuy tôi không biết hiện giờ anh đang ở trạng thái nào, nhưng tôi nghĩ anh nên bảo vệ tốt bản thân mình trước thì hơn.”

 

Nghe vậy , đôi môi mỏng đẹp đẽ của Tô Tịch hơi mím lại .

 

“Có phải cô đang lo tôi sẽ kéo chân sau không ?”

 

Nguyễn Kiều vừa ngẩng đầu lên đã bắt gặp vẻ thất vọng thoáng hiện trên gương mặt anh , lập tức vội vàng giải thích:

 

“Sao có thể chứ? Chỉ cần anh ở bên cạnh tôi thôi là tôi đã rất vui rồi .”

 

Hàng mi dài cong v.út của Tô Tịch khẽ run lên. Trong đôi mắt đẹp đẽ ấy lại ánh lên những tia sáng lấp lánh như sao trời. Khóe môi anh không kìm được mà cong lên thành một nụ cười rạng rỡ.

 

“Thật sao ?”

 

Nguyễn Kiều vừa xem phần thưởng trong khu bình luận, vừa nghiêm túc gật đầu.

 

“Đương nhiên là thật rồi . Tôi chưa bao giờ lừa anh cả.”

 

Cô đã phát hiện ra một quy luật.

 

Các đại gia trong khu bình luận thường chỉ hào phóng tặng thưởng trong hai trường hợp.

 

Một là khi cốt truyện tiến vào những tình tiết quan trọng.

 

Ví dụ như cô bị ma đuổi theo đ.á.n.h sau m.ô.n.g...

 

À không , chuyện đó hình như chưa từng xảy ra .

 

Phải là lúc cô đuổi theo đ.á.n.h sau m.ô.n.g ma mới đúng.

 

Còn trường hợp thứ hai chính là khi Tô Tịch xuất hiện bên cạnh cô, đẹp trai đến ch.ói mắt mà bản thân lại hoàn toàn không tự biết .

 

Vui vẻ kiểm kê số tiền vàng vừa thu hoạch được , Nguyễn Kiều càng nhìn Tô Tịch lại càng cảm thấy thuận mắt hơn hẳn.

 

Một người vừa mắt như vậy ở bên cạnh mình , chỉ cần nhìn thôi cũng đủ khiến tâm trạng tốt lên rồi .

 

Nguyễn Kiều thu hồi ánh mắt khỏi người Tô Tịch, chuyển sang nhìn cái giếng trong sân.

 

“Ở đây đã có giếng rồi , sao còn phải lắp thêm vòi nước nữa?”

 

Người đàn bà đứng trước mặt bọn họ liếc nhìn về phía mảnh vườn rau ở đằng xa.

 

“Nơi này gọi là thôn Bắc Tỉnh, bởi vì gần như nhà nào cũng có một cái giếng.” Bà ta chậm rãi nói . “ Nhưng bây giờ số giếng còn có thể lấy nước được đã không còn nhiều nữa. Từ sau khi nhà máy bên kia đi vào hoạt động, nước bơm từ dưới đất lên cũng không thể uống được nữa, cho nên mới phải lắp hệ thống nước máy. Nhà chúng tôi còn nuôi đà điểu, lượng nước tiêu thụ mỗi ngày rất lớn.”

 

Nguyễn Kiều khẽ gật đầu.

 

Người đàn bà ngẩng đầu nhìn bầu trời, sau đó quay người chuẩn bị rời đi .

 

“Đến giờ cho đà điểu ăn rồi . Các người đừng đi lung tung khắp nơi.”

 

 

Bắc Thành Cô Nương đỡ Cầu Vồng Âm Bộc vào trong phòng rồi để cô ấy ngồi xuống giường. Sau đó, cô ta ngẩng đầu gọi lớn: “Nam Thành, đi tìm ít dầu hồng hoa về đây.”

 

Đợi một lúc vẫn không thấy ai đáp lại , Bắc Thành Cô Nương mới nhận ra Nam Thành Sáo Niên không hề đi theo bọn họ vào phòng.

 

“Lại chẳng biết chạy đi đâu nữa rồi .” Cô ta nhíu mày, quay sang nhìn Nguy An. “Nguy An, anh đi đi .”

 

Nguy An gật đầu.

 

Ở đây đã có Bắc Thành Cô Nương chăm sóc Cầu Vồng Âm Bộc nên anh ta cũng yên tâm. Anh ta đi tìm người đàn bà xin một ít dầu hồng hoa, rồi mới tới hội hợp với nhóm Nguyễn Kiều.

 

Ba người nhìn thấy người đàn bà đã đi vào gian phòng chăn nuôi bên cạnh, liền nhanh ch.óng bàn bạc rồi chia nhau ra kiểm tra các căn phòng trong nhà.

 

Bọn họ đã xác định nhà họ Trương có vấn đề.

 

Mà nếu đã như vậy , nơi này nhất định đang cất giấu manh mối liên quan đến những người mất tích.

 

Bắc Thành Cô Nương và Cầu Vồng Âm Bộc ở lại trong căn phòng mà Cầu Vồng đang ngủ, cũng là căn phòng vốn thuộc về gã què.

 

Trên chiếc tủ đầu giường vẫn đặt con d.a.o dài mà trước đó cô ấy và Nguyễn Kiều đã cùng nhau tìm thấy.

 

Cầu Vồng Âm Bộc lập tức cất con d.a.o vào không gian ba lô của mình .

 

Sáng nay cô ấy gặp chuyện cũng chỉ vì quên mang theo thứ này bên người .

 

Trong phó bản, nếu không có v.ũ k.h.í phòng thân , một khi gặp phải tên sát nhân mặc đồ đen kia thì sẽ vô cùng nguy hiểm.

 

Căn phòng của gã què trước đó đã bị Cầu Vồng Âm Bộc và Nguyễn Kiều lục soát gần như không còn sót lại góc nào.

 

Về phần phòng của anh cả và chị ba, tuy trước đây Nguy An cùng hai người nhà Nam Bắc Thành đã vào kiểm tra sơ qua, thậm chí còn tìm thấy t.h.u.ố.c ở bên trong, nhưng lúc đó bọn họ chỉ tìm kiếm qua loa chứ không thực sự lục soát cẩn thận.

 

Hiện tại, gã què đang ở trong phòng của Trương Minh nên mọi người không tiện đi vào .

 

Còn phòng của người đàn bà thì đã bị khóa c.h.ặ.t từ bên ngoài, muốn vào cũng không được .

 

Nguy An đi đến phòng anh cả trước , Nguyễn Kiều và Tô Tịch phụ trách tìm phòng chị ba.

 

Sau khi Nguyễn Kiều và Tô Tịch bước vào phòng chị ba, họ lập tức phát hiện cách bài trí bên trong về cơ bản giống hệt hai phòng ngủ trước đó: một chiếc giường, đối diện là tủ quần áo, dưới cửa sổ còn đặt thêm một chiếc bàn có ngăn kéo.

 

Cửa sổ hướng ra khoảng sân bên ngoài. Vừa bước vào phòng, cả hai đã bắt đầu lục soát đồ đạc.

 

Tô Tịch kiểm tra tủ quần áo. Với dáng người cao gầy của mình , chàng thiếu niên chỉ cần kiễng chân là có thể nhìn thấy đỉnh tủ, bên trong chỉ có vài bộ quần áo cũ. Những viên t.h.u.ố.c vốn được cất ở đây đã bị Nam Bắc Thành lấy đi từ trước , vì vậy anh bèn bắt đầu lục soát phần đáy và đỉnh tủ quần áo. Đúng lúc ấy , từ phía sau truyền đến những tiếng bành bạch loảng xoảng, Tô Tịch quay đầu nhìn lại .

 

Khả năng dọn bãi của Nguyễn Kiều thuộc phái tương đối bạo lực, cơ bản là theo phong cách gặp giường lật giường, gặp bàn lật bàn.

 

Thân hình cô gái nhỏ ấy không tính là cao, tay chân mảnh khảnh, ngũ quan nhỏ nhắn nhu hòa, ngày thường trông chẳng khác nào một cô em gái mềm mại đáng yêu. Thế nhưng, khi chế độ cưỡng chế tháo dỡ này của cô được bật lên, sự tương phản rõ rệt ấy đã làm chấn động không ít khán giả mới trong phòng phát trực tiếp.

 

[Kim Miên: Ôi trời đất ơi, hiện trường cưỡng chế tháo dỡ xuất hiện rồi kìa!]

 

[Cuộn Bột: Khả năng dọn bãi của chủ phòng còn hung hãn hơn cả Vân Thần ở cô nhi viện nữa đấy.]

 

[Ái Lệ Ty: Lâu lắm rồi mới lại được chứng kiến hiện trường cưỡng chế tháo dỡ này .]

 

[Hữu Ngư: Khoan đã , cô dỡ luôn giường rồi thì tối nay hai người thuộc giáo phái phi chủ lưu kia ngủ ở đâu hả trời!]

 

Nhận ra ánh mắt có phần kinh ngạc của Tô Tịch, Nguyễn Kiều – người vốn đang định lật tung tấm đệm giường lên – liền ngẩng đầu mỉm cười với anh : “Làm phiền anh rồi sao ? Không cần bận tâm đến tôi đâu , anh cứ tiếp tục việc của mình đi .”

 

Nụ cười rạng rỡ lan tỏa trên khuôn mặt trắng nõn của cô gái nhỏ, đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết, bờ môi anh đào khẽ hé. Vì những động tác mạnh bạo vừa rồi , hơi thở của cô có chút dồn dập, rặng hồng rực lên trên gò má trông chẳng khác nào vệt ráng chiều điểm xuyết bên nhành hoa anh đào trắng.

 

[Giang Vân Quy: Á á á chủ phòng đáng yêu quá đi mất!]

 

[Diệu: Nhan sắc này đúng là "siêu cấp chịu đòn", quá là đỉnh luôn.]

 

[A Kỷ: Ủa, sao đột nhiên tôi lại thấy hai người này có tướng phu thê thế nhỉ!]

 

[Ái Lệ Ty: Lầu trên ơi, mau cùng tôi "chèo thuyền" CP này thôi nào!]

 

[Mưu Phân: Không không không , chủ phòng à , cậu hung mãnh như vậy là không tìm được bạn trai đâu , đừng làm Hoành Thánh sợ chứ!

 

Nằm ngoài dự đoán của toàn bộ khán giả trong phòng phát trực tiếp, Tô Tịch lại khẽ bật cười . Giọng nói của chàng thiếu niên đặc biệt trong trẻo, ánh mắt anh nhìn cô tràn ngập vầng sáng cưng chiều: “Được. Cô làm động tác nhẹ một chút nhé.”

 

Anh nói tiếp: “Đừng để bản thân bị mệt.”

 

[Ái Nhĩ Bất Ưu Thương: Vân Ngọt Ngọt cưng chiều vợ đúng là không có chỗ nào để chê luôn!]

 

[Liễu Liễu: Ha ha ha ha ha, các người sắp dỡ luôn nhà của người ta đến nơi rồi mà còn ở đây phát "cẩu lương" nữa à !]

 

[Ngải Hy Lễ: Không xong rồi , tôi sắp cười c.h.ế.t mất thôi ha ha ha.]

 

[Dịch Kê: Mụ già đang xách d.a.o trên đường tới tính sổ rồi kìa.]

 

[Giang Vân Quy: Trương Minh kiểu: Đã bảo các người đừng có động loạn vào đồ đạc rồi , lại coi lời tôi nói như gió thoảng bên tai đúng không .]

 

Mặc dù đã dỡ tung cả chiếc giường ra nhưng vẫn chẳng tìm thấy thứ gì, tuân thủ nguyên tắc "châu chấu đi qua tuyệt không bỏ sót", Nguyễn Kiều lại dời tầm mắt về phía chiếc bàn đặt bên cửa sổ.

 

Trên mặt bàn bày biện đủ thứ đồ tạp nham, nhưng thảy đều đã bám một lớp bụi dày, rõ ràng là ngay cả Nam Bắc Thành cũng chưa từng đụng vào chỗ này .

 

Sau khi săm soi xong những thứ trên bàn, Nguyễn Kiều liền thẳng tay ném luôn xuống đất, khiến đồ đạc bày biện bên trên cứ thế ít dần đi . Ở góc trong cùng có một chiếc ống đứng dùng để đựng kim chỉ và kéo. Sau khi đổ sạch mọi thứ bên trong ra , cô liền tìm thấy một chiếc chìa khóa nhỏ nằm dưới đáy ống.

 

Cô cúi người nhìn xuống dưới , gầm bàn có hai ngăn kéo. Ngăn kéo thứ nhất chỉ chứa vài chiếc cúc áo và mấy viên phấn trắng, còn ngăn kéo thứ hai thì đã bị khóa c.h.ặ.t.

 

Dùng chiếc chìa khóa nhỏ vừa tìm được tra vào ổ mở ra , Nguyễn Kiều phát hiện một cuốn sổ tay nằm im lìm bên trong.

 

Cuốn sổ ấy chẳng biết đã bị phong kín ở nơi này từ bao giờ.

 

Vài trang đầu của cuốn sổ chỉ ghi chép một số khoản chi tiêu và sự vụ vụn vặt hàng ngày, có lẽ đây chính là sổ ghi nhớ của chủ nhân căn phòng.

 

Nguyễn Kiều kiên nhẫn lật ra phía sau , cuối cùng cũng nhìn thấy một số thứ không bình thường.

 

[Nhật ký] Ngày 15 tháng 3, mua ba con đà điểu con.

 

[Nhật ký] Ngày 15 tháng 3, hôm nay lại gặp ác mộng rồi . Những người đó ở trong giấc mơ của tôi , cứ đuổi theo tôi , kéo tôi … kéo tôi đến một nơi khủng khiếp.

 

[Nhật ký] Ngày 23 tháng 4, tôi không ngủ được , trong mơ toàn là bọn họ.

 

[Nhật ký] Ngày 25 tháng 4, tôi sắp điên rồi .

 

[Nhật ký] Ngày 26 tháng 4, là tôi điên rồi sao ?

 

[Nhật ký] Ngày 23 tháng 4, không , không phải mơ!!!!!

 

Chữ viết trở nên vặn vẹo, mấy dấu chấm than biểu thị tâm lý sợ hãi và kinh hãi của chủ nhân lúc bấy giờ.

 

[Nhật ký] Ngày 25 tháng 4: Thật sự không phải là mơ. Trên tay và chân tôi đều xuất hiện những vết bầm tím kỳ lạ, chính là những chỗ bị bọn họ tóm c.h.ặ.t lấy. Bọn họ không phải là ảo giác của tôi … Đây là quả báo…

 

[Nhật ký] Ngày 26 tháng 4: Bọn họ đều là lũ điên, đây chính là quả báo! Chỉ cần còn ở lại nơi này , cho dù không bị đ.á.n.h c.h.ế.t thì sớm muộn cũng sẽ bị những thứ đó… g.i.ế.c c.h.ế.t.

 

[Nhật ký] Ngày 28 tháng 4: Những viên t.h.u.ố.c đó không còn tác dụng nữa rồi . Lúc đầu chỉ cần uống một viên là đủ, nhưng càng về sau lại càng cần nhiều hơn…

 

[Nhật ký] Ngày 1 tháng 5: Tôi phải rời khỏi nơi này , vĩnh viễn không bao giờ quay lại nữa!

 

Phía sau cuốn sổ bị bỏ trống vài trang. Ngay khi Nguyễn Kiều tưởng rằng nội dung đã kết thúc, bàn tay đang lật giấy liên tục của cô bỗng nhiên khựng lại .

 

Chữ viết ở trang cuối cùng đặc biệt hỗn loạn, nguệch ngoạc.

 

[Nhật ký] Ngày 11 tháng 9: Cuối cùng tôi vẫn quay lại nơi này . Vốn dĩ tôi đã từng nghĩ, cả đời này mình sẽ chẳng bao giờ đặt chân đến cái chốn địa ngục trần gian này nữa. Thực ra tôi đã sớm đoán trước được sự tình rồi , nhưng tôi không dám hé răng nửa lời. Mà cho dù tôi có nói ra ngoài thì bọn họ có thể làm được gì cơ chứ? Đúng vậy , tôi là một kẻ nhát gan, tôi sợ hãi, tôi vờ như mình chẳng nhìn thấy gì cả. Thế nhưng những vũng m.á.u lênh láng, những tiếng gào thét t.h.ả.m thiết đầy đau đớn cùng đôi mắt kinh hoàng tột độ ấy … chúng không chỉ đeo bám trong những cơn ác mộng của tôi . Ngay cả khi tôi đã trốn khỏi nơi này , bọn họ vẫn sẽ xuất hiện bên ngoài cửa sổ phòng tôi vào ban đêm, lởn vởn sau lưng tôi , hiện hình ngay trước mắt tôi .

 

Tôi quay lại rồi , chỉ vì muốn thoát khỏi cơn ác mộng dai dẳng này mà thôi. Có lẽ, chỉ khi giải quyết từ tận gốc rễ thì mới có thể… Nghe nói số người mất tích trong làng dạo này đã giảm đi đôi chút, không còn nhiều như trước nữa.

 

Tôi phải đi xem thử, nếu thực sự…

 

Nhật ký đến đây đột ngột dừng lại .

 

Nguyễn Kiều đưa cuốn nhật ký cho Tô Tịch xem, còn bật cười nhận xét: “Cô em gái nông thôn viết cuốn nhật ký này văn phong cũng mượt mà phết nhỉ.”

 

[Khoái Lạc Tiểu Phì Trạch: …]

 

[Chiêu Bạch: Ha ha ha ha ha, cho nên trọng điểm chú ý của chủ phòng là ở văn phong đấy à ?]

 

[Giang Vân Quy: Nhưng mà nói thật, nếu là tôi thì tôi cũng chẳng viết ra được những lời văn nghệ, có văn tài như thế này đâu .]

 

[Khảo Nghiên Hoàn Lai Khanh Trực Bối: Các người đủ rồi đấy nha 233333.]

 

Tô Tịch xem xong cuốn nhật ký, lại liếc nhìn Nguyễn Kiều đang lom khom trước ngăn kéo rồi nói : “Trên đỉnh tủ quần áo có một hình tròn được vẽ bằng phấn trắng. Những chỗ khác thì không có gì thêm.”

 

Hình tròn màu trắng ấy khiến Nguyễn Kiều lập tức liên tưởng đến chiếc thùng nhựa lớn màu trắng kia .

 

Thế nhưng, một món đồ cồng kềnh như vậy chẳng thể nào giấu vào trong lớp kẹp của bức tường hay những gian phòng nhỏ hẹp được . Ban ngày họ cũng đã kịp quan sát phòng của Trương Minh vài lần , đó rõ ràng là một căn phòng hết sức bình thường, hoàn toàn không có góc nào đủ sức chứa một chiếc thùng nhựa lớn.

 

Nếu như hình tròn này không phải dùng để chỉ chiếc thùng nhựa…

 

Nguyễn Kiều nhìn ra ngoài cửa sổ. Qua lớp kính mờ mịt bám đầy vết bẩn, cô có thể nhìn thấy lờ mờ chiếc giếng cạn cùng cái xô gỗ đặt trước ruộng rau.

 

Con ch.ó đen dường như cảm nhận được ánh mắt chăm chú của Nguyễn Kiều, nó nhạy bén hướng về phía này rồi sủa lên điên cuồng.

 

“Gâu! Gâu! Gâu!!”

 

Nguyễn Kiều quay đầu lại hỏi Tô Tịch: “Anh nhìn hình dáng của miệng giếng kia xem, trông có giống một hình tròn màu trắng không ?”

 

Buổi trưa trời còn nắng gắt, vậy mà đến buổi chiều mây đen đã giăng kín lối. Gió bấc vừa lạnh vừa mạnh, thổi thốc vào mái che của chuồng gia súc phát ra những tiếng kêu xoành xoạch ghê người .

 

Trong sân, tiếng ch.ó sủa dữ dội vẫn vang vọng không ngừng.

 

Tuy chưa đến đêm nhưng sắc trời đã tối sầm lại từ bao giờ.

 

Nguy An đẩy cửa bước vào , vừa nhìn thấy bãi chiến trường bừa bộn dưới đất liền ngẩn người ra : “Cách tìm kiếm này của hai người … đêm nay e là Nam Bắc Thành không có cách nào ngủ nổi ở đây nữa rồi nhỉ?”

 

[Giang Vân Quy: Đại ca đã nói thay tiếng lòng của bàn dân thiên hạ rồi !]

 

[Nguyệt Lượng: Ha ha ha, Nguy An bị hai người dọa cho nghệch mặt ra rồi kìa.]

 

Nguyễn Kiều thản nhiên đáp: “Anh không nghĩ là đêm nay chúng ta còn có thể yên tâm ngủ ngon giấc đấy chứ?”

 

“Cũng đúng.” Nguy An gật đầu.

 

Lúc này , Nguyễn Kiều mới chú ý thấy trên tay anh ta đang ôm một chiếc hộp sắt: “Cái gì đây?”

 

Nguy An đặt chiếc hộp lên bàn: “Đây là chiếc hộp tôi tìm thấy dưới đống quần áo gấp gọn gàng ở góc trong cùng của tủ. Chìa khóa được giấu khá kỹ ở một chỗ khác. Cô xem thử đi , thứ bên trong…”

 

Nói đến đây, biểu cảm của anh ta bỗng trở nên có chút kỳ quái.

 

Nguyễn Kiều đang định mở ra , một đôi bàn tay trắng nõn thon dài đã ấn lên chiếc hộp trước một bước.

 

Tô Tịch nhanh tay giành lấy chiếc hộp trước một bước: “Chưa biết bên trong có thứ gì, lỡ làm cô sợ thì không tốt , để tôi mở cho.”

 

Nguy An nhìn anh với vẻ mặt đầy bất lực: “Hôm nay tôi ăn 'cẩu lương' của Nam Bắc Thành cả ngày đã muốn nghẹn luôn rồi , hai người không định tha cho tôi luôn đấy chứ? Yên tâm đi , bên trong không có cơ quan nguy hiểm gì đâu .”

 

[Tiểu Ngư Du A Du: Ha ha ha ha ha, nghĩ mà đau lòng thay cho đại ca ghê.]

 

[Cửu Ly: Đúng là chú ch.ó độc thân đáng thương mà.]

 

[Kim Miên: Cầu Vồng tiểu tỷ tỷ cũng không tệ đâu nha, dáng người chuẩn đét luôn kìa, anh mau ch.óng chủ động phát triển chút đi thôi!]

 

[Nhật Vạn Quyện Sơ Đầu: Ủa rồi phó bản hôm nay là dành riêng cho các cặp đôi đấy à ? Thôi xin lỗi vì đã làm phiền nha…]

 

Tô Tịch mở chiếc hộp ra , Nguyễn Kiều cũng tò mò ghé sát lại nhìn .

 

Chỉ thấy bên trong chiếc hộp sắt nhỏ nhắn xếp đầy mấy chục tấm chứng minh thư với đủ mọi lứa tuổi và giới tính khác nhau .

 

“ Tôi đếm sơ qua rồi , có khoảng hơn ba mươi tấm.” Nguy An nói , sắc mặt anh ta bỗng trở nên nghiêm trọng: “Nếu tôi không đoán sai thì có lẽ chúng ta đã lọt vào một…”

 

Nguyễn Kiều cũng thu lại nụ cười trên môi, gật gật đầu rồi lập tức tiếp lời: “Ổ nhóm làm chứng minh thư giả.”

 

[Thẩm Sập Tại Hiện Trường: ??]

 

[Nhật Vạn Quyện Sơ Đầu: Ôi trời đất ơi ha ha ha ha ha, đang uống nước mà suýt chút nữa thì sặc c.h.ế.t vì buồn cười .]

 

[Tra Trọng Hãn T.ử Vong: Cô muốn làm tôi cười c.h.ế.

t, rồi sau đó thừa kế đống luận văn tốt nghiệp của tôi phỏng?]

 

[Bất Hứa Cục Cục: Cái người đòi thừa kế luận văn tốt nghiệp kia ơi, đợi tôi theo với!]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/vo-han-sau-khi-man-cap-ta-dung-tai-khoan-phu-de-phat-song-truc-tiep-tro-choi-sinh-ton/chuong-23-chuyen-cu-o-lang-me-that-7.html.]

 

“Được rồi , không đùa nữa. Những tấm chứng minh thư này chắc là của những người mất tích kia rồi đúng không ? Tên sát nhân này xem ra còn có sở thích thu thập chiến lợi phẩm nữa cơ đấy.” Nguyễn Kiều nhận định.

 

Nguy An gật đầu tán thành: “ Đúng vậy , tôi đã đối chiếu qua và phát hiện trong này có vài tấm trùng khớp với thông tin của những người trên tài liệu mất tích mà tôi có , quả thực là cùng một nhóm. Nhưng con số hơn ba mươi người này thì quá nhiều rồi , vượt xa số lượng mười bảy người mà chúng ta thống kê trước đó.”

 

“Có chứng minh thư của Trần Việt không ?” Nguyễn Kiều hỏi.

 

Nguy An lắc đầu. Trước đó, bọn họ đã kịp trao đổi thông tin về người cần tìm với nhau nên anh ta đáp ngay: “Có chứng minh thư của người anh trai mà Bắc Thành đang tìm, nhưng không có của Trần Việt.”

 

“Không có cũng là chuyện bình thường.” Nguyễn Kiều tiếp tục phân tích: “Một thiếu niên mười mốt mười bốn tuổi khi bỏ nhà đi thường rất ít khi có khái niệm phải mang theo chứng minh thư. Ba mươi người xem ra vẫn còn là ít đấy, ai biết được trong số nạn nhân còn bao nhiêu người không có chứng minh thư nữa? Tôi thấy, số lượng người gặp nạn thực tế chắc chắn không chỉ dừng lại ở con số này đâu .”

 

“Phòng của bà lão và phòng ngoài của Trương Minh đều đã bị khóa c.h.ặ.t, hơn nữa lại không phải loại khóa treo thông thường. Trong tình cảnh chủ nhà vẫn đang ở đây, tạm thời chúng ta không thể dùng vũ lực phá khóa để vào trong tìm manh mối được .” Nguyễn Kiều trầm ngâm nói .

 

[Nhật Vạn Quyện Sơ Đầu: Xem kìa xem kìa, chủ phòng thật sự hoàn toàn không thèm để gã què và mụ già vào mắt luôn ấy chứ.]

 

[A Kỷ: Tên sát nhân kiểu: Tao còn chưa c.h.ế.t đâu nha tụi bay!]

 

[Thập Lý Trường Đình: Ý của cô là chỉ cần chủ nhà không có nhà là cô có thể thẳng tay đập phá liền đúng không ha ha ha.]

 

[Y Bỉ Qua: Bá đạo bạo lực quá, nhưng mà tôi thích!]

 

“Gâu! Gâu gâu!!! Gâu!”

 

Đột nhiên, tiếng ch.ó sủa ngoài sân lại càng thêm phần dữ dội, dồn dập.

 

Từ phía hành lang, một thanh âm kỳ quái chợt truyền đến, nghe như tiếng của một vật thể nặng nề đang ma sát, kéo lê trên mặt đất.

 

Đùng. Đùng. Đùng.

 

Tiếng bước chân nặng trịch cùng tiếng ma sát ghê người ấy càng lúc càng đến gần, cuối cùng, âm thanh đột ngột dừng lại ngay trước cửa phòng.

 

Két kẹt..

 

Một đôi tay đặt lên khe cửa, chậm rãi đẩy cánh cửa mở ra .

 

Khuôn mặt của gã què dần hiện lên sau khe cửa. Vừa nhìn thấy ba người trong phòng, gã đã đưa cây cuốc trong tay chắn trước người .

 

Dùng tay phải gạt hẳn cánh cửa sang một bên, gã hướng về phía đám người chơi nở một nụ cười ghê rợn.

 

Người đầu tiên lao lên là Nguy An.

 

Phản ứng của gã què cũng không hề chậm, lập tức vung cây cuốc trong tay đập tới.

 

Nguy An lao thẳng đến trước mặt gã. Cánh tay còn lại không bị thương của anh ta trong nháy mắt hóa sắt, đỡ lấy cú đ.á.n.h của cây cuốc. Tiếng va chạm chát chúa vang lên, nhưng sức lực của gã què còn lớn hơn nhiều so với vẻ ngoài của gã. Dưới lực va chạm mạnh, Nguy An bị đẩy lùi về sau mấy bước.

 

Gã què lập tức chớp lấy cơ hội, tiếp tục điên cuồng vung vẩy cây cuốc, vừa gào thét vừa tấn công đám người chơi.

 

Mỗi cú vung của gã đều va quệt vào đồ đạc xung quanh, khiến chúng rơi vãi đầy sàn. Thấy vậy , Tô Tịch liền kéo Nguyễn Kiều lùi về đứng sát góc tường.

 

Nguyễn Kiều cúi người nhặt chiếc kéo nhỏ dưới đất lên. Những ngón tay thon dài luồn qua vòng chuôi kéo, khẽ lắc cổ tay, chiếc kéo lập tức xoay tròn giữa các kẽ ngón tay.

 

Bất kể là ở [Khu Cách Ly AI] trước đây hay trong [Ranh Giới Sinh Tồn SL] hiện tại, nghề nghiệp cô lựa chọn vẫn luôn là Xạ Thủ. Chỉ khác ở chỗ, tại khu cách ly, nghề này được gọi là Lính Bắn Tỉa.

 

Nghe qua có vẻ là một nghề chuyên sử dụng s.ú.n.g ống, nhưng trên thực tế, cung tên và các loại v.ũ k.h.í lạnh dùng để phóng ném cũng đều nằm trong phạm vi chuyên môn của nghề nghiệp này .

 

Muốn b.ắ.n trúng mục tiêu, điều quan trọng nhất chính là lực đạo, thời cơ và khoảng cách.

 

Mà lúc này , tất cả mọi người đều đang ở trong cùng một căn phòng. Đối với Nguyễn Kiều, chút khoảng cách ấy căn bản chẳng đáng là bao.

 

Đợi đến khi chiếc kéo xoay đủ đà, cô nhắm chuẩn vào bàn tay phải đang nắm c.h.ặ.t cây cuốc của gã què rồi hung hăng ném mạnh chiếc kéo ra ngoài.

 

Khi chiếc kéo rời khỏi tay Nguyễn Kiều, gã què đang điên cuồng vung cuốc tấn công nên hoàn toàn không nằm trên quỹ đạo mà chiếc kéo nhắm tới.

 

[Bất Hứa Cục Cục: Tuy lúc này chủ phòng đúng là nên hỗ trợ, nhưng Nguy An vẫn còn ở phía bên kia mà.]

 

[Diệp Chỉ Nhu: Hiện trường loạn thành một mớ rồi .]

 

[Nhật Vạn Quyện Sơ Đầu: Ném kéo như vậy không sợ làm bị thương người nhà sao ???]

 

Thế nhưng, sự thật nhanh ch.óng khiến đám khán giả trong phòng phát trực tiếp phải kinh ngạc.

 

Một chân của gã què vốn có tật. Khi gã thu cây cuốc về để tiếp tục tấn công, bàn tay đang nắm cán cuốc vừa khéo di chuyển đúng vào quỹ đạo bay của chiếc kéo.

 

Ngay sau đó, một tiếng kêu t.h.ả.m thiết vang lên.

 

Cây cuốc trong tay gã què lập tức rơi xuống đất.

 

Thấy vậy , Nguy An lập tức xông lên, hung hăng giáng cho gã què mấy đòn. Chỉ đến khi gã hoàn toàn mất khả năng phản kháng, anh ta mới giữ c.h.ặ.t t.a.y chân gã, khống chế đối phương tại chỗ.

 

Gã què cúi đầu nhìn chiếc kéo đang cắm trên mu bàn tay mình . Mũi kéo đ.â.m xuyên qua da thịt, cơn đau nhói thấu xương khiến khuôn mặt gã vặn vẹo vì đau đớn.

 

Gã chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt oán độc hướng về phía Nguyễn Kiều.

 

Cô gái nhỏ đang đứng bên tường, được cậu thiếu niên cao gầy che chắn cẩn thận phía trước . Thế nhưng trên gương mặt cô không hề có lấy một chút sợ hãi.

 

Ngược lại , cô đang lạnh lùng nhìn gã.

 

Nhưng rất nhanh, vẻ lạnh lùng trong đôi mắt ấy tan biến, thay vào đó là ý cười nhàn nhạt. Nụ cười ấy trông như thể cô đang cố tình ngụy trang bản thân thành một người bình thường.

 

Gã què bật cười lạnh.

 

Gã có thể nhìn ra được , tận sâu trong xương tủy, cô và những kẻ như bọn họ có một điểm giống nhau .

 

Mùi m.á.u tanh, bạo lực và nỗi sợ hãi...

 

Ở trước mặt cô, tất cả chẳng qua cũng chỉ là một trò chơi.

 

Chỉ cần nắm bắt được một phần quy luật trong động tác của đối phương, Nguyễn Kiều đã có thể dự đoán trước vị trí tiếp theo của gã.

 

Kết hợp động tác của Nguy An, phản ứng của gã què, cùng quỹ đạo chuyển động theo quán tính và lựa chọn hành động hợp lý nhất tiếp theo của gã, cô nhanh ch.óng xác định được ba vị trí có khả năng khiến chiếc kéo đ.â.m trúng bàn tay đối phương.

 

Việc còn lại chỉ là tùy ý chọn một vị trí trong số đó mà thôi.

 

Thế nhưng trong mắt đám bình luận, tất cả lại hoàn toàn khác.

 

Trong mắt họ, Nguyễn Kiều chỉ đơn giản là tiện tay ném chiếc kéo đi , sau đó gã què tự mình đ.â.m vào đường bay của nó.

 

[Nhật Vạn Quyện Sơ Đầu: Cái quái gì vậy ? Vận may kiểu này cũng tồn tại sao ??]

 

[Hữu Ngư: Xạ thủ đỉnh cao.]

 

[A Kỷ: Thế vận hội Olympic ném lao còn nợ cô một chiếc huy chương vàng.]

 

[Liễu Liễu: Mọi người không biết thôi. Từ hồi còn ở cô nhi viện, chủ phòng đã có biệt danh là cá chép nhỏ hình người rồi .]

 

[Tặng thưởng] Tiểu Manh Chủ [Bánh bao lưu sa tinh không ] tặng thưởng [Hỏa Tiễn Pháo]*1.

 

[Bánh Bao Lưu Sa Tinh Không: Muốn biết chỉ số may mắn của cô.]

 

Đại gia kim chủ đã lên tiếng, Nguyễn Kiều đương nhiên phải trả lời.

 

“34.”

 

[Cuộn Bột: Ba mươi tư??? Chủ phòng đây mới trải qua trận trò chơi thứ hai thôi đúng không ?]

 

[Nhật Vạn Quyện Sơ Đầu: Không thể nào! Chẳng lẽ gian lận rồi sao !? Tôi hơn mười cấp rồi mà chỉ mới có năm điểm may mắn thôi đấy!]

 

[Liễu Liễu: Trừ phi... chủ phòng đã dồn toàn bộ điểm tiềm năng vào chỉ số may mắn?]

 

Nguyễn Kiều gật đầu.

 

“ Đúng vậy . Liễu Liễu đoán trúng hồng tâm rồi .”

 

[Thập Miếu: 66666.]

 

[Bố Tầm: Đúng là một kẻ tàn nhẫn.]

 

[Thần Tỷ: Quả nhiên thành công của người khác không phải ngẫu nhiên...]

 

[Hạnh Phùng Thời: Đã học được rồi ...]

 

[Nguyệt Lượng: Quả nhiên danh hiệu cá chép nhỏ hình người không phải tự nhiên mà có .]

 

Gã què cuối cùng cũng bình tĩnh lại , cười lạnh một tiếng.

 

“Lần này xem như tôi ngã vào tay các người rồi .”

 

Nhân lúc Nguy An đang khống chế gã, Nguyễn Kiều bước tới, đá văng cây cuốc ra ngoài cửa.

 

Do không có dây thừng để trói người , bọn họ chỉ có thể tạm thời để Nguy An giữ c.h.ặ.t gã què.

 

Nghe thấy tiếng động đ.á.n.h nhau từ căn phòng bên cạnh truyền sang, Bắc Thành Cô Nương lập tức đỡ Cầu Vồng chạy vội tới.

 

Thế nhưng vừa bước qua cửa, cả hai đã bị cảnh tượng trong phòng làm cho giật mình .

 

Cầu Vồng Âm Bộc phản ứng cực nhanh, vội vàng quay người đóng c.h.ặ.t cửa lại .

 

Nguy An nhanh ch.óng kể lại toàn bộ sự việc vừa xảy ra .

 

Nghe xong, Bắc Thành chợt nhớ ra điều gì đó.

 

“ Đúng rồi , lúc nãy tôi có đi ra ngoài tìm một vòng nhưng không thấy Nam Thành đâu cả. Anh ấy hình như đã mất tích từ trước rồi . Khi chúng ta vừa bước vào đây, tôi không để ý lắm, không ngờ anh ấy cũng gặp chuyện ở chỗ này .”

 

Cầu Vồng Âm Bộc lo lắng nói : “Lúc đó ngoài cửa hình như chỉ có mẹ của Trương Minh thôi.”

 

“Cộc, cộc, cộc.”

 

Tiếng gõ cửa đột ngột vang lên khiến Cầu Vồng Âm Bộc giật nảy mình .

 

“Các người ở trong đó không sao chứ? Vừa rồi tôi hình như nghe thấy có tiếng động.” Giọng của bà lão vọng vào từ bên ngoài cửa.

 

Cầu Vồng Âm Bộc lo lắng nhìn gã què đang nằm dưới đất.

 

Khả năng cách âm của căn phòng này không tốt . Chỉ cần gã què hét lên một tiếng, người đàn bà bên ngoài lập tức sẽ nhận ra có điều bất thường.

 

Nguyễn Kiều cũng có chút thấp thỏm.

 

Đánh con trai nhà người ta thì còn có thể giải thích được , nhưng phá hỏng nhà cửa của người ta thì quả thật có hơi không nói lý.

 

Không ngờ gã què lại sa sầm mặt, từ đầu đến cuối không hề lên tiếng.

 

Bắc Thành Cô Nương thấy vậy , vội vàng đáp: “Không có gì. Vừa nãy cháu không cẩn thận bị ngã thôi.”

 

“Các người cẩn thận một chút. Làm hỏng đồ đạc thì phải đền đấy.” Dường như bà lão đã tin lời giải thích trong phòng. Rất nhanh sau đó, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân chậm rãi rời đi .

 

Gã què thở dốc vài hơi , mỗi lần cử động tay đều kéo theo cơn đau nhói thấu xương.

 

“Bà già đã đi rồi , có thể buông tôi ra được chưa ? Các người rốt cuộc muốn làm gì?”

 

“Câu đó phải để chúng tôi hỏi ông mới đúng.” Bắc Thành Cô Nương bước lên trước , đứng đối diện gã què. “Các người đã làm gì Nam Thành rồi ? Anh ấy hiện giờ đang ở đâu ?”

 

“Bạn trai cô mất tích rồi à ?” Gã què không trả lời câu hỏi, ngược lại bật cười . “Ha ha ha… ha ha ha ha ha!”

 

Tiếng cười của gã dần dần trở nên lớn hơn, càng lúc càng ch.ói tai và ngông cuồng.

 

Âm thanh vang vọng khắp căn phòng, mang theo cảm giác quỷ dị và điên cuồng khó tả.

 

Nguyễn Kiều cúi người xuống, nhìn thẳng gã què và hỏi: “Đêm nay ông định rời khỏi đây sao ?”

 

Nụ cười trên mặt gã què đã biến mất. Đôi mắt hắn có hình tam giác ngược, rất giống người đàn bà kia , khi nhìn chằm chằm vào người khác mang theo cảm giác âm u đến rợn người .

 

Hắn im lặng một lúc lâu, thấy cô gái nhỏ trước mặt không hề lộ ra chút sợ hãi nào, cuối cùng mới lên tiếng: “Sao cô biết ?”

 

Nguyễn Kiều liếc xuống đôi giày dưới chân hắn : “Nếu ông định ở lại đây qua đêm, thì đã không đổi sang đôi giày chuyên để đi đường núi này rồi .”

 

Cô lại hỏi tiếp: “Vì sao ông phải dọn ra khỏi nhà họ Trương? Vì sao lại không ở lại qua đêm?”

 

Gã què nhìn cô một cái, khóe môi khẽ nhếch: “Cô cũng không tệ. Nếu các người từng ở đây rồi , thì hẳn phải biết ban đêm ở nơi này sẽ xảy ra chuyện gì.”

 

Nguy An và Cầu Vồng nhìn nhau một cái. Từ trước đến nay, bọn họ luôn cho rằng chỉ có người chơi mới gặp phải những hiện tượng tâm linh trong phó bản, không ngờ ngay cả NPC cũng bị ảnh hưởng.

 

“Em gái ông sau khi gả đi nơi khác thì chưa từng quay lại nhà họ Trương nữa. Các người rốt cuộc đang che giấu điều gì?” Nguyễn Kiều nhìn gã què đã dần bình tĩnh trở lại , tiếp tục đặt câu hỏi.

 

Gã què bật cười lạnh.

 

“Nó không phải chưa từng quay về. Nó từng trở lại thăm mẹ một lần , chỉ là sau lần đó thì không còn ai nhìn thấy nó nữa.”

 

“Nó vốn rất thông minh, biết cách gả đi thật xa để trốn khỏi cái nhà này . Nhưng cuối cùng thì sao ? Cũng giống như bố và anh cả nó, đều biến mất cả rồi .”

 

Hắn dừng lại một chút rồi nói tiếp: “Các người cũng không cần căng thẳng như vậy . Hôm nay là lần cuối cùng tôi quay lại nơi này rồi .”

 

“Các người tìm người của các người , sống hay c.h.ế.t tôi cũng không quản. Dù sao tôi cũng sắp rời đi , ở lại đây… cũng chỉ có đường c.h.ế.t mà thôi.”

 

“Ông quay lại đây, có phải cũng vì đã gặp ác mộng không ?” Nguyễn Kiều nhớ tới cuốn nhật ký, liền hỏi.

 

“Hì hì, ác mộng thì đã sao ?” Gã què cười khẩy. “Chúng nó ngoài việc xuất hiện trong đêm tối ra thì căn bản không thể làm gì được tôi . Chuyện này tôi không quản nữa, sau này cũng sẽ không quay lại đây nữa.”

 

Bắc Thành Cô Nương ném tập bệnh án xuống trước mặt gã.

 

“Thứ này tuy tìm thấy ở phòng anh cả ông, nhưng ông ấy đã rời khỏi đây từ lâu rồi . Không loại trừ khả năng đây vốn là bệnh án của ông, cố ý giấu ở phòng khác. Hôm nay người tấn công chúng tôi cũng là một kẻ què. Ông có không thừa nhận cũng vô ích.”

 

Gã què lạnh lùng ngẩng đầu nhìn cô ấy .

 

“Phòng tôi và phòng anh cả đều không khóa cửa, ai muốn vào cũng được . Tập bệnh án này không phải của tôi . Sau khi tách khỏi các người ở cửa, tôi cũng chưa từng gặp lại các người nữa.”

 

Thấy gã què vẫn cứng miệng, Nguy An lạnh giọng: “Ông vẫn còn nói dối!”

 

Anh ta dùng lực đè mạnh cánh tay gã què xuống. Máu từ vết thương ở lòng bàn tay gã không ngừng chảy ra , nhuộm đỏ một mảng.

 

Dù đau đớn, gã què vẫn không hề đáp lại , chỉ lộ ra một nụ cười đầy âm hiểm.

 

Đúng lúc đó, Nguyễn Kiều đột ngột đứng dậy: “Ông ta nói đúng. Người tấn công Cầu Vồng không phải là ông ta .”

 

Cầu Vồng giật mình : “Miên Miên, sao cô biết ? Cô đã nhìn thấy người đó rồi sao ?”

 

“Các người cứ buông gã què ra trước đi . Nếu không có xung đột, ông đi đường của ông, chúng tôi tìm người của chúng tôi , không ai cản trở ai cả.”

 

Lời nói của Nguyễn Kiều khiến những người còn lại đều nửa tin nửa ngờ, nhưng không hiểu vì sao lại có một loại sức thuyết phục kỳ lạ.

 

Nguy An nhìn cô một cái, rồi buông gã què ra .

 

Gã què chống cây cuốc, chậm rãi đứng dậy, khập khiễng đi về phía cửa phòng.

 

“Ta khuyên các người tốt nhất đừng tìm tiếp nữa. Nếu không , ngay cả mạng cũng không giữ được đâu .”

 

Nói xong, gã mở cửa rồi biến mất vào góc hành lang.

 

Ngay sau đó, từ phía cổng lớn truyền đến tiếng xích sắt được tháo ra .

 

“Mày đi đâu đấy?”

 

Giọng người đàn bà vang lên bên ngoài.

 

Gã què không đáp. Chỉ nghe “bịch” một tiếng, cánh cửa sân đã bị đóng sập lại .

 

Người đàn bà bước tới trước cửa, lại lần nữa khóa xích sắt. Trong miệng bà lẩm bẩm c.h.ử.i rủa điều gì đó, nhưng tiếng ch.ó sủa quá ồn ào khiến đám người chơi trong phòng không thể nghe rõ.

 

Nguyễn Kiều lấy những tấm chứng minh thư trong hộp ra , đưa cho Cầu Vồng và Bắc Thành xem qua một lượt.

 

“Trong này không chỉ có đàn ông mà còn có cả phụ nữ. Điều đó chứng tỏ mục tiêu của hung thủ thực ra không chỉ là nam thanh niên trẻ tuổi. Cũng vì vậy nên hắn mới ra tay với Cầu Vồng.”

 

“ Nhưng làm sao cô chắc chắn gã què không phải hung thủ? Biết đâu ông ta là đồng phạm thì sao ?” Bắc Thành Cô Nương vẫn chưa thể hiểu được quyết định lúc nãy của Nguyễn Kiều.

 

“Gã què đúng là không phải người tốt gì, nhưng tôi đoán trong nhà họ Trương này , người ‘ không bình thường’ chắc chắn không chỉ có một. Ngoài gã ra , còn có kẻ còn đáng sợ hơn, nên mới khiến ông ta vội vàng muốn rời khỏi đây như vậy .”

 

Nguyễn Kiều dừng một chút rồi nói tiếp: “Người tấn công Cầu Vồng che kín từ đầu đến chân, đến cả ngón tay cũng không lộ ra , thậm chí không phát ra một câu nào. Phần lớn là không muốn bị nhận ra .”

 

“Có thể chỉ là do hắn quen mặc như vậy thôi mà.” Bắc Thành nói .

 

“Đây có thể là một trong những thói quen thường ngày của hung thủ. Tuy nhiên, hắn không muốn để lộ thân phận nên mọi hành động đều được thực hiện hết sức cẩn thận, luôn chọn lúc chúng ta đi riêng lẻ mới ra tay. Nếu vậy , hắn hoàn toàn không cần phải tháo khăn bịt mắt của Cầu Vồng Âm Bộc xuống. Cầu Vồng vốn không nhìn thấy hung thủ, nên cho dù hành vi phạm tội bất thành thì hắn vẫn an toàn .

 

Đối phương lại cố tình tháo bịt mắt của Cầu Vồng, thậm chí còn giả làm một kẻ què trước mặt cô ấy . Mục đích của hắn chính là dẫn dắt chúng ta nghi ngờ người khác.” Nguyễn Kiều nói , rồi quay sang nhìn Nguy An.

 

“Các người còn nhớ chứ? Chính chúng ta đã lần theo dấu chân của hung thủ mới tìm được đến kho lạnh.” Cô chỉ xuống chân Nguy An. “Nếu hung thủ thật sự là một kẻ què, vậy dấu chân của hắn chắc chắn phải bên sâu bên nông. Khi đó tôi còn bảo Nguy An giẫm thử một dấu để đối chiếu, cũng chính vì dấu chân của hung thủ hoàn toàn giống với người bình thường. Lúc cõng Cầu Vồng đang hôn mê di chuyển thì hắn không hề què. Thế nhưng sau khi cố ý tháo khăn bịt mắt của Cầu Vồng xuống, hắn lại bày trò giả làm người tàn tật. Chẳng phải dụng ý của việc đó đã quá rõ ràng rồi sao ?”

 

Cầu Vồng Âm Bộc kinh ngạc: “Miên Miên, khả năng quan sát của cô đỉnh thật đấy!”

 

Nguy An tiếp tục nói : “Vóc dáng của bà lão kia cũng rất cao lớn, bàn chân bà ta rất to, nếu không phải gã què, chẳng lẽ thực sự là bà ta ?”

 

“Vậy bây giờ chúng ta phải làm gì?” Bắc Thành cau mày. “Nam Thành đã mất tích, hiện giờ cũng không biết là còn sống hay đã c.h.ế.t.”

 

Nguyễn Kiều đưa mắt nhìn ra khoảng sân ngoài cửa sổ. Trong màn sáng nhờ nhờ, cô vẫn có thể thấy người đàn bà đang cúi xuống cho ch.ó ăn.

 

Có thức ăn rồi , con ch.ó đen cuối cùng cũng ngừng sủa điên cuồng.

 

“Đợi bà ta quay về phòng ngủ, chúng ta sẽ tìm cách vào phòng của Trương Minh xem thử.” Nguyễn Kiều liếc sang căn phòng đối diện, nằm ngay bên cạnh khung cửa sổ.

 

Căn phòng của Trương Minh và căn phòng sát vách bên cạnh, bọn họ vẫn chưa từng đặt chân vào .

 

Ngay bên ngoài căn phòng kia là ruộng rau và con ch.ó đen.

 

Phía sau cánh cửa luôn đóng kín ấy dường như đang cất giấu bí mật mà không ai trong gia đình này muốn nhắc tới.

 

Hoặc cũng có thể, phía sau cánh cửa đó không phải bí mật...

 

Mà là một vực sâu không đáy.

 

Trực giác mách bảo Nguyễn Kiều rằng đáp án mà bọn họ đang tìm kiếm nằm ngay ở nơi đó.

 

Cầu Vồng và Nguyễn Kiều trở về phòng của gã què để nghỉ ngơi. Để tránh khiến người đàn bà sinh nghi, mọi người đều đã tắt đèn.

 

Bên ngoài, mưa gió mỗi lúc một dữ dội hơn. Tiếng sấm rền vang liên tiếp, mỗi lần nổ lên đều khiến ô cửa kính rung bần bật.

 

Cầu Vồng cũng ngày càng trở nên bất an. Cô ấy kéo nhẹ vạt áo của Nguyễn Kiều, giọng đầy lo lắng: “Miên Miên, cô có cảm thấy có gì đó rất kỳ lạ không ? Kiểu như sống lưng cứ lạnh toát, da gà nổi liên tục ấy . Trong lòng lúc nào cũng thấp thỏm bất an, tôi cũng không biết phải diễn tả thế nào nữa. Dù sao thì cảm giác đó đáng sợ lắm, giống như... giống như...”

 

Nguyễn Kiều ngẩng đầu nhìn cô ấy , khẽ lên tiếng: “Ý cô là...”

 

Cầu Vồng nuốt khan một ngụm nước bọt.

 

Nguyễn Kiều thấp giọng nói tiếp: “Giống như có một đôi mắt nào đó vẫn luôn âm thầm dõi theo chúng ta sao ?”

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...