[Vô Hạn] Sau Khi Mãn Cấp, Ta Dùng Tài Khoản Phụ Để Phát Sóng Trực Tiếp Trò Chơi Sinh Tồn/Chương 24: Chuyện cũ ở làng Mê Thất 8C. 24: Chuyện cũ ở làng Mê Thất 8
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

Vừa dứt lời, đồng t.ử của Cầu Vồng chợt mở to, ánh mắt cô ấy trở nên đờ đẫn, vô hồn. Nỗi sợ hãi vốn hiện rõ trên gương mặt lúc nãy biến mất không còn dấu vết, chỉ còn lại vẻ cứng ngắc như tượng gỗ.

 

Nguyễn Kiều đưa tay quơ nhẹ trước mắt Cầu Vồng Âm Bộc.

 

Nhưng đối phương không hề có bất kỳ phản ứng nào.

 

[Liễu Liễu: Bị trúng tà rồi à ?]

 

[Trường Uyên: A a a a, kích thích quá!]

 

[Nhập Cư Lậu Châu Âu: Hộ thể!!!]

 

[Oai Kê: Hơi đáng sợ nha, hu hu hu...]

 

Có lẽ vì cốt truyện đã bước vào giai đoạn cao trào mang màu sắc kinh dị nên lượng người xem trong phòng livestream cũng tăng lên nhanh ch.óng.

 

Nguyễn Kiều thuận tay lướt qua vài dòng bình luận, rồi lại đưa mắt nhìn Cầu Vồng Âm Bộc đang bỗng dưng trở nên khác thường. Trong chốc lát, cô rơi vào trầm tư.

 

Nếu cô đoán không nhầm, rất có thể Cầu Vồng đã bị một linh hồn nào đó kéo vào ảo cảnh.

 

Nếu tình huống này tương tự như trạng thái mộng du, vậy thì tốt nhất không nên tùy tiện đ.á.n.h thức đối phương.

 

Hơn nữa phó bản đã cho họ phương pháp giải quyết —— t.h.u.ố.c [Uống Vào Là Tèo].

 

Chỉ cần uống t.h.u.ố.c là có thể thoát khỏi ảo cảnh.

 

Nếu thực sự đến lúc nguy hiểm, Cầu Vồng cũng có thể tự mình thoát ra được . Cho nên Nguyễn Kiều không mấy lo lắng cho cô ấy , biết đâu trong ảo cảnh của con ma còn có thể cung cấp cho họ một chút manh mối.

 

Vì vậy cô cũng không hành động gì.

 

[Quan Tâm Phản Diện Cô Đơn: Mới vào phòng livestream, cho hỏi bây giờ mọi người đang chơi trò một, hai, ba, đứng im à ?]

 

[Kẹo Đường Nhỏ: Nhìn nhau không nói một lời, chỉ có nước mắt chảy thành nghìn hàng.]

 

Cầu Vồng bất động, Nguyễn Kiều cũng không hề nhúc nhích.

 

Ngay khi khán giả trong phòng livestream bắt đầu mất kiên nhẫn, Cầu Vồng đột nhiên đưa tay vào túi áo, lấy ra một lọ t.h.u.ố.c màu trắng.

 

Mặc dù người chơi sở hữu không gian lưu trữ, nhưng việc vật phẩm đột ngột xuất hiện từ hư không vẫn có phần quá kỳ quái.

 

Vì thế, với những món đồ nhỏ, người chơi thường sẽ giả vờ lấy chúng từ trong túi hoặc một vị trí nào đó trên người . Thực chất đó chỉ là một động tác mang tính hình thức.

 

Chỉ cần hoàn thành thao tác “lấy ra ” là được .

 

Đương nhiên, trong một số trường hợp đặc biệt, vật phẩm cũng có thể trực tiếp xuất hiện trong tay người chơi mà không cần bất kỳ động tác che giấu nào.

 

Biểu cảm của Cầu Vồng vẫn vô cùng cứng ngắc. Cô ấy ngơ ngác nhìn về phía trước , động tác máy móc giơ tay đổ ra một viên t.h.u.ố.c rồi nuốt xuống.

 

Thế nhưng, uống t.h.u.ố.c không hề khiến cô ấy trở lại bình thường. Ngược lại , cơ thể cô ấy bỗng co giật dữ dội, hai tay run rẩy không ngừng, hơi thở trở nên dồn dập.

 

Ngay sau đó, Nguyễn Kiều nhìn thấy Cầu Vồng Âm Bộc dứt khoát dốc ngược lọ t.h.u.ố.c, đổ hết toàn bộ số viên nang bên trong vào miệng.

 

“Khụ khụ... Khụ khụ khụ...”

 

Giống như một người c.h.ế.t đuối vừa ngoi được lên mặt nước, phải mất hai ba phút, hơi thở của Cầu Vồng Âm Bộc mới dần bình ổn trở lại .

 

Biểu cảm trên gương mặt cô ấy cũng khôi phục bình thường, trong mắt đã xuất hiện lại thần thái của người sống.

 

“Cô không sao chứ?”

 

Rõ ràng vừa rồi Cầu Vồng đã bị con ma trong căn phòng này kéo vào ảo cảnh, nhưng Nguyễn Kiều lại không hề bị linh hồn ma quỷ tấn công. Từ đầu đến cuối, cho đến khi Cầu Vồng thoát khỏi ảo cảnh, cô vẫn luôn bình an vô sự.

 

Không còn cách nào khác, Nguyễn Kiều chỉ đành trực tiếp hỏi Cầu Vồng: “Vừa rồi cô đã nhìn thấy những gì?”

 

“Lúc đầu tôi chỉ cảm thấy trên người mình đè nặng vô số thứ gì đó, xung quanh còn có rất nhiều chất lỏng dính nhớp, nồng nặc mùi m.á.u tanh. Sau đó, tôi phải rất vất vả mới bò ra được . Nhưng khi thoát ra ngoài, tôi lại phát hiện mình đang ở trong một nơi tối đen như mực. Thứ chôn vùi tôi không phải đất đá, mà toàn là những phần chi thể tàn khuyết của con người .”

 

Dường như nhớ lại cảnh tượng kinh hoàng ấy , Cầu Vồng Âm Bộc bất giác rùng mình . Cô ấy hít sâu một hơi rồi mới tiếp tục nói : “Sau đó, những chi thể tàn phế kia bắt đầu tấn công tôi . Tôi uống một viên t.h.u.ố.c, đống x.á.c c.h.ế.t xung quanh lập tức biến mất. Thế nhưng chẳng bao lâu sau , lại xuất hiện rất nhiều người không có ngũ quan. Tất cả bọn họ đều lao tới c.ắ.n xé cơ thể tôi . Tôi chỉ có thể trơ mắt nhìn bọn họ từng chút một ăn sạch mình , cho đến khi không còn lại gì nữa...”

 

Giọng cô ấy khẽ run lên.

 

“Cuối cùng, chỉ còn lại một cái đầu và một bàn tay.”

 

“Đáng sợ c.h.ế.t đi được . May mà bàn tay của tôi tuy bị bọn họ giật đứt nhưng vẫn còn cử động được . Vào khoảnh khắc cuối cùng, tôi đã đổ hết chỗ t.h.u.ố.c còn lại vào miệng nên mới có thể tỉnh lại .” Cầu Vồng Âm Bộc cũng là người từng đọc cuốn nhật ký ấy . “Quả nhiên, loại t.h.u.ố.c này uống quá nhiều sẽ sinh ra kháng t.h.u.ố.c. Nhưng t.h.u.ố.c của tôi đã dùng hết sạch rồi .”

 

Nguyễn Kiều không nói gì, chỉ trực tiếp đưa lọ t.h.u.ố.c của mình cho Cầu Vồng.

 

“Những linh hồn ấy có lẽ đều là nạn nhân. Họ sẽ tấn công những người còn sống trong Trương gia, thậm chí sau khi đối phương rời đi vẫn tiếp tục bám theo. Mặc dù tôi không biết có phải cuộc trò chuyện trước đó của tôi đã phát huy tác dụng hay không , nhưng ít nhất nó không kéo tôi vào ảo cảnh. Điều đó cũng chứng minh rằng, hiện tại tôi vẫn tạm thời an toàn .”

 

“ Nhưng đưa cho tôi rồi thì cô phải làm sao ?” Cầu Vồng Âm Bộc có chút do dự. “Đến lúc đó, nếu thật sự bị ma quỷ tấn công, cô sẽ rất nguy hiểm đấy.”

 

Nguyễn Kiều trực tiếp nhét cả lọ t.h.u.ố.c vào tay cô ấy .

 

“Ngoài lọ t.h.u.ố.c tìm thấy trong tủ quần áo ra , tôi còn một lọ khác nữa. Lúc trò chơi vừa bắt đầu, tôi tìm thấy nó trong túi áo của mình . Bên trong vẫn còn ba viên.”

 

Cầu Vồng Âm Bộc khẽ nói một tiếng cảm ơn rồi cất lọ t.h.u.ố.c đi .

 

“Cộc, cộc, cộc.”

 

Tiếng gõ cửa khe khẽ bỗng vang lên từ cánh cửa gỗ màu đỏ.

 

Từ bên ngoài cánh cửa vang lên giọng nói đã được hạ thấp của Nguy An: “Các cô ngủ chưa ?”

 

Cầu Vồng lập tức nhảy xuống giường, hé mở cửa thành một khe nhỏ. Nguy An và Bắc Thành nhẹ chân nhẹ tay bước vào , người đi cuối cùng là Tô Tịch.

 

“Bà lão kia ngủ rồi .” Vì sợ kinh động đến bà ta nên mọi người đều cố ý hạ thấp giọng. Nguy An tiếp tục nói : “Bây giờ chúng ta qua đó tìm manh mối đi .”

 

Bắc Thành gật đầu.

 

“Vừa rồi tôi lại bị kéo vào ảo cảnh.”

 

Những gì cô ấy gặp phải trong ảo cảnh cũng tương tự khuôn mặt ma quỷ mà Nguyễn Kiều từng nhìn thấy trước đó, cũng giống với những gì Cầu Vồng Âm Bộc vừa trải qua.

 

“ Nhưng tại sao con ma này lại không tìm nam sinh nhỉ?” Cầu Vồng Âm Bộc nghi hoặc nhìn sang Nguy An. “Chẳng lẽ ngay cả ma quỷ cũng thích chọn người yếu hơn để ra tay sao ?”

 

Nguyễn Kiều trầm ngâm suy nghĩ một lát rồi nói : “Trong Trương gia, người duy nhất mất tích là một phụ nữ. Tôi đoán khuôn mặt ma quỷ kia rất có thể chính là chị ba của Trương Minh.”

 

“Ý cô là chị gái của ông ta đã c.h.ế.t rồi sao ?” Cầu Vồng lên tiếng.

 

“Đã qua nhiều năm như vậy , khả năng một người mất tích vẫn còn sống là rất thấp.” Nguy An cũng đồng tình với suy đoán của Nguyễn Kiều.

 

Bắc Thành đề nghị: “Chúng ta có thể bắt đầu tìm kiếm từ phòng của chị ba trước . Dị năng của tôi là [Linh Môi], có thể nhìn thấy một số hiện tượng tâm linh.”

 

Mọi người mở cửa bước ra ngoài.

 

Bên ngoài, sấm chớp vẫn không ngừng gào thét giữa màn mưa. Thỉnh thoảng, một tia chớp x.é to.ạc bầu trời, ánh sáng trắng lạnh lẽo xuyên qua khung cửa sổ sắt cao v.út ở cuối hành lang, chiếu rọi cả lối đi trong khoảnh khắc, khiến nơi này càng thêm âm u và đáng sợ.

 

Ánh đèn điện lạnh lẽo lơ lửng trên đỉnh đầu mọi người . Trên những bức tường xi măng loang lổ là vô số vết bẩn không rõ nguồn gốc cùng những khe nứt chằng chịt.

 

Năm người đi tới căn phòng của chị ba. Sau trận hỗn chiến vừa rồi , nơi này đã trở nên ngổn ngang chẳng khác nào một bãi chiến trường.

 

Bắc Thành hít sâu một hơi rồi lên tiếng dặn dò: “Khi kích hoạt dị năng, tôi không được phép phân tâm. Một khi chủ động hoặc bị động thoát khỏi trạng thái ấy , dị năng sẽ lập tức tiến vào thời gian hồi chiêu và không thể sử dụng lại ngay được .”

 

Cô ấy ngừng một chút rồi nói tiếp: “Thời gian duy trì dị năng càng lâu thì di chứng sau đó sẽ càng nghiêm trọng. Nặng hơn còn có thể khiến tôi tạm thời hôn mê. Đến lúc ấy , tôi phải nhờ mọi người chăm sóc rồi .”

 

“Cô cứ yên tâm.” Cầu Vồng Âm Bộc đáp. “Chúng tôi sẽ luôn ở bên cạnh cô.”

 

Nguy An gật đầu rồi nói : “Hãy kể lại những gì cô nhìn thấy.”

 

Bắc Thành khẽ gật đầu. Cô ấy hít sâu một hơi rồi giơ tay chuyển chiếc bịt mắt vẫn luôn đeo sang che con mắt còn lại .

 

Khi ngẩng đầu lên, cô ấy để lộ một con mắt có đồng t.ử màu xám tro. Chiếc bịt mắt màu trắng lúc này đã che đi con mắt bình thường còn lại .

 

[Dị năng thứ nhất: Linh Môi] phát động.

 

Bên ngoài cửa sổ, một tia chớp trắng xóa xé ngang bầu trời, trong khoảnh khắc chiếu sáng toàn bộ căn phòng bừa bộn.

 

Nhưng chỉ một giây ngắn ngủi sau đó, căn phòng lại chìm vào màn u ám.

 

Bắc Thành mở to mắt, nhưng đồng t.ử của cô ấy dường như không hề tập trung vào bất kỳ điểm nào. Giống như xuyên qua thế giới tối tăm trước mắt, cô ấy đang nhìn thấy một nơi nào đó mà người sống không thể nhìn thấy.

 

Cô ấy chậm rãi quay đầu quan sát xung quanh rồi từ từ đứng dậy khỏi giường.

 

Theo bước chân của Bắc Thành, những người chơi khác đều tự giác tránh sang hai bên nhường đường.

 

Bắc Thành cúi đầu, hai tay ôm lấy cánh tay mình rồi dùng sức xoa xoa, như thể đang chống chọi với một cơn lạnh thấu xương. Sau đó, cô ấy bắt đầu miêu tả những gì mình nhìn thấy:

 

“Căn phòng này rất lạnh, giống như nhiệt độ đã xuống dưới không độ vậy . Tôi có thể nhìn thấy hơi thở của mình hóa thành sương trắng mỗi khi nói chuyện. Căn phòng bị chúng ta làm cho lộn xộn trước đó cũng đã hoàn toàn khôi phục lại nguyên trạng.”

 

Cô ấy dừng lại một chút rồi nói tiếp: “Nơi này còn tối hơn cả lúc nãy. Trên bàn có thắp một ngọn nến.”

 

Theo lời miêu tả của cô ấy , những người khác đồng loạt nhìn về phía chiếc bàn dưới cửa sổ.

 

Thế nhưng trên mặt bàn trống không , chẳng hề có thứ gì cả.

 

[Kim Miên: Biệt danh “bậc thầy dọn dẹp mặt bàn” của Miên Miên nhà tôi đâu phải tự nhiên mà có .]

 

[A Kỷ: Người anh em phía trên đừng đi chứ, “bậc thầy dọn dẹp mặt bàn” làm tôi cười c.h.ế.t mất hahahaha.]

 

Bắc Thành bước tới trước chiếc bàn, giơ tay làm động tác cầm lấy thứ gì đó. Trông cô ấy như đang nâng một cây nến vô hình, một tay đỡ phía dưới , tay còn lại khum lại che chở cho ngọn lửa vốn không hề tồn tại.

 

Đột nhiên, cô ấy đi đến trước tủ quần áo rồi ngồi xổm xuống.

 

Bắc Thành đưa tay sờ lên sàn nhà, sau đó đưa lên mũi ngửi thử.

 

“Dính nhớp... Hình như là m.á.u.” Giọng cô ấy khẽ run lên. “Trên sàn nhà toàn là m.á.u... Rất nhiều m.á.u.”

 

Thế nhưng trong mắt những người chơi khác, mặt sàn vẫn sạch sẽ, không hề có bất cứ dấu vết nào.

 

Cô ấy quay đầu nhìn sang khu vực bên cạnh mình .

 

“Chỗ này có nhiều m.á.u nhất. Xung quanh cũng đầy vết m.á.u.”

 

Nói đến đây, Bắc Thành đột ngột quay phắt đầu nhìn về phía cánh cửa đang đóng c.h.ặ.t.

 

“Trên sàn có một vệt m.á.u rất dài... Nó kéo từ đây ra ngoài, kéo thẳng tới tận cửa.”

 

Bắc Thành đứng dậy, đi về phía cửa.

 

Nguy An lập tức bước tới trước mặt Bắc Thành và mở cửa giúp cô ấy . Thế nhưng trong tầm nhìn của Bắc Thành, cánh cửa này dường như vốn đã mở sẵn từ trước , nên cô ấy cứ thế bước ra ngoài mà không hề khựng lại dù chỉ một chút.

 

Nguyễn Kiều bật đèn pin.

Chùm sáng trắng lạnh quét dọc theo hành lang, nhưng xa hơn nữa vẫn chỉ là một khoảng tối đen sâu hun hút.

 

Bắc Thành dừng lại ở chỗ ngã rẽ.

 

Phía trước mặt cô ấy là khu vực phòng của anh cả và anh hai. Phía sau là con đường mà bọn họ vừa đi qua. Còn bên phải là cánh cửa thông ra sân.

 

Lúc này , cánh cửa ấy đang đóng kín. Tuy nhiên, nó không có khóa ở bên trong, người trong nhà có thể trực tiếp mở ra bất cứ lúc nào.

 

Đột nhiên, Bắc Thành lùi mạnh về sau một bước, trên mặt hiện rõ vẻ kinh hãi.

 

“Vừa rồi ... vừa rồi có một bóng đen đứng ở đó.” Giọng cô ấy khẽ run lên. “ Nhưng khi tôi quay đầu nhìn lại thì nó đã biến mất rồi .”

 

Cô ấy xoay người , ngón tay thon dài chỉ về phía lối đi dẫn ra sân. Đầu ngón tay khẽ run rẩy.

 

Đúng lúc ấy , một tia chớp lại xé ngang bầu trời.

 

Ánh sáng trắng lóe lên rồi vụt tắt.

 

Thế nhưng trong mắt những người khác, phía cuối hành lang chỉ có duy nhất một cánh cửa đang lặng lẽ đứng đó.

 

“Cái bóng đó trông như thế nào?” Nguyễn Kiều lên tiếng hỏi.

 

Bắc Thành rụt rè lùi thêm một bước.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/vo-han-sau-khi-man-cap-ta-dung-tai-khoan-phu-de-phat-song-truc-tiep-tro-choi-sinh-ton/chuong-24-chuyen-cu-o-lang-me-that-8.html.]

 

“ Tôi không nhìn rõ. Nhưng nó mang lại cho tôi cảm giác cực kỳ đáng sợ.” Cô ấy khẽ nuốt nước bọt. “Đó là một bóng người rất cao lớn, trong tay còn xách theo thứ gì đó.”

 

Cô ấy ngập ngừng một chút rồi tiếp tục: “Đèn điện trên hành lang vẫn đang sáng. Lúc đó cũng là ban đêm. Cánh cửa thông ra sân mở toang, gió lạnh từ bên ngoài không ngừng thổi vào người tôi .”

 

Nói đến đây, cô ấy lại bất giác run lên.

 

“Lạnh quá...”

 

Nguy An đứng bên cạnh cô ấy , trầm giọng hỏi: “Vệt m.á.u trên mặt đất dẫn tới đâu ?”

 

Bắc Thành tiếp tục bước về phía trước . Trong lúc đi , cô không ngừng đảo mắt nhìn lên nhìn xuống dọc theo hành lang.

 

“Trên tường có rất nhiều m.á.u. Có chỗ đã khô đen, có chỗ vẫn còn đỏ tươi như mới. Trên mặt đất là những vệt m.á.u bị kéo lê, còn có cả dấu tay người ... Giống như... khi bị kéo đi , người đó đã liều mạng bám lấy mặt đất, muốn sống bằng mọi giá.”

 

“Cô đợi một chút.”

 

Nguy An đi trước mở cánh cửa thông ra hành lang. Bắc Thành theo sát phía sau anh ta , còn Cầu Vồng đi bên cạnh Bắc Thành.

 

Từ lúc gặp mặt đến giờ, Tô Tịch vẫn luôn nắm c.h.ặ.t t.a.y Nguyễn Kiều, nhất quyết không chịu buông.

 

Nguyễn Kiều vốn định nói gì đó, nhưng vừa ngẩng đầu đã bắt gặp ánh mắt khẩn cầu hệt như một chú ch.ó con của thiếu niên. Những lời đã lên đến miệng lại bị cô nuốt trở vào .

 

Cuối cùng, cô chỉ có thể mặc kệ cho thiếu niên nắm tay mình , chậm rãi bước theo mọi người về phía trước .

 

Sau khi trận cảm cúm kia khỏi hẳn, nhiệt độ trong lòng bàn tay của anh đã trở lại bình thường.

 

Nhưng tay của Nguyễn Kiều vẫn ấm hơn một chút.

 

Nhận ra Nguyễn Kiều không có ý định rút tay ra , khóe môi Tô Tịch khẽ cong lên.

 

Trong đôi mắt đẹp đẽ ấy ngập tràn ý cười . Ánh sáng phản chiếu trong đồng t.ử đen láy khẽ lay động trên hàng mi dày, tựa như được phủ một lớp đường mỏng, vừa mềm mại vừa ngọt ngào.

 

Làn da anh tuy vẫn hơi tái nhợt, nhưng vành tai lại lặng lẽ ửng đỏ, khiến gương mặt vốn đã nổi bật càng trở nên đặc biệt thu hút ánh nhìn .

 

[Cuốn Bột: A a a a! Đôi mắt của con trai tôi biết nói kìa!]

 

[An An: Đẹp trai quá đi thôi, hu hu hu...]

 

[Ôn Như Cố: Sao lại có người đẹp trai đến mức này được chứ?!]

 

[Yêu Yêu: Cười một cái thôi mà suýt lấy mạng tôi luôn QAQ. Cho hỏi cậu bé này lớn lên bằng cách ăn vẻ đẹp à ?]

 

Nguyễn Kiều cúi đầu mỉm cười .

 

Nếu đây mới là con người thật của Tô Tịch, vậy thì nhiệm vụ của cô sẽ dễ dàng biết bao.

 

Chỉ cần xây dựng quan hệ tốt với chú cừu non trước mắt, sau đó khuyên nhủ thêm vài câu, bảo anh đừng quá chìm đắm trong trò chơi nữa, chẳng phải việc đăng xuất sẽ trở nên dễ như trở bàn tay sao ?

 

Đáng tiếc, ảo tưởng mãi chỉ là ảo tưởng.

 

Hiện thực vẫn luôn tàn khốc như vậy .

 

Đặc biệt là sau khi đã chứng kiến một Tô Tịch hoàn toàn khác trong phó bản trước , sự nghi ngờ trong lòng Nguyễn Kiều ngày càng sâu hơn.

 

Cô có thể nhìn thấu Dịch Cảnh. Sự nhiệt tình và lương thiện của con cáo già ấy đều chỉ là lớp ngụy trang được dựng lên một cách khéo léo, trở mặt còn nhanh hơn lật bánh tráng.

 

Nhưng suốt cả phó bản này , Tô Tịch vẫn luôn giữ dáng vẻ như vậy .

 

Sự tương phản ấy quả thực rất đáng yêu, nhưng mức độ tương phản lại lớn đến mức khiến người ta khó lòng không sinh nghi.

 

Nếu tất cả chỉ là ngụy trang, vậy thì Nguyễn Kiều chỉ có thể bái phục kỹ năng diễn xuất của anh .

 

Thế nhưng vấn đề nằm ở chỗ, Tô Tịch hoàn toàn không có lý do gì phải làm vậy trước mặt cô.

 

Hai người họ mới chỉ gặp nhau một lần . Đối với anh , việc cố tình diễn một vai khác trước mặt cô chẳng mang lại bất kỳ lợi ích hay ý nghĩa nào.

 

Hơn nữa, Tô Tịch mà cô gặp ở cô nhi viện cũng không phải kiểu người sẽ vì bất kỳ ai mà thay đổi bản thân mình .

 

Nguyễn Kiều càng nghĩ càng thấy nghi ngờ.

 

Người này không lẽ là bị tâm thần phân liệt...?

 

Ngẩng đầu nhìn góc nghiêng thanh tú và đẹp đẽ của thiếu niên phía trước , trong ánh mắt cô gái bất giác hiện lên vài phần đồng cảm.

 

Sở hữu một gương mặt đẹp đến mức có thể gọi là gieo họa cho nhân gian, lại còn trẻ tuổi như vậy , thế mà đầu óc lại có vấn đề.

 

Thật sự quá đáng thương.

 

Nghĩ đến đây, Nguyễn Kiều lại nghiêm túc gật đầu, trong lòng tràn đầy tinh thần trách nhiệm.

 

Bạn học Nguyễn, cố lên nhé.

 

Sự nghiệp giải cứu thiếu niên nghiện game đều trông cậy vào cô đấy.

 

Ngay khi cánh cửa hành lang được mở ra , con ch.ó đen trong sân lập tức sủa dữ dội.

 

“Gâu! Gâu gâu!!”

 

Gió bên ngoài thổi mạnh đến mức gần như cuốn theo màn mưa. Thế nhưng Bắc Thành dường như không hề bị ảnh hưởng. Cuồng phong thổi tung mái tóc đen của cô ấy , khiến những lọn tóc không ngừng bay loạn trong gió.

 

Cô ấy chỉ ôm c.h.ặ.t hai cánh tay, vừa xoa xoa vừa hà hơi vào lòng bàn tay, rồi tiếp tục bước về phía trước , đi ra khỏi hành lang.

 

“Ba con ch.ó đen kia đang sủa.” Bắc Thành khẽ lên tiếng.

 

Điều này hoàn toàn trùng khớp với những gì các người chơi đang nhìn thấy.

 

Tiếng ch.ó đen sủa vang vọng khắp sân, xem ra hàng xóm xung quanh đều đã quen với tiếng ch.ó sủa này rồi . Ồn ào đến mức này cũng không có ai đến ý kiến ý cò gì.

 

“Tuy nhiên, tôi còn nghe thấy tiếng tivi phát ra từ căn phòng bên trái. Âm lượng rất lớn, đến mức đứng ngoài sân vẫn có thể nghe rõ.”

 

Bắc Thành ngẩng đầu nhìn về căn nhà chính phía trước .

 

“Vệt m.á.u kéo dài thẳng tới căn nhà đó, nhưng cửa đang đóng kín.”

 

Đầu cô ấy chậm rãi xoay từ phía căn nhà sang hướng con ch.ó đen.

 

Thế nhưng vừa quay được nửa chừng, cô ấy bỗng khựng lại .

 

“Phía... phía bên kia ...”

 

Đôi mắt cô gái đột ngột mở to.

 

Toàn thân cô ấy run lên không kiểm soát, như thể vừa nhìn thấy một thứ gì đó khủng khiếp đến cực điểm.

 

Gương mặt cô ấy tái nhợt không còn chút m.á.u, môi run rẩy, nhưng lại không thể thốt ra nổi một câu hoàn chỉnh.

 

“Cô nhìn thấy cái gì vậy ?” Cầu Vồng Âm Bộc sốt ruột hỏi.

 

Nhưng Bắc Thành không hề có bất kỳ phản ứng nào.

 

Cô ấy chỉ đứng c.h.ế.t lặng tại chỗ, ánh mắt chăm chăm nhìn về một hướng cố định, từng bước lùi về phía sau .

 

Thế nhưng phía sau cô ấy chính là bức tường bên ngoài căn phòng của Trương Minh, đã không còn đường nào để lùi thêm nữa.

 

Đột nhiên, Bắc Thành bật ra một tiếng thét thất thanh.

 

Ngay sau đó, cả người cô ấy mềm nhũn như mất hết sức lực, ngã quỵ xuống đất.

 

Người đứng gần cô ấy nhất là Nguy An. Anh ta nhanh tay bước tới, đưa tay đỡ lấy Bắc Thành đang rơi vào trạng thái hôn mê.

 

Mấy người đưa mắt nhìn nhau .

 

Cuối cùng, Nguy An bế Bắc Thành lên, cả nhóm lập tức đi về phía chiếc giếng cạn kia .

 

Căn phòng bên cạnh đã bị khóa, mấy người quyết định tìm kiếm hết trong sân trước rồi mới nghĩ cách mở cửa.

 

Giữa căn nhà và nơi xích ch.ó có một mảnh ruộng rau, phía trước ruộng rau là giếng cạn, bên cạnh giếng đặt một chiếc thùng gỗ.

 

Mặc dù giếng đã cạn không thể múc được nước, nhưng dây thừng và thùng của nó vẫn còn đó.

 

“Có cần xuống dưới xem thử không ?” Cầu Vồng Âm Bộc liếc nhìn cái giếng, bên trong tối đen như mực.

 

Nguy An và Tô Tịch đều có vóc dáng rất cao, miệng giếng đối với họ mà nói là quá nhỏ, Bắc Thành thì vẫn chưa tỉnh lại .

 

Người có thể xuống dưới chỉ có hai người là Cầu Vồng Âm Bộc và Nguyễn Kiều.

 

Rõ ràng, toàn thân Cầu Vồng đều toát lên sự kháng cự đối với việc xuống giếng.

 

Nguyễn Kiều lại không thấy đó là vấn đề gì lớn.

 

“Để tôi xuống cho.”

 

Sau khi điều chỉnh chỉ số chiều cao, hiện giờ cô chỉ cao hơn một mét sáu một chút. Cộng thêm ngũ quan thanh tú, nhỏ nhắn, cả người trông đặc biệt mảnh mai và xinh xắn.

 

Nhưng dưới đáy giếng rốt cuộc có thứ gì, không ai biết được .

 

Tô Tịch bất giác siết c.h.ặ.t t.a.y cô hơn một chút. Giọng nói trầm thấp của anh vang lên: “Dưới đó nguy hiểm.”

 

Nguyễn Kiều nhẹ nhàng rút tay ra .

 

“Yên tâm đi . Hung thủ chắc chắn không ở dưới đó đâu .” Cô cười nói . “Cùng lắm chỉ là bị ma quỷ quấy nhiễu một chút thôi. Trên người tôi có mang theo t.h.u.ố.c viên, sẽ không có vấn đề gì đâu .”

 

Đón lấy ánh mắt lo lắng của anh , cô gái cong môi nở một nụ cười trấn an.

 

“Ngoan, anh ở trên này đợi tôi .”

 

Chẳng qua chỉ là xuống một cái giếng mà thôi.

 

Cho dù không có chiếc thùng gỗ kia , chỉ dựa vào một sợi dây thừng, cô cũng có thể tự mình trèo lên được .

 

“Thời gian của chúng ta không còn nhiều nữa.” Nguy An ngẩng đầu nhìn bầu trời sắp đổ mưa đến nơi.

 

Nguyễn Kiều thử kéo sợi dây thừng vài lần , xác nhận nó vẫn còn khá chắc chắn.

 

Chiếc thùng gỗ cũng không nhỏ, vừa đủ để cô đứng vào bên trong.

 

Tuy nhiên, cô không hoàn toàn dồn trọng lượng cơ thể lên chiếc thùng ấy .

 

Nguyễn Kiều dùng cả hai tay bám c.h.ặ.t lấy dây thừng, chủ yếu dựa vào lực cánh tay để giữ thăng bằng và hỗ trợ các động tác của mình .

 

Nguy An đặt Bắc Thành đang hôn mê tựa vào thành giếng bên cạnh, sau đó bước tới cùng hai người còn lại giúp Nguyễn Kiều từ từ xuống giếng.

 

Theo sợi dây thừng ngày càng được thả dài ra , Nguyễn Kiều rất nhanh đã chạm tới đáy giếng.

 

Cái giếng này không quá sâu, nhưng không gian bên dưới lại rộng hơn miệng giếng rất nhiều.

 

Ngẩng đầu nhìn lên, cô có thể thấy một lối ra hình tròn nhỏ hẹp. Bầu trời phía trên bị những tầng mây đen dày đặc bao phủ. Thỉnh thoảng, một tia chớp lóe lên giữa màn đêm, chiếu sáng cửa giếng trong khoảnh khắc rồi nhanh ch.óng biến mất.

 

Dưới đáy giếng, tiếng gió gào và tiếng sấm rền bên ngoài dường như đã bị ngăn cách hoàn toàn .

 

Xung quanh yên tĩnh đến đáng sợ.

 

Yên tĩnh đến mức Nguyễn Kiều chỉ còn nghe thấy tiếng tim mình đang đập từng nhịp rõ ràng trong l.ồ.ng n.g.ự.c.

 

Nguyễn Kiều bước ra khỏi chiếc thùng gỗ.

 

Ngay khi vừa đặt chân xuống đáy giếng, cô lập tức cảm thấy mình đã giẫm phải thứ gì đó.

 

Cảm giác dưới lòng bàn chân rất kỳ lạ.

 

Nó không giống lớp bùn lầy ẩm ướt thường thấy dưới đáy giếng, cũng không giống mặt đất khô cằn đã nứt nẻ từ lâu.

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...