[Vô Hạn] Sau Khi Mãn Cấp, Ta Dùng Tài Khoản Phụ Để Phát Sóng Trực Tiếp Trò Chơi Sinh Tồn/Chương 33: Tân Nương Quỷ Thê Lương 5C. 33: Tân Nương Quỷ Thê Lương 5
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

“Miên Miên, sao cô không để ý đến tôi thế? Cô tìm được nhiều người chơi như vậy , giỏi quá đi mất!” Mộc Lạc sải bước lên bậc thềm từ đường, nhìn những người chơi khác: “Chào mọi người , tôi là Mộc Lạc, đạo sĩ của thôn!”

 

Nói xong, cậu ưỡn n.g.ự.c ngẩng cao đầu, biểu diễn bộ đạo phục của mình cho những người chơi khác xem.

 

Dường như cảm thấy thế vẫn chưa đủ, cậu bèn bổ sung thêm một câu: “Hàng chuyên nghiệp đấy!”

 

Nguyễn Kiều: “…”

 

[Sống qua ngày nhờ trà sữa: Ha ha ha ha ha, em trai đáng yêu quá đi mất.]

 

[Trường Uyên: Giống hệt cậu học sinh tiểu học đang khoe giấy khen với mẹ vậy !]

 

[Thanh Ngoạn: Em trai Mộc Lạc là ăn đáng yêu để lớn lên đấy à !]

 

[Ăn sạch Hoài Sơn: Phải làm sao đây, tôi nên nuôi bé Vân hay là Mộc bảo bối đây, aaa!]

 

[Luyến Luyến: Trẻ con mới phải lựa chọn, tôi bế cả hai đứa đi luôn.]

 

[Trầm Ngâm: Ha ha, streamer nhận làm con nuôi đi kìa!]

 

Nguyễn Kiều: “…” Cảm ơn, thôi khỏi.

 

Những người khác tự giới thiệu một lượt, sau đó bàn về dự định tiếp theo là vào từ đường xem xét cho ra ngô ra khoai. Mộc Lạc liền vỗ n.g.ự.c bảo đảm: “Hôm nay gặp được tôi là mọi người hời to rồi ! Vào từ đường đối với tôi dễ ợt ấy mà!”

 

Cậu đi đến trước cửa, giơ tay sờ ổ khóa sắt, trên khuôn mặt trắng trẻo hiện lên vẻ nghiêm túc, đôi mắt đẹp đẽ mang theo vài phần suy tư.

 

[Nói cho chính mình nghe : Lúc nghiêm túc trông cũng hơi đẹp trai đấy chứ?]

 

[Giang Dã: Góc độ này nhìn đẹp quá, oa oa oa.]

 

[Du Uyên Ngư: Chìm đắm trong nhan sắc của em trai Mộc Lạc.]

 

Nguyễn Kiều hỏi cậu : “Cậu có chìa khóa à ?”

 

Mộc Lạc thọc tay vào trong ống tay áo đạo phục rộng thùng thình lục lọi một hồi lâu, rồi reo lên: “Tìm thấy rồi !”

 

Những ngón tay thon dài rõ khớp xương giơ lên một chiếc chìa khóa đồng rất dài.

 

Mộ Nhu đứng bên cạnh do dự nói : “ Nhưng hình dáng chiếc chìa khóa này hoàn toàn không khớp với ổ khóa của từ đường mà.”

 

Mộc Lạc ngẩn ra : “Thế à ?”

 

Cậu nhìn hình dáng chiếc chìa khóa, lại nhìn sang lỗ khóa, nở một nụ cười gượng gạo nhưng không kém phần lịch sự: “Hình như đúng là vậy ha.”

 

“Không sao , cứ thử xem sao đã .” Mộc Lạc cắm phập chiếc chìa khóa vào trong. Lỗ khóa bỗng lóe lên một tia sáng trắng trong nháy mắt, một tiếng “cạch” vang lên, ổ khóa cửa đã được mở ra .

 

Thẩm Quân Mộc kinh ngạc nói : “Chìa khóa đồng vạn năng?”

 

Chìa khóa vạn năng là chuỗi đạo cụ thuộc cấp SS, có thể mở được gần như mọi loại khóa, tổng cộng có ba loại là vàng, bạc và đồng. Không ngờ Mộc Lạc lại sở hữu một chiếc.

 

Ổ khóa cửa đã mở, việc vào trong tìm manh mối là quan trọng nhất. Mộc Lạc đẩy cửa bước vào từ đường, các người chơi khác lần lượt tiến vào theo.

 

Bước vào cửa là một không gian rất rộng lớn, trần nhà cao bằng hai tầng lầu, trong không khí thoang thoảng mùi dầu hương và nến đang cháy.

 

Chính giữa tầm nhìn là một bức bình phong gỗ cao lớn, mấy người phải đi vòng qua mới nhìn thấy cảnh tượng phía sau .

 

Trên hai dãy tủ bày biện từng hàng bài vị. Ở chính giữa là một bức tường cao được xếp khít kịt hoàn toàn bởi các bài vị, nến trước bài vị đã cháy gần hết, chỉ còn lại sáp nến tan chảy và tim nến.

 

Trên bức tường hai bên còn treo mười mấy bức chân dung của những người có danh phận trong thôn từ trước đến nay.

 

Thẩm Quân Mộc và Hùng Kỷ tìm thấy bao diêm cùng nến trong chiếc hộp bên cạnh, bèn thắp sáng vài nơi đặt nến.

 

Cửa sổ của từ đường rất cao, ánh mặt trời từ trên cao rọi xuống, tạo thành những luồng sáng màu xanh nhạt.

 

Ánh nắng vốn dĩ ấm áp, thiêu đốt bên ngoài, nhưng khi vào đến nơi này lại trở nên lạnh lẽo và âm u.

 

Xoảng… xoảng…

 

Từ phía bên trái bỗng nhiên vang lên một chuỗi tiếng động.

 

Nguyễn Kiều đi qua đó mới nhận ra , phía bên trái gần bức tường bài vị ở giữa còn có một bức bình phong khác cũng cao lớn không kém.

 

Những người khác nghe thấy tiếng động cũng lập tức đi tới.

 

Nguyễn Kiều đi vòng qua bức bình phong, phát hiện phía sau đó là một khoảng trống rộng bằng một căn phòng nhỏ. Trên bức tường phía sau , ở độ cao năm mét, có một chiếc cửa sổ bằng gỗ chạm khắc hình chim muông. Hai bên trái phải dựng hai cây cột sắt, xích sắt nối từ trên cột ra , to bằng cánh tay người lớn, kéo dài thẳng vào trong bóng tối dưới cửa sổ.

 

Ở nơi đó, một bóng đen đang lặng lẽ ngồi tựa vào tường.

 

Đôi chân dài một thẳng một co, bàn tay trái trắng bệch như tờ giấy đặt trên chiếc chân đang co lên, buông thõng đầy tự nhiên.

 

Anh cứ ngồi đó như vậy , không nói một lời.

 

Tuy rằng không nhìn rõ dung mạo của anh , nhưng lại có thể cảm nhận được một sự thờ ơ và cô độc nồng đậm toát ra từ bóng đen này .

 

Giống như cả thế giới đã lãng quên anh , vứt bỏ anh ở nơi này .

 

Còn bọn họ, chẳng qua chỉ là một đám người vô tình đi nhầm vào phòng giam của anh mà thôi.

 

Trong một cái chớp mắt, Nguyễn Kiều lại cảm nhận được sự rung động truyền đến từ trái tim.

 

Giống như cảm xúc còn sót lại của cơ thể này đang ảnh hưởng đến tâm trạng của cô. Cảm giác nghẹn ứ vô cùng, cứ như thể người bị khóa ở nơi đó không phải là anh , mà chính là cô vậy .

 

Oán hận, nguyền rủa, tuyệt vọng, để rồi cuối cùng chỉ còn lại sự tê liệt và nỗi sợ hãi bị vứt bỏ.

 

Bóng hình đó, trong một khoảnh khắc ngẩn ngơ nào đó, đã trùng khớp với cái bóng trong giấc mơ của cô.

 

Đều là một thế giới hoang vu đen kịt, với một người cô độc đang mòn mỏi chờ đợi.

 

Từ hy vọng biến thành thất vọng.

 

Cô không kìm được lẩm bẩm: “ Tôi về rồi đây...”

 

Lời vừa dứt, chính Nguyễn Kiều cũng cảm thấy kỳ lạ. Cô không hiểu sao mình lại thốt ra câu đó, như thể đó là một phản ứng tự nhiên của cơ thể mà hoàn toàn không thông qua suy nghĩ của não bộ.

 

Cũng may câu nói lạ lùng này được phát ra rất nhỏ, gần như không có ai nghe thấy.

 

Ngược lại , bóng đen kia bỗng ngẩng đầu lên, xích sắt lay động theo động tác của anh , phát ra những tiếng xoảng xoảng.

 

Mộc Lạc cầm nến quay lại , vừa vặn đi đến phía sau Nguyễn Kiều. Ngọn lửa nhảy nhót rọi sáng đôi mắt của người dưới đất: dưới hàng mi dày rậm là con ngươi sâu thẳm như đầm nước, làn da trắng bệch, sống mũi cao, môi mỏng. Một gương mặt đẹp đẽ mang theo nét bệnh tật dần hiện ra từ trong bóng tối.

 

Xích sắt nặng nề là xiềng xích của anh , còn từ đường cao lớn, thần bí kia chính là phòng giam của anh .

 

[Kỳ Lân Đại Quân Chủ: Aaaa, tiếng hét của chuột sóc!]

 

[Tiểu Khoa Khoa: Bé Vân của tôi cuối cùng cũng xuất hiện rồi !!!]

 

[Giang Châu Tư Mã nơi nào ướt: Mẹ ơi, màn mở đầu giam cầm gì thế này , cuốn quá đi mất…!!]

 

[Hữu Phỉ: Đừng trói bé cưng nhà tôi , aaa!]

 

[Tặng quà] Thú cưng tiến hóa [Cuộn Bột] tặng [Địa Lôi]*1.

 

[Tặng quà] Thú cưng nhỏ [Mạc Vãn Tương] tặng [Địa Lôi]*1.

 

[Tặng quà] Khán giả [Đang Ngủ] tặng [Địa Lôi]*1.

 

Nguyễn Kiều nhìn thấy phản ứng trên kênh bình luận, trong lòng thầm nghĩ hay là sau này phòng livestream của cô đổi tên luôn đi , đổi thành “phòng paparazzi bám đuôi Vân Thôn Tịch Quyển” cho rồi .

 

Khoảnh khắc nhìn rõ diện mạo của người dưới đất, các người chơi khác đều dừng mọi động tác, chăm chú nhìn chằm chằm Tô Tịch.

 

Họ chỉ sợ một tiếng động nhỏ cũng sẽ kích hoạt điều gì đó đáng sợ.

 

Chỉ có ánh mắt của Nguyễn Kiều là đặt lên cổ tay đang bị xích sắt quấn c.h.ặ.t của anh .

 

Xích sắt rỉ sét vì trọng lực mà trĩu xuống, trên cổ tay trắng trẻo của anh thấp thoáng hiện lên những vết hằn đỏ ửng.

 

Trong lòng cô thấy ngột ngạt, trực tiếp quay đầu, giơ tay về phía Mộc Lạc: “Chìa khóa.”

 

Mộc Lạc đang cầm nến, còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra : “Hả?”

 

Tuy rằng trên gương mặt khôi ngô đầy vẻ ngơ ngác, nhưng cậu vẫn ngoan ngoãn đưa chiếc chìa khóa đồng vạn năng cho Nguyễn Kiều.

 

Thiếu nữ cầm chìa khóa đi thẳng về phía trước , quỳ xuống cạnh Tô Tịch.

 

Thẩm Quân Mộc định gọi cô lại , nhưng Nguyễn Kiều đi quá nhanh, anh ta đành phải lên tiếng nhắc cô cẩn thận.

 

Người trước mắt này vẫn chưa rõ là địch hay bạn, nhưng đã bị nhốt trong từ đường thì chắc chắn là một nhân vật nguy hiểm.

 

Nhuyễn Miên Miên và Kiều Kiều trông rất giống nhau , nhiều lúc Thẩm Quân Mộc thậm chí còn ngỡ rằng mình đang chơi game cùng Kiều Kiều.

 

Vì thế, theo bản năng, anh ta liền muốn nhắc nhở hoặc lo lắng thay cho cô.

 

Thân hình thiếu nữ quỳ thẳng tắp, những ngón tay thon thả đặt lên sợi xích lạnh lẽo. Cô cúi đầu, nghiêm túc và chăm chú mở xiềng xích trên tay cho anh .

 

Tô Tịch cúi đầu nhìn cô, để mặc cho cô hành động, chủ động đưa hai tay về phía trước để cô dễ bề mở khóa.

 

Ánh mắt Mộ Nhu khẽ lóe lên.

 

Ngay cả khi đang ở trong từ đường âm u, khí chất toát ra từ người đàn ông đang ngồi dưới đất kia vẫn khiến người ta không thể rời mắt.

 

Anh không giống Thẩm Quân Mộc; Thẩm Quân Mộc tựa như mặt trời trên cao, ấm áp và lương thiện.

 

Người trước mắt này toàn thân toát ra một luồng khí tức đen tối, giống như hung thú tà ác, mạnh mẽ mà lạnh lùng.

 

Mộc Lạc bỗng nhiên kêu lên một tiếng: “Anh có phải là… Vân Thôn Tịch Quyển không ?”

 

Cậu phấn khích hẳn lên: “Chắc chắn là vậy rồi ! Khí chất này , phong cách này , sự biệt đãi này … Aaaa, các bạn khán giả có nhìn thấy không ! Hôm nay tôi ghép đội trúng top 1 toàn server này !”

 

Sau đó, Mộc Lạc bắt đầu tương tác với khán giả trong phòng livestream của mình như thể chốn không người .

 

“ Đúng vậy , không sai, bằng xương bằng thịt, Vân Thôn Tịch Quyển sống sờ sờ luôn!”

 

“ Đúng , đúng, đúng, tôi không nhận nhầm đâu , trăm phần trăm là chính chủ!”

 

“Mọi người nhìn phía sau tôi này , bây giờ tôi sẽ giới thiệu cho mọi người nhân vật huyền thoại đồ sát khắp địa ngục ác linh, giẫm đạp vương tinh anh zombie, thần quỷ khó lường, lạnh lùng tàn bạo — người đứng đầu bảng xếp hạng thực lực, Vân Thôn Tịch Quyển!”

 

Các người chơi khác: “…”

 

[Cửu Thừa Tuyết: Ha ha ha ha ha, cười c.h.ế.t tôi rồi !]

 

[Tay tác giả gõ chữ điên cuồng: ?? Bé Vân nhà tôi chốc lát biến thành địa điểm tham quan du lịch luôn cũng được hả?]

 

[Gió xuân cải cách thổi khắp mặt đất: Mộc Lạc định làm tôi cười c.h.ế.t đấy à .]

 

[Hệ thống nhỏ nhân mè đen: Thiên tài thuyết minh Mộc Lạc Lạc, ha ha ha ha ha ha.]

 

Mộ Nhu giơ tay, đầu ngón tay trắng trẻo, nhỏ nhắn tụ lại một quầng sương mù màu trắng nhạt.

 

Cô ta ngồi xổm xuống ở phía bên kia của Tô Tịch, bàn tay còn lại đưa ra đỡ lấy anh , giọng điệu dịu dàng: “ Tôi là trị liệu sư, tôi có thể giúp anh …”

 

Lời còn chưa dứt, đã nghe thấy tiếng xiềng xích loảng xoảng rơi trên mặt đất.

 

Nguyễn Kiều đã mở xong xiềng xích cho anh .

 

Cùng lúc đó, trên cổ Mộ Nhu xuất hiện một mảnh sắt lạnh ngắt áp sát vào da thịt, sự khủng hoảng c.h.ế.t ch.óc ập đến bất ngờ khiến cô ta giật mình , quầng sương mù trên tay lập tức tan biến.

 

Ngón tay vừa mới có được tự do của Tô Tịch đang kẹp mảnh sắt đó. Không ai nhìn rõ anh ra tay lúc nào, chỉ trong nháy mắt, anh đã chuẩn xác và nhanh ch.óng áp lưỡi d.a.o t.ử thần lên chiếc cổ mảnh mai yếu ớt của Mộ Nhu.

 

Động mạch chủ khẽ run rẩy dưới v.ũ k.h.í sắc bén c.h.ế.t người .

 

Thậm chí, đến một ngón tay anh cũng không hề chạm vào người cô ta .

 

Mộ Nhu không dám cử động thêm một chút nào nữa.

 

Giọng nói của Tô Tịch trầm thấp, khàn khàn, mang theo sự từ tính dễ nghe khiến lòng người ngứa ngáy, nhưng lời nói ra lại lạnh lùng đến cực điểm: “Đừng chạm vào tôi , bằng không lần sau , sẽ không thu tay lại được đâu .”

 

Mộ Nhu như bị mê hoặc mà gật đầu, nhưng rất nhanh đã phản ứng lại , đôi mày thanh tú khẽ nhíu: “ Tôi đây là vì tốt cho anh , anh ...”

 

Cô ta nhìn chằm chằm vào mắt Tô Tịch. Đôi mắt phượng dài hẹp đẹp đẽ của anh đen kịt một màu, giống như ác quỷ dưới vực sâu đang nhìn chằm chằm vào con mồi, khiến người ta kinh hồn bạt vía.

 

Nhưng cô ta vẫn gồng mình nhìn vào đôi mắt ấy và phát động dị năng của mình .

 

Khoảnh khắc tiếp theo, Mộ Nhu liền bị sợi xích sắt vung tới đ.á.n.h văng ra ngoài một cách tàn nhẫn.

 

Cô ta đã phản ứng lại nhanh nhất có thể, lùi về sau theo hướng xích sắt tấn công, nhưng vẫn bị ảnh hưởng ít nhiều.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/vo-han-sau-khi-man-cap-ta-dung-tai-khoan-phu-de-phat-song-truc-tiep-tro-choi-sinh-ton/chuong-33-tan-nuong-quy-the-luong-5.html.]

Thẩm Quân Mộc đứng bên cạnh ngay lập tức đỡ lấy Mộ Nhu từ phía sau . Nhìn khuôn mặt bỗng chốc trở nên trắng bệch của cô gái trong lòng, anh ta ngẩng đầu nhíu mày: “Cô ấy là con gái, vừa rồi cũng chỉ muốn giúp anh trị liệu thôi. Không nhận tình thì thôi, cũng không cần thiết phải ra tay nặng như vậy chứ.”

 

Vừa rồi ánh mắt của anh ta đều đổ dồn vào Nguyễn Kiều vì sợ cô bị thương, nên hoàn toàn không phát hiện ra đòn tấn công kia đã được khơi mào như thế nào.

 

Vân Thôn Tịch Quyển quả nhiên đã ra tay, đúng như lời đồn về sự tàn bạo, lạnh lùng và tính tình thất thường của anh ; ngay cả người chơi đến giúp đỡ, anh cũng không ngần ngại tấn công. Chỉ là Thẩm Quân Mộc không ngờ người bị thương cuối cùng không phải là Nhuyễn Miên Miên, mà lại là Mộ Nhu.

 

Mộ Nhu kéo tay áo anh ta , lắc lắc đầu, yếu ớt nói : “Có lẽ là vừa rồi tôi làm anh ấy giật mình thôi, không sao đâu , tôi không sao .”

 

Lời tuy nói vậy , nhưng trên mặt cô ta lại hiện lên vẻ đau đớn khó nhịn. Cô ta đau đến mức nhắm nghiền mắt lại , nhân cơ hội đó để che giấu sự hoảng loạn và kinh ngạc trong lòng.

 

Anh ta quá mạnh.

 

Dị năng thôi miên của cô ta hoàn toàn không có tác dụng trên người anh ; ánh mắt của Vân Thôn Tịch Quyển thậm chí không gợn lên một chút sóng gió.

 

Mộ Nhu hít sâu một hơi , trong lòng càng lúc càng thấy hứng thú với người đàn ông này .

 

Anh là người đàn ông đầu tiên cô ta gặp dám ra tay tàn nhẫn với cô ta như vậy , giống như một hung thú thời thượng cổ, tự vẽ đất làm lao; bên cạnh anh là vùng cấm, chạm vào là c.h.ế.t, coi thường tất cả.

 

Người như vậy , nếu có thể khiến anh dành cho mình sự nhìn nhận khác biệt, thì chắc chắn sẽ đem lại cảm giác thành tựu vô cùng to lớn.

 

Mộ Nhu đã hạ quyết tâm, cô ta khôi phục lại biểu cảm dịu dàng, sử dụng kỹ năng trị liệu một chút cho chỗ bị xích sắt đ.á.n.h trúng rồi ngẩng đầu nhìn sang.

 

Cái nhìn này suýt chút nữa khiến cô ta nghi ngờ rằng mình đã xuất hiện ảo giác.

 

Bên cạnh “hung thú thời thượng cổ” kia , thiếu nữ đang quỳ, nửa thân người hơi nghiêng về phía trước , khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng áp sát bên tai anh , bờ môi anh đào khẽ động, dường như đang thì thầm những lời vô cùng thân mật.

 

Người vừa rồi còn thốt ra lời đe dọa m.á.u lạnh bên tai Mộ Nhu, lúc này lại hơi cúi đầu. Mái tóc che đi làn da trắng trẻo, sống mũi cao thẳng cùng chiếc cằm đẹp đẽ đã phác họa nên những đường nét khuôn mặt cực kỳ hút mắt trong thế giới tông màu tối lạnh lẽo này .

 

Chỉ cần nhìn nửa khuôn mặt dưới của anh , cũng đã đủ khiến người ta bị nhan sắc ấy làm cho hồn xiêu phách lạc.

 

Dù biết anh là một người đáng sợ đến mức nào, người ta vẫn cam tâm tình nguyện tiến lên dâng hiến trái tim mình .

 

Hừ, người như vậy , sớm muộn gì mình cũng phải bắt anh ta dâng hiến trái tim cho mình .

 

Mộ Nhu bóp c.h.ặ.t các đầu ngón tay đến trắng bệch, ánh mắt nhìn về phía Nguyễn Kiều càng lúc càng sắc nhọn.

 

Nhận ra cảm xúc của cô gái, Thẩm Quân Mộc tưởng cô ta sợ hãi, bèn lo lắng hỏi: “Em không sao chứ?”

 

Lâm Dã phải tham gia dự án huấn luyện ở kinh thành, nên anh ta đã hứa sẽ chăm sóc tốt cho Mộ Nhu thay Lâm Dã. Ban đầu, họ chỉ muốn lên [Khu Cách Ly] để đổi gió, không ngờ trò chơi vừa mở màn, Mộ Nhu đã bị một người đàn ông đ.á.n.h bị thương ngay trước mặt anh ta .

 

Mộ Nhu chớp chớp mắt, cảm xúc ban đầu tan biến sạch sẽ, chỉ còn lại sự ngây thơ và dịu dàng: “Em thật sự không sao mà.”

 

[Mười Giây: Quả nhiên đây mới là Vân thần mà tôi quen biết !]

 

[Tô Ngọt và Su Kem: Ván này có phải là đã khôi phục trạng thái rồi không , ra tay mạnh quá!]

 

[Tiểu Thiên: Nhưng dù thế nào đi nữa, đ.á.n.h người cũng là sai chứ, huống chi đối phương lại là một đứa em gái đáng yêu như thế...]

 

[Ôn Như Cố: Vân thần là của Miên Miên, đứa con gái này rõ ràng là có ý đồ khác được chưa !]

 

[Hạt Đậu Nhỏ: Đúng thế, là tôi thì tôi cũng phải đề phòng một chút chứ.]

 

Khán giả trong phòng livestream đa số là fan theo chân Nguyễn Kiều qua mấy ván game, đương nhiên là đứng về phía cô. Không ít khán giả nữ chỉ vừa nhìn một cái đã nhận ra thủ đoạn của loại người như Mộ Nhu; trực giác của con gái thường chính xác đến đáng sợ.

 

[A Lương: Là tự cô ta muốn dính vào , bé Vân nhà tôi chỉ là không muốn chạm vào cô ta thôi.]

 

[Giang Vân Quy: Mấy người phía trước nói đ.á.n.h người là sai ấy , chẳng lẽ muốn giống Thẩm Mộc thương hoa tiếc ngọc à ? Trước đây anh ta chẳng phải là CP với Kiều Kiều sao ? Bây giờ trong game lại đi bảo vệ Mộ Nhu, uệ oẹ.]

 

[ Tôi Hung Dữ Tôi Có Lý: CP cũng đâu phải là bạn trai bạn gái chính thức, hơn nữa người cùng một đội bảo vệ nhau thì có làm sao ?]

 

[Mười Dặm Trường Đình: Ha ha, tặng cho lầu trên đấy.]

 

Bình luận của “ Tôi Hung Dữ Tôi Có Lý” vừa xuất hiện, các khán giả phía sau lập tức bật chế độ chiến đấu, vặn vẹo đến mức khiến “ Tôi Hung Dữ Tôi Có Lý” phải trực tiếp thoát khỏi phòng livestream luôn.

 

Chuyện Mộ Nhu và Lâm Dã yêu nhau trong đội khá kín tiếng, họ cũng mới xác định quan hệ chưa được bao lâu và vẫn chưa công bố ra bên ngoài, nên đa số khán giả đều không biết Mộ Nhu đã có bạn trai.

 

Lùi một bước mà nói , Thẩm Quân Mộc bảo vệ người cùng chiến đội trong game cũng là lẽ thường tình.

 

Tuy nhiên, lúc này Nguyễn Kiều không có tâm trí đâu mà xem những suy đoán trong kênh bình luận.

 

Nghe thấy lời chất vấn của Thẩm Quân Mộc, cô liền thở dài một tiếng.

 

Sao Thẩm Quân Mộc ở cùng Mộ Nhu lâu ngày mà chỉ số thông minh lẫn EQ lại rớt t.h.ả.m hại thế nhỉ?

 

Phản ứng và khả năng quan sát của anh ta cũng chẳng còn được như trước . Anh ta không nhìn thấy vừa rồi Mộ Nhu không biết sống c.h.ế.t là gì mà dám sử dụng dị năng với Tô Tịch sao ?

 

Tốc độ xảy ra đòn tấn công cực kỳ nhanh, khán giả trong phòng livestream có thể không phát hiện ra , chứ cô thì đã nhìn thấy rõ mồn một.

 

Biểu cảm và sự biến đổi đồng t.ử đó của Mộ Nhu rõ ràng là đang tiến hành một loại tấn công nào đó đối với Tô Tịch.

 

Nhìn hình thức phát động này , đa phần là dị năng tương tự như thuật tâm lý của cô, nếu không phải đọc tâm thì chính là thôi miên.

 

Tóm lại , đó đều là những pha “vuốt râu cọp”.

 

Tô Tịch giữ lại cho cô ta một mạng, ước chừng cũng là nể tình chưa biết cô ta có phải là đồng đội hay không .

 

Các người chơi khác tuy đứng xa, nhưng dù sao đều đang ở trong từ đường. Cô muốn nói chuyện với anh nên cần phải ghé sát lại , hạ thấp giọng.

 

Xích sắt rơi trên mặt đất phát ra tiếng vang lanh lảnh. Tô Tịch nắn nắn phần cổ tay ửng hồng bị xích sắt cọ xước, cụp mắt nheo mày: “Tại sao lại đi theo đội qua đây?”

 

“Đương nhiên là có câu hỏi muốn hỏi anh rồi ,” Nguyễn Kiều ghé sát vào bên tai anh , nhỏ giọng hỏi: “Anh rốt cuộc là ai?”

 

Hơi thở của thiếu nữ phả vào bên tai anh , trong đôi mắt đẹp đẽ lấp lánh ánh sao , khí tức đặc biệt ấy vây quanh người anh .

 

Bờ môi trắng bệch của Tô Tịch khẽ động.

 

Anh phát ra một tiếng cười giễu cợt đầy mê hoặc và lả lơi.

 

Rơi vào tai cô, âm thanh đó dễ nghe đến mức khiến người ta ngó lơ đi sự lạnh lẽo ẩn chứa bên trong.

 

Hai người đè thấp giọng xuống, dưới mắt người ngoài trông như đang thì thầm to nhỏ với nhau vậy . Khán giả trong phòng livestream cũng không nghe rõ lời họ nói , từng người một đều tò mò gào thét ầm ĩ.

 

Nguyễn Kiều quỳ bên cạnh anh , cơ thể nghiêng về phía trước , hai tay chống xuống mặt đất. Còn anh ngồi trên nền đất, đôi chân dài một co một thẳng, thân hình cao gầy toát lên vẻ cô độc và lạnh lùng.

 

Tô Tịch cúi đầu, vừa vặn bao bọc cô dưới cái bóng của mình .

 

“Cô chẳng phải đã đoán ra rồi sao ?” Tô Tịch nói .

 

Logic và tư duy của hai nhân cách này rất độc lập và rõ ràng, không hề có sự hỗn loạn thường thấy ở bệnh tâm thần phân liệt. Nguyễn Kiều nghe thấy câu này , về cơ bản có thể xác định anh là người mắc chứng đa nhân cách.

 

Cô tiếp tục hỏi: “Vậy tôi nên gọi anh là gì?”

 

Giọng nói của anh nhạt nhẽo: “Cô gọi hắn là Hoành Thánh, gọi tôi là Sủi Cảo là được .”

 

Người này được đấy, trực tiếp chiếm luôn cái tên vừa ngầu vừa dễ nghe rồi .

 

Nguyễn Kiều nhìn anh : “Người kết bạn với tôi là ai?”

 

Tô Tịch đáp: “ Tôi không có hứng thú với cô, người kết bạn với cô, mời cô tham gia trò chơi là hắn . Cho nên, cô không cần nghĩ quá nhiều.”

 

Cô khẽ cười một tiếng: “Cho dù là anh ta kết bạn với tôi , anh cũng có thể xóa tôi đi mà.”

 

Tô Tịch không nói lời nào nữa, hàng mi dài cụp xuống, giống như chiếc lông vũ che đi viên bảo thạch đen.

 

Nguyễn Kiều vừa hỏi anh vừa đứng dậy: “Anh sẽ không phải cứ thấy câu nào không hợp ý là sẽ lấy mảnh sắt c.ắ.t c.ổ họng tôi đấy chứ?”

 

Vết xe đổ của Mộ Nhu còn sờ sờ ra đó, cô vẫn chưa đến mức ảo tưởng rằng mình có vị trí đặc biệt gì trong lòng Vân Thôn.

 

Tô Tịch đột nhiên giơ tay nắm lấy tay trái của cô, dùng lực kéo mạnh một cái khiến Nguyễn Kiều không hề có sự chuẩn bị , ngã nhào trở lại .

 

Anh tuy nhìn gầy gò, yếu ớt, nhưng lực tay lại rất lớn. Anh giữ c.h.ặ.t lấy hai cánh tay cô, giọng nói vừa trầm vừa khàn vang lên bên tai cô: “Đối với hắn mà nói , cô là một người rất đặc biệt, nên tôi sẽ không g.i.ế.c cô.”

 

Nguyễn Kiều cũng cảm thấy Hoành Thánh đối xử với cô tốt quá mức, nhưng hai người vốn dĩ không hề quen biết , chẳng lẽ…

 

“Anh ta có phải là yêu tôi từ cái nhìn đầu tiên rồi không ?” Nguyễn Kiều nói đùa, “Nói thật, với nhan sắc và tính cách này của anh ta , tôi cũng không phải là không thể theo anh ta đâu …”

 

Tô Tịch uể oải nhướng mí mắt nhìn cô: “Có phải yêu từ cái nhìn đầu tiên hay không tôi không biết , tôi có thứ quan trọng ở chỗ hắn , cho nên cô cứ yên tâm, tạm thời tôi sẽ không làm gì cô đâu .”

 

Ý là lấy được đồ xong thì muốn làm gì cô cũng được đúng không ?

 

Nguyễn Kiều cong môi, không tiếp tục truy cứu sâu xa với anh nữa. Ít nhất cô cũng đã có được câu trả lời mình muốn , xem như đã có chút tiến triển.

 

Qua một thời gian nữa, cô nhất định có thể hỏi ra lý do Tô Tịch từ chối đăng xuất.

 

Lúc Tô Tịch giằng co với cô, Mộc Lạc đứng bên cạnh liền bày ra bộ mặt đầy băn khoăn, ánh mắt bồi hồi qua lại giữa hai người .

 

Động tác và những lời thì thầm của hai người càng lúc càng thân mật, chân mày của Mộc Lạc cũng càng lúc càng nhíu c.h.ặ.t.

 

“Vân ca à , động tác này của anh có phải hơi quá…”

 

Tô Tịch bỗng nhiên quay đầu nhìn cậu , đôi mắt đen kịt như vực sâu lạnh lẽo và trống rỗng. Trong một khoảnh khắc, Mộc Lạc thậm chí cảm thấy mình đang bị ác quỷ dưới địa ngục nhìn chằm chằm.

 

Bàn tay đang định giơ ra kéo người của cậu liền xoay một vòng, đặt lên đầu mình gãi gãi, rồi ngoác miệng cười hì hì: “Cái động tác này của anh có phải hơi bất tiện không ? Ngồi lâu có bị tê chân không ? Có cần tôi giúp một tay không ?”

 

Loli thanh phong: Hoành Thánh: Cho cậu một ánh mắt tự mình thấu hiểu.]

 

[Rõ ràng không phải Minh ngốc: Nhát cáy trong một nốt nhạc, ha ha ha ha.]

 

[Tri Hiểu: Nhát cáy mà có chút đáng yêu??]

 

Tô Tịch không trả lời cậu , chỉ buông lỏng tay ra .

 

Nguyễn Kiều xoa xoa cánh tay vừa bị anh nắm c.h.ặ.t rồi đứng lên.

 

Mộ Nhu không truy cứu, Thẩm Quân Mộc cũng không muốn khơi mào mâu thuẫn vào lúc này , nên mấy người họ liền coi như chuyện vừa rồi chưa từng xảy ra .

 

“Vụ bạo loạn ở từ đường là thế nào? Tại sao người ta đều nói anh là sao tai họa?” So với mối quan hệ phức tạp của mấy người trước mắt, Hùng Kỷ lại quan tâm đến cốt truyện trò chơi hơn.

 

Tô Tịch đứng lên, thân hình gầy gò l.ồ.ng trong chiếc áo măng tô màu đen. Bờ môi vốn trắng bệch của anh cuối cùng cũng có chút sắc m.á.u nhạt nhòa. Đôi mắt dài hơi nhướng lên, nhìn vào từng hàng bài vị được bày biện chỉnh tề, dày đặc ở giữa phòng, anh cất giọng hờ hững: “Chẳng qua chỉ là cái cớ của những kẻ vô năng mà thôi, họ luôn cảm thấy kẻ sai không phải là mình , mà là người mang đến tai họa.”

 

Nguyễn Kiều nhớ tới lời của dì Trần: “Ông già nát rượu của tôi là do anh g.i.ế.c à ?”

 

Tô Tịch nhìn về phía cô: “Người c.h.ế.t trong thôn nhiều lắm, tội lỗi của mỗi một người đều đổ lên đầu tôi , thêm một người hay bớt một người cũng không quan trọng.”

 

Nguyễn Kiều: “Nói như vậy thì không phải anh rồi ? Tôi thấy anh cũng đừng gọi là sao tai họa nữa, gọi là kẻ đổ vỏ đi .”

 

Mộc Lạc ở bên cạnh nghiêm túc gật đầu: “Lời tổng kết này rất có lý.”

 

Tô Tịch khẽ cười một tiếng: “Chỉ tiếc là một con quỷ nhỏ vô dụng.”

 

Nếu như anh có thể thao túng cơ thể trong ký ức, vậy thì...

 

Sẽ là một câu chuyện đẫm m.á.u khác rồi .

 

Ngoại trừ căn phòng rộng lớn đặt bài vị và chân dung trước mắt này , ở hai bên chính giữa ngôi nhà còn có hai cánh cửa, phía sau cửa là hai căn phòng nhỏ.

 

Thẩm Quân Mộc và Mộ Nhu đi vào bên trái, Hùng Kỷ và Mộc Lạc đi vào căn phòng bên phải để lục soát.

 

Tô Tịch ngồi bên chiếc bàn đối diện, trên bàn gỗ đặt một ấm trà . Anh tự rót cho mình một chén, nhưng nước trà đã nguội ngắt và trong ấm cũng chẳng còn lại bao nhiêu.

 

Nguyễn Kiều đứng trước các bài vị, chăm chú xem xét từng cái một: “Bác Trần thường đến đây dọn dẹp từ đường, có phải bác ấy đang chăm sóc anh không ?”

 

Bài vị trong từ đường rất nhiều, bày biện dày đặc đến hàng trăm cái. Đa số được sắp xếp theo họ, cô thậm chí còn nhìn thấy cả tên của ông già nát rượu.

 

Tô Tịch đáp: “Từ sau khi tôi vào trò chơi này đến nay vẫn chưa từng gặp bác Trần.”

 

Nguyễn Kiều quay lưng về phía anh : “Vậy hôm nay nếu chúng tôi không đến, chẳng phải anh sẽ phải nhịn đói cả ngày sao ?”

 

Cô đi đến chỗ vốn dĩ khóa c.h.ặ.t Tô Tịch ban nãy, đá vào sợi xích sắt dày nặng trên mặt đất. Dưới ánh nến yếu ớt, có thể nhìn thấy trên xích sắt thấp thoáng những hoa văn kỳ lạ.

 

Nguyễn Kiều ngồi xổm xuống, lật lật sợi xích: “Với thực lực của anh , thứ này không nhốt được anh đâu .”

 

Tô Tịch uống một ngụm trà lạnh, thản nhiên đáp: “Phải.”

 

“ Nhưng anh lại cứ luôn để mình bị khóa ở nơi này .”

 

“Phải.”

 

Nguyễn Kiều ngẩng đầu nhìn anh : “Hoặc là anh không muốn , hoặc là anh không thể.”

 

“Những hoa văn trên sợi xích sắt này , nói là hoa văn thì chi bằng nói là bùa chú thì đúng hơn. Loại họa tiết này giống hệt với hoa văn chìm ở mặt sau cuốn sổ tay hướng dẫn của đạo sĩ trong tay Mộc Lạc.” Nguyễn Kiều đi đến trước mặt anh , hơi cúi đầu, những lọn tóc đen rủ xuống, giọng điệu cô hờ hững: “Thực lực của anh quá mạnh, trong cả phó bản này không có lấy một người nào có cấp bậc cao hơn anh . Huống chi anh còn có năng lực khiêu chiến vượt cấp, nên ngay từ đầu, năng lực của anh đã bị áp chế. Thậm chí, trong phó bản này còn có những vật phẩm áp chế có thể ngó lơ cả thực lực của anh .”

 

“Một con người bình thường thì không nên sợ bùa chú.” Cô đặt tay lên cổ tay Tô Tịch đang để trên bàn. Đầu ngón tay mềm mại, mịn màng của thiếu nữ chạm lên da thịt anh , cô nhìn thẳng vào mắt anh : “Trừ phi, anh không phải là người .”

 

Nơi đầu ngón tay cô ấn xuống, hoàn toàn không có mạch đập.

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...